MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Chiếm HữuChương 2

Đạo Diễn Chiếm Hữu

Chương 2

905 từ · ~5 phút đọc

Cái chạm tay của Lăng Hạo trên má Thẩm Yên dừng lại, nhưng cảm giác bỏng rát thì không. Cô đứng bất động, từng thớ thịt căng lên chờ đợi hành động tiếp theo của anh, vừa sợ hãi vừa khao khát được kiểm soát.

Lăng Hạo lùi lại một bước, nụ cười trên môi tắt đi, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng thường thấy. Anh ta không phải đang quyến rũ cô, mà là đang kiểm tra cô.

“Sự dâng hiến tuyệt đối, Thẩm Yên,” Lăng Hạo nói, giọng nói trở nên lạnh nhạt và chuyên nghiệp một cách đáng sợ. “Nghĩa là cô phải buông bỏ mọi thứ cô từng biết về diễn xuất. Buông bỏ kỹ thuật, buông bỏ sự tự ti của cô, và đặc biệt… buông bỏ ranh giới cá nhân.”

Anh ta đi về phía chiếc ghế bành da, cầm lấy một tập kịch bản dày cộp ném xuống sàn ngay trước chân cô.

“Nhân vật của cô, Lệ Hoa, là một vũ nữ từ tầng lớp thấp nhất được đưa vào cung đình. Cô ta không có gì ngoài khao khát sống và khả năng dùng thân xác để đổi lấy mọi thứ. Cô ta phải là kẻ quyến rũ tàn nhẫn nhất.”

Thẩm Yên cúi xuống nhặt kịch bản. Tay cô run rẩy không phải vì độ nặng của tập giấy, mà vì nội dung.

“Tôi muốn cô đọc cảnh này,” Lăng Hạo chỉ vào một đoạn kịch bản ở giữa, một cảnh độc thoại nội tâm dữ dội. “Không phải bằng giọng nói. Tôi muốn cô dùng ánh mắt, dùng hơi thở, dùng cơ thể cô để nói cho tôi biết cô hiểu Lệ Hoa đến đâu.”

Thẩm Yên bắt đầu đọc. Cô cố gắng nhớ lại tất cả những kinh nghiệm diễn xuất của mình, cố gắng thể hiện sự giằng xé của Lệ Hoa – sự hỗn loạn giữa tham vọng và sự đau khổ.

“Không,” Lăng Hạo cắt ngang, giọng anh ta mang theo sự thất vọng sâu sắc. “Giả tạo. Giống như một diễn viên phụ đang cố gắng thể hiện quá mức.”

Anh ta tiến đến, lần này không phải bước chân khoan thai mà là sự áp sát dồn dập. Anh ta đứng đối diện cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh.

“Cô sợ hãi. Cô đang nghĩ về những gì người khác sẽ nghĩ về cô. Cô đang nghĩ về sự nghiệp, về sự đánh đổi. Nhưng Lệ Hoa không nghĩ. Lệ Hoa cảm nhận.”

Bằng một động tác dứt khoát, Lăng Hạo đặt hai tay lên vai Thẩm Yên, ép cô đối diện thẳng với ánh đèn chói lòa.

“Hãy nhìn vào ánh đèn này, Thẩm Yên. Nó là danh vọng, là thứ cô khao khát. Nhưng nó cũng là sự phán xét, là sự trần trụi. Cô có cảm thấy nóng không?”

Ánh đèn khiến mắt cô cay xè, nhưng sự gần gũi của anh mới là thứ đốt cháy cô. Cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương từ áo vest của anh, một mùi hương vừa thanh lịch vừa chiếm hữu.

“Hãy cho tôi thấy sự khao khát đó,” Lăng Hạo thì thầm, giọng nói như một mệnh lệnh. Anh ta trượt tay xuống, siết nhẹ cánh tay cô, buộc cô phải nín thở. “Cảm nhận cái lạnh của sự tuyệt vọng và cái nóng của tham vọng. Chỉ khi cô cảm thấy mình trần trụi trước tôi, cô mới có thể diễn xuất.”

Sự kiểm soát của anh ta vượt xa ranh giới của việc chỉ đạo diễn xuất. Đây là sự áp đặt ý chí. Thẩm Yên cảm thấy một sự phản kháng dâng lên trong cô, một tia lửa nhỏ bé.

Cô không nói gì. Cô chỉ nhìn anh, gằn từng hơi thở. Nước mắt không rơi, nhưng ánh mắt cô trở nên sắc bén, phản chiếu lại sự lạnh lùng của anh.

Lăng Hạo nhìn cô một lúc lâu. Khoảnh khắc căng thẳng kéo dài tưởng chừng như vô tận.

Cuối cùng, anh ta buông tay. Thẩm Yên loạng choạng một chút, cảm thấy như vừa bị rút cạn năng lượng.

“Tốt,” Lăng Hạo thở ra, một tiếng động nhỏ nhưng có sức nặng của lời tuyên án. “Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô thực sự sống. Cô chưa đủ. Nhưng cô có tiềm năng bị tôi hủy hoại.”

Anh ta không đưa cho cô bất cứ hợp đồng nào. Anh ta chỉ ra lệnh: “Ngày mai, tám giờ tối, trở lại đây. Chuẩn bị tinh thần để tập một cảnh nhất định mà tôi sẽ không viết kịch bản.”

Thẩm Yên hiểu. Cảnh đó sẽ không bao giờ xuất hiện trên phim. Nó sẽ là bài kiểm tra cuối cùng, một thỏa thuận thân xác để đổi lấy vai diễn. Cô là con tốt.

Cô gật đầu, cổ họng nghẹn lại. Lăng Hạo nhìn cô bước đi, bóng lưng cô khuất dần trong hành lang tối.

Anh ta trở lại chiếc ghế bành, nhấp một ngụm rượu vang đỏ. Trên màn hình máy tính vẫn còn hình ảnh Thẩm Yên trong một vai diễn phụ cũ. Đôi mắt anh ta không hề có dục vọng, chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một nghệ sĩ đang đánh giá chất liệu cho kiệt tác của mình.

Anh ta không muốn cô yêu anh ta. Anh ta chỉ muốn cô khao khát vai diễn này đến mức chấp nhận phạm tội.