MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Chiếm HữuChương 3

Đạo Diễn Chiếm Hữu

Chương 3

936 từ · ~5 phút đọc

Tám giờ tối. Thẩm Yên trở lại căn phòng không cửa sổ. Lần này, cô không mặc đồ công sở nghiêm túc mà là một chiếc váy đơn giản, thoải mái hơn. Cô đã quyết định: nếu cô phải bán mình cho vai diễn này, cô sẽ làm điều đó với sự tỉnh táo, không phải trong sự hoảng loạn.

Lăng Hạo đã chờ sẵn. Khác với hôm qua, hôm nay không có đèn spotlight rọi thẳng vào người. Căn phòng được chiếu sáng bởi ánh đèn hắt dịu nhẹ từ sàn nhà, tạo ra một bầu không khí thân mật, gần gũi nhưng lại càng nguy hiểm hơn. Giữa phòng, một tấm thảm Ba Tư màu đỏ thẫm được trải ra.

“Ngồi xuống, Thẩm Yên,” Lăng Hạo chỉ vào tấm thảm. Anh ta cũng ngồi xuống đối diện cô, khoảng cách chỉ bằng một sải tay.

“Chúng ta sẽ không xem kịch bản nữa,” Lăng Hạo mở lời. “Chúng ta sẽ tập cảnh bị cưỡng chế thể xác – một phân đoạn quan trọng trong cuộc đời Lệ Hoa.”

Thẩm Yên cảm thấy cơ thể căng lên. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Tôi có thể diễn cảnh đó một cách chuyên nghiệp, thưa đạo diễn. Tôi không cần…”

“Diễn xuất chuyên nghiệp sẽ không mang lại linh hồn,” Lăng Hạo ngắt lời cô bằng sự kiên định không cho phép tranh cãi. Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát chạm vào cổ tay cô. “Cô phải cảm nhận được sự tuyệt vọng khi cô bị tước đoạt. Cô phải cảm nhận được sự bất lực khi cơ thể cô phản bội lý trí.”

Bàn tay anh ta ấm áp, nhưng cái siết nhẹ ấy mang ý nghĩa quyền lực tuyệt đối. Anh ta kéo cô đến gần hơn, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt anh.

“Trong cảnh này, Lệ Hoa không được phép chống cự. Cô ta phải học cách chấp nhận quy luật của kẻ mạnh.”

Ánh mắt anh ta không mang vẻ dục vọng thô thiển, mà là sự ám ảnh lạnh lùng của một nghệ sĩ muốn chạm đến sự thật trần trụi nhất của con người. Điều đó càng khiến Thẩm Yên cảm thấy bị cô lập. Cô bị giam cầm trong chính không gian cô lập này, dưới sự kiểm soát của một người đàn ông hoàn toàn lý trí.

“Tôi sẽ là kẻ chiếm đoạt,” Lăng Hạo nói, giọng anh ta trầm thấp, mang theo hơi thở gấp gáp của một kẻ săn mồi. “Cô sẽ là Lệ Hoa.”

Anh ta không thô bạo. Ngược lại, những cái chạm của anh ta lại quá đỗi dịu dàng, quá đỗi chậm rãi và tính toán.

Bàn tay anh ta từ cổ tay trượt lên cánh tay trần của cô, tạo ra một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Sau đó, anh ta giữ cằm cô, ép cô ngửa mặt lên để ánh đèn từ phía sau chiếu rõ từng đường nét trên cổ cô.

“Sợ hãi,” Lăng Hạo ra lệnh, không phải bằng giọng nói mà bằng ánh mắt. “Hãy cho tôi thấy sự sợ hãi của một người mất đi sự tự chủ.”

Thẩm Yên cố gắng chống cự bằng lý trí, nhưng cô cảm thấy cơ thể mình đang phản bội cô. Sự gần gũi mãnh liệt, sự căng thẳng tích tụ từ hai ngày qua, và sự nhận thức về hành vi cấm kỵ mà họ đang thực hiện đã khiến hơi thở của cô trở nên hỗn loạn.

Lăng Hạo biết chính xác điều gì đang xảy ra. Anh ta không cần cô phải nói, chỉ cần cô cảm nhận.

Anh ta cúi xuống, không phải hôn, mà là để hơi thở nóng bỏng của mình lướt qua tai cô.

“Giờ đây, Lệ Hoa nhận ra rằng, dù bị chiếm đoạt, cô ta vẫn có một quyền lực nhỏ bé,” Lăng Hạo thì thầm. “Quyền lực là chấp nhận. Chấp nhận sự hủy hoại để đổi lấy vai diễn cuộc đời.”

Bàn tay anh ta rời cằm cô, nhẹ nhàng lướt dọc xương quai xanh, như đang vẽ đường viền cho số phận mới của cô. Sự thân mật không quá giới hạn 18+, nhưng mức độ ám thị và kiểm soát đã đẩy ranh giới đến mức cao nhất. Thẩm Yên cảm thấy như cô đang cháy rụi dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh của mình.

Cô nhắm mắt lại. Nước mắt không rơi, nhưng một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống thái dương.

“Tôi… tôi cảm nhận được,” Thẩm Yên thốt ra, giọng cô khản đặc, chân thật đến mức cô không nhận ra giọng mình.

Lăng Hạo buông cô ra, nhanh như khi anh ta chạm vào. Anh ta ngồi lại thẳng lưng, thở nhẹ một hơi như vừa hoàn thành một màn trình diễn khó khăn.

“Tốt. Đó là cảm xúc tôi cần.” Lăng Hạo cầm lấy chiếc khăn tay và lau mồ hôi trên trán, của chính anh ta. “Cô đã đi qua ranh giới đầu tiên, Thẩm Yên. Ngày mai, cô sẽ bắt đầu quay phim.”

Thẩm Yên ngồi bất động. Vai diễn là của cô. Nhưng đổi lại, cô đã đặt linh hồn và sự tự chủ của mình vào tay một người đàn ông lạnh lùng, người nhìn cô không phải bằng tình cảm mà bằng ánh mắt của một nhà điêu khắc nhìn vào khối đá thô cần được đẽo gọt.

Cô đứng dậy, thân thể vẫn còn dư âm của những cái chạm mang tính kiểm soát. Cô bước đi, mang theo danh tiếng của một nữ chính mới và bí mật cấm kỵ vừa được khắc sâu vào da thịt.