MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Chiếm HữuChương 4

Đạo Diễn Chiếm Hữu

Chương 4

854 từ · ~5 phút đọc

Thẩm Yên rời khỏi căn phòng không cửa sổ, cảm giác như cô vừa ký vào một bản án chung thân. Không phải bị ép buộc, mà là tự nguyện dâng hiến. Cô đã có được vai diễn, nhưng cái giá phải trả là sự bình yên và ranh giới đạo đức của bản thân.

Trở về căn hộ, cô nhìn vào gương. Khuôn mặt cô vẫn là Thẩm Yên, nhưng đôi mắt đã thay đổi. Chúng mang theo sự căng thẳng, pha trộn giữa niềm kiêu hãnh chiến thắng và nỗi hổ thẹn của kẻ bán linh hồn. Cô đã bắt đầu sống như Lệ Hoa – khao khát quyền lực đến mức chấp nhận sự hủy hoại.

Sáng hôm sau, thông tin chính thức được công bố: Nữ diễn viên vô danh Thẩm Yên sẽ đảm nhận vai chính trong tác phẩm mới của Đạo diễn Lăng Hạo. Giới truyền thông bùng nổ.

Điện thoại của cô rung liên tục với những cuộc gọi chúc mừng, nghi vấn và cả những lời đố kỵ. Cô phớt lờ tất cả. Cô biết, danh tiếng này là một tấm áo khoác ngoài hào nhoáng, che đậy cho sự thật tăm tối bên trong.

Đúng mười giờ sáng, một tin nhắn văn bản đến. Không phải từ quản lý, mà từ một số lạ.

“Đến studio. Phòng hóa trang 302. – L.H.”

Chỉ một mệnh lệnh, không có giải thích.

Khi Thẩm Yên đến phòng hóa trang 302, cô thấy Lăng Hạo đã đợi sẵn. Anh ta không ở vị trí của một đạo diễn bận rộn, mà là người đàn ông đang ngồi im lặng, quan sát từng bước chân cô. Ánh mắt anh ta mang theo sự đánh giá, giống như anh ta đang xem một đoạn phim mà anh ta đã tạo ra.

“Hôm nay, chúng ta học về nỗi đau,” Lăng Hạo nói, không chờ đợi cô lên tiếng. “Nỗi đau của Lệ Hoa không chỉ là thể xác. Đó là sự tuyệt vọng khi biết mình mãi mãi bị mắc kẹt trong vũng bùn.”

Thẩm Yên ngồi xuống trước bàn trang điểm. Chuyên viên hóa trang bắt đầu làm việc, tạo cho cô một kiểu tóc cổ điển và bộ trang phục đầu tiên của Lệ Hoa – một chiếc y phục đơn giản, có phần tàn tạ.

Trong khi chuyên viên bận rộn, Lăng Hạo tiến đến, đứng sát sau lưng cô, nhìn thẳng vào hình ảnh cô qua gương. Sự gần gũi này không mang tính thân mật như đêm qua, nhưng lại tạo ra cảm giác bị xâm phạm riêng tư sâu sắc hơn.

“Nỗi đau không chỉ là khóc,” Lăng Hạo thì thầm, giọng anh ta lướt qua tai cô. “Nó là sự trống rỗng khi nước mắt đã cạn. Hãy nhớ lại khoảnh khắc cô tuyệt vọng nhất. Khoảnh khắc cô cảm thấy mình không thể tiến lên được nữa.”

Thẩm Yên cố gắng tập trung. Cô nhớ lại những năm tháng chật vật đóng vai quần chúng, những lời từ chối và sự coi thường.

Lăng Hạo đưa tay ra, không chạm vào cô, mà đặt bàn tay ngay phía trên vai cô, tạo ra một rào cản vô hình nhưng mạnh mẽ.

“Không đủ,” Anh ta nói. “Sự tuyệt vọng đó vẫn còn ranh giới. Tôi muốn cô cảm nhận sự lạnh lẽo mà Lệ Hoa đã trải qua khi cô ta bị phản bội, bị vứt bỏ, khi cô ta bị ép phải bán rẻ nhân phẩm.”

Bỗng nhiên, anh ta nghiêng người tới, đặt một tay lên thành ghế, tay kia vẫn lơ lửng trên vai cô. Anh ta thì thầm vào tai cô, bằng một chất giọng trầm và gợi cảm đến rợn người:

“Giống như cô đang cảm thấy ngay bây giờ, Thẩm Yên. Sự cô đơn tuyệt đối khi cô biết mình đã giao phó thân phận và tương lai vào tay một người đàn ông không hề yêu cô, người chỉ thấy cô là một công cụ.”

Đó là một đòn tấn công tâm lý trực diện. Hơi thở cô khựng lại. Nỗi sợ hãi và sự tủi nhục dâng lên, chân thật và đau đớn hơn bất cứ cảnh khóc nào cô từng diễn.

Cô ngước nhìn vào gương, đôi mắt giao nhau với Lăng Hạo. Trong giây phút đó, cô thấy không chỉ sự lạnh lùng, mà cả một tia khao khát chinh phục bùng cháy trong đôi mắt anh.

“Phải,” Lăng Hạo khẽ khàng nói, như đọc được suy nghĩ của cô. “Nỗi tuyệt vọng đó. Giữ lấy nó. Đó là linh hồn của Lệ Hoa.”

Anh ta lùi lại, sự lạnh lùng trở lại. Anh ta đã hoàn thành bài học.

“Hóa trang xong, cô sẽ ra phim trường,” Lăng Hạo ra lệnh, quay lưng đi. “Nhớ kỹ, cô đang sống trong vai diễn. Cảm xúc này không được phép biến mất.”

Thẩm Yên nhìn hình ảnh mình trong gương. Lệ Hoa đã hiện hữu. Một ngôi sao đang lên với một bí mật cấm kỵ và một vết thương lòng mới, do chính người đã đưa cô lên đỉnh cao tạo ra. Cô biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của sự thao túng.