Phim trường rộng lớn của "Khắc Tên Lên Màn Ảnh Tối" rực sáng dưới hàng trăm ngọn đèn cao áp. Bối cảnh được phục dựng là khu phố đèn đỏ thời xưa, hỗn loạn và nhuốm màu tăm tối – môi trường sống của Lệ Hoa.
Đây là cảnh quay đầu tiên của Thẩm Yên. Sự hồi hộp của một diễn viên mới được chọn vai chính đã bị thay thế bằng sự căng thẳng cực độ đến từ giao ước bí mật với Lăng Hạo.
Lăng Hạo đứng ở vị trí đạo diễn, đeo tai nghe, ánh mắt anh ta không rời Thẩm Yên một giây. Anh ta không chỉ đạo diễn phim, mà còn chỉ đạo tâm lý của cô.
Cảnh quay là Lệ Hoa (Thẩm Yên) bị một tên côn đồ (do một diễn viên phụ cao to đóng) dồn vào góc tường, đòi hỏi cô phải làm điều cô không muốn. Đó là một cảnh đòi hỏi sự tuyệt vọng và sự chịu đựng trong im lặng.
“Diễn! Action!” Giọng Lăng Hạo vang lên dứt khoát.
Tên côn đồ bắt đầu áp sát. Thẩm Yên cảm nhận được mùi bia rượu và sự thô bạo giả tạo. Cô phải chống cự, nhưng theo yêu cầu của Lăng Hạo, cô phải truyền tải được sự chấp nhận bất lực từ bên trong.
Nước mắt cô bắt đầu rơi, không phải nước mắt giả, mà là sự tủi nhục cô đã cảm thấy hôm qua trong phòng hóa trang, khi Lăng Hạo nhìn cô như một công cụ.
Tên côn đồ đưa tay ra chạm vào tóc cô. Thẩm Yên khẽ rùng mình, nhớ lại những cái chạm đầy kiểm soát của Lăng Hạo. Cảm giác bị chiếm hữu, dù là giả hay thật, đã ăn sâu vào cô.
“Cắt!” Lăng Hạo đột ngột hét lên, âm thanh sắc lạnh vang vọng khắp phim trường.
Thẩm Yên đứng thẳng người, cảm thấy nhẹ nhõm nhưng cũng thất vọng. Cô đã làm gì sai?
Lăng Hạo gỡ tai nghe, bước thẳng đến chỗ cô. Cả đoàn phim nín thở. Ai cũng biết Lăng Hạo tàn nhẫn và khó tính như thế nào.
“Thẩm Yên,” Lăng Hạo nói, giọng anh ta chỉ vừa đủ cho hai người nghe, nhưng đầy áp lực. “Cô đang chống cự quá mức. Lệ Hoa biết mình không thể chống cự. Cô ta phải nhượng bộ.”
Anh ta đưa tay lên, và trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, anh ta nhẹ nhàng đẩy cô vào tường gạch cũ kỹ. Sự va chạm không đau đớn, nhưng cái nhìn của anh ta thì có.
“Cô nghĩ về cái gì?” Lăng Hạo ép cô phải đối diện với ánh mắt anh ta. “Cô đang nghĩ về việc cô là một diễn viên chuyên nghiệp, hay cô đang nghĩ về cái giá mà cô phải trả để đứng ở đây?”
Sự nhắc nhở trực diện về giao ước cấm kỵ giữa họ đã khiến máu cô dồn lên não. Anh ta đang làm bẽ mặt cô trước mọi người, nhưng đồng thời, anh ta cũng đang kích thích cảm xúc Lệ Hoa thật sự trong cô.
Thẩm Yên không trả lời. Cô chỉ nhìn anh, đôi mắt ngấn nước vì tủi hận và vì sự thật.
Lăng Hạo thấy sự tổn thương và sự giận dữ chân thật trong mắt cô. Đó chính là thứ anh ta cần.
“Tốt,” Anh ta thì thầm, nụ cười hài lòng lại xuất hiện thoáng qua trên môi. “Lần này, đừng suy nghĩ. Hãy chấp nhận.”
Anh ta quay lưng lại, đi về vị trí đạo diễn.
“Chuẩn bị lại! Action!”
Lần này, khi tên côn đồ áp sát, Thẩm Yên không chống cự nữa. Cô thả lỏng cơ thể, cho phép sự bất lực và sự tuyệt vọng chiếm lấy. Khi bàn tay thô ráp chạm vào má cô, cô nhắm mắt lại. Trong đầu cô, đó không phải là tên côn đồ, đó là Lăng Hạo đang kiểm soát cô, đang giữ cô lại trong vai diễn cấm kỵ này.
Cô không khóc to. Nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
“Cô ta phải học cách chấp nhận quy luật của kẻ mạnh.” – Lời của Lăng Hạo vang vọng trong đầu cô.
Cô chấp nhận sự đau đớn đó, bởi vì cô biết, sự đau đớn này sẽ mang lại cho cô ánh hào quang.
“Cắt! Tuyệt vời!” Lăng Hạo hét lên, giọng anh ta tràn đầy sự hưng phấn, lần đầu tiên sau hai ngày cô nghe thấy anh ta thực sự hài lòng.
Thẩm Yên mở mắt ra. Cô thở dốc, cảm thấy kiệt sức. Cô vừa bán đi một phần linh hồn mình, nhưng cô đã được Lăng Hạo thừa nhận.
Trong đám đông ê-kíp đang xôn xao, Lăng Hạo nhìn thẳng vào cô. Anh ta nhấc chiếc ly cà phê đen lên, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
Đó là một hành động đơn giản, nhưng Thẩm Yên hiểu rõ: Lời hứa đã được giữ. Và đêm nay, có lẽ anh ta sẽ lại gọi cô đến căn phòng không cửa sổ để nhận phần thưởng cho sự "dâng hiến" tuyệt đối này.