MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Chiếm HữuChương 6

Đạo Diễn Chiếm Hữu

Chương 6

741 từ · ~4 phút đọc

Phim trường tắt đèn. Mười hai giờ đêm.

Trong khi hầu hết ê-kíp đã rời đi, Thẩm Yên vẫn ngồi trong phòng hóa trang, gỡ bỏ lớp trang điểm dày và sự mệt mỏi thể chất sau cảnh quay đầu tiên. Vai diễn Lệ Hoa ám ảnh cô. Cô không thể phủ nhận sự thỏa mãn khi Lăng Hạo đã tuyên bố cảnh quay "Tuyệt vời", nhưng niềm vui đó đi kèm với sự trống rỗng và dằn vặt.

Đúng lúc cô chuẩn bị ra về, điện thoại rung lên. Vẫn là số lạ của Lăng Hạo.

“Phòng dựng phim A. Ngay bây giờ. Đừng để ai thấy.”

Không một lời giải thích, không một câu hỏi. Chỉ có mệnh lệnh tuyệt đối.

Thẩm Yên cảm thấy nhịp tim tăng tốc. Cô biết đây là lời mời không thể từ chối, là phần thưởng cho sự phục tùng của cô.

Phòng dựng phim A nằm sâu trong khu vực cấm của studio, chỉ có đạo diễn và vài nhân viên chủ chốt được phép vào. Thẩm Yên nhẹ nhàng mở cửa, bước vào không gian chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính.

Lăng Hạo ngồi đó, ánh mắt dán chặt vào đoạn phim vừa quay. Anh ta gỡ tai nghe, không quay lại nhìn cô.

“Cô diễn tốt,” Anh ta mở lời, giọng nói không hề có sự cảm ơn hay khen ngợi, chỉ là sự đánh giá. “Nhưng tôi không hài lòng với đôi mắt cô ở đoạn cuối. Vẫn còn sự hối tiếc.”

Thẩm Yên tiến đến gần hơn, đứng sau lưng anh. “Lệ Hoa không phải là robot. Cô ấy phải có sự giằng xé.”

Lăng Hạo quay ghế lại, khuôn mặt anh ta chỉ cách cô vài phân. Sự gần gũi đột ngột khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.

“Lệ Hoa không hối tiếc sự lựa chọn. Cô ta hối tiếc vì chưa có đủ quyền lực để không cần phải lựa chọn.” Lăng Hạo đưa tay ra, đặt lên eo Thẩm Yên, một cái chạm không hề lịch sự, mà là sự sở hữu rõ ràng. “Tương tự, cô không được hối tiếc. Vai diễn là của cô. Danh vọng đang chờ cô.”

Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh ta, khiến đôi mắt anh ta càng thêm bí ẩn.

“Đây là điều cô muốn, Thẩm Yên. Chúng ta đã có một giao ước. Một giao ước chỉ có hai người biết.”

Bàn tay anh ta bắt đầu siết nhẹ, kéo cô lại gần hơn. Thẩm Yên cảm thấy mọi sợi dây thần kinh trong cơ thể cô như đang kêu cứu, nhưng cô không phản kháng. Cô đã chấp nhận quy tắc của trò chơi này.

Lăng Hạo cúi xuống, không hôn, mà áp môi anh ta vào tai cô. Giọng anh ta trầm, gần như là tiếng rên rỉ của một kẻ bị ám ảnh.

“Chúng ta sẽ giữ bí mật này mãi mãi,” Anh ta thì thầm, như đang khắc lời nguyền lên tâm trí cô. “Tôi sẽ cho cô đỉnh cao, và cô sẽ cho tôi sự tuyệt đối mà tôi cần cho nghệ thuật.”

Sự thân mật này không phải là tình yêu hay sự khao khát thể xác, mà là sự khẳng định quyền lực và sự kiểm soát tâm lý. Anh ta đang buộc cô phải chấp nhận sự cấm kỵ này như một phần của sự nghiệp.

Lăng Hạo ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Giờ đây, khuôn mặt anh ta mang một biểu cảm khó giải mã.

Thẩm Yên đưa tay lên, không tự chủ được mà chạm vào cổ áo sơ mi của anh. Cô đã vượt qua giới hạn của diễn viên và đạo diễn. Cô đã bước vào vùng đất tội lỗi.

“Mãi mãi,” Thẩm Yên khẽ đáp lại, chấp nhận lời nguyền. Giọng cô run rẩy, nhưng chứa đựng sự cam kết tuyệt đối.

Nụ hôn đến sau đó, mãnh liệt và chiếm đoạt, không phải của người tình mà của người chủ đang xác nhận tài sản của mình. Đó là một nụ hôn lén lút, cuồng nhiệt trong căn phòng tối tăm chỉ có ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình, nơi bí mật của họ bắt đầu hình thành.

Họ đã chính thức ký kết Lời Hứa Giữ Kín Mãi Mãi bằng sự nóng bỏng của tội lỗi, dưới ánh sáng duy nhất của đoạn phim quay cảnh Lệ Hoa đang tuyệt vọng.