Những ngày sau đó, Thẩm Yên sống trong trạng thái kép. Trên phim trường, cô là Lệ Hoa kiêu ngạo, đầy tham vọng, hoàn hảo dưới mọi ánh đèn. Cô nhận được vô số lời khen ngợi từ ê-kíp, tất cả đều kinh ngạc trước sự tiến bộ phi thường của một nữ diễn viên phụ bỗng chốc tỏa sáng rực rỡ.
Nhưng khi ánh đèn tắt, cô lại trở thành con rối của Lăng Hạo.
Phòng dựng phim A, hoặc đôi khi là căn phòng không cửa sổ bí ẩn, trở thành nơi trú ẩn và cũng là nhà tù của riêng họ. Lăng Hạo không hẹn hò cô. Anh ta chỉ đạo cô. Những buổi gặp mặt riêng tư không bao giờ được gọi là "gặp gỡ", mà là "bổ sung cảm xúc" hoặc "huấn luyện chuyên sâu".
Mười một giờ đêm, tại căn phòng không cửa sổ. Lăng Hạo đang ngồi giữa phòng, ánh sáng vàng dịu dàng, ấm áp đến mức giả tạo.
“Cảnh quay ngày mai là cảnh Lệ Hoa phải học cách múa để quyến rũ người quyền lực,” Lăng Hạo nói, giọng anh ta đều đều, như đang thảo luận về một lý thuyết vật lý. “Cô phải truyền tải được sự chủ động của kẻ đi săn, dù cô đang là con mồi.”
Thẩm Yên, giờ đây đã quen với những yêu cầu bất thường, đứng im lặng chờ đợi.
Lăng Hạo đứng dậy. Anh ta không mở nhạc. “Cô phải cảm nhận được sự kiểm soát cơ thể. Hãy nhắm mắt lại.”
Thẩm Yên làm theo. Cô nghe thấy tiếng bước chân của anh ta chậm rãi tiến đến. Cô chờ đợi sự thô bạo, sự chiếm đoạt quyền lực như những lần trước.
Nhưng lần này, Lăng Hạo chỉ dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào eo cô, rồi trượt xuống hông. Cái chạm nhẹ nhàng, không hề cưỡng ép, nhưng lại dẫn dắt cơ thể cô.
“Di chuyển, Thẩm Yên,” Lăng Hạo khẽ thì thầm. “Hãy để cơ thể cô tự do. Hãy để sự khao khát quyền lực của Lệ Hoa thể hiện qua từng đường cong.”
Anh ta bắt đầu dùng cơ thể mình để hướng dẫn cô, không phải bằng lời nói. Anh ta áp lưng mình vào lưng cô, vòng tay qua eo cô. Khoảnh khắc đó, Thẩm Yên không cảm thấy bị kiểm soát nữa, mà cảm thấy họ đang hòa quyện vào nhau trong một điệu nhảy tội lỗi, nơi cô hoàn toàn phụ thuộc vào sự chỉ đạo của anh.
Hơi thở cô trở nên gấp gáp. Đó là sự thân mật thuần túy, nhưng lại có mục đích kiểm soát tàn nhẫn.
“Đừng nghĩ về tôi là Lăng Hạo,” Anh ta thì thầm bên tai cô, khiến toàn thân cô run rẩy. “Hãy nghĩ về tôi là quyền lực. Thứ cô đang khao khát đến điên cuồng.”
Bàn tay anh ta siết mạnh, rồi buông lỏng, như đang kiểm soát nhịp điệu hơi thở của cô.
Thẩm Yên cảm thấy cơ thể mình nóng lên, đầu óc quay cuồng. Cô không còn biết mình đang là diễn viên, là Lệ Hoa, hay chỉ là một người phụ nữ đang bị mê hoặc bởi sự kiểm soát tuyệt đối này. Cô đã chấp nhận sự thân mật cấm kỵ này như một điều hiển nhiên, một phần của giao ước.
Khi điệu nhảy không lời kết thúc, Lăng Hạo giữ cô lại trong vòng tay. Anh ta không nói gì. Sự im lặng của anh ta lại càng mang tính chiếm hữu hơn bất cứ lời nói nào.
“Cô đã cảm nhận được chưa?” Lăng Hạo hỏi, giọng anh ta khàn đi một chút. “Sự tự nguyện dâng hiến để đạt được mục đích. Đó là thứ tôi cần cho máy quay.”
Thẩm Yên dựa vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh. Cô đã hoàn toàn mất đi khả năng chống cự. Cô chỉ gật đầu.
Cô biết, anh ta không chỉ điều khiển vai diễn của cô, anh ta còn đang điều khiển trái tim và khao khát của cô. Cô là con rối của anh, nhưng cô chấp nhận sợi dây đó, bởi vì đó là sợi dây duy nhất đưa cô đến đỉnh cao.
Mối quan hệ cấm kỵ giữa họ đã chuyển từ sự trao đổi sang sự phụ thuộc.