Sự nghiệp của Thẩm Yên thăng hoa với tốc độ đáng kinh ngạc. Trên phim trường, cô là một viên ngọc thô được mài giũa dưới bàn tay thiên tài của Lăng Hạo, mỗi cảnh quay đều đạt đến sự hoàn hảo đến rợn người. Cô đã trở thành một người khác, một người đầy tự tin và sức quyến rũ chết người – y hệt Lệ Hoa.
Nhưng thành công càng lớn, bóng tối đằng sau ánh hào quang càng dày đặc. Mỗi lời khen ngợi, mỗi cái nhấp máy ảnh của truyền thông đều như một cái đinh đóng sâu hơn vào lương tâm cô.
Vào một buổi chiều Chủ nhật, Lăng Hạo gọi cô đến văn phòng riêng của anh ta, một căn penthouse trên đỉnh tòa nhà chọc trời, tránh xa sự dòm ngó của phim trường.
Căn hộ được thiết kế tối giản, sang trọng đến lạnh lẽo, nhưng lại mang đến cảm giác quyền lực tuyệt đối – đó là thế giới của Lăng Hạo.
Anh ta đang đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống toàn cảnh thành phố đang lên đèn. Thẩm Yên bước vào, không còn sự sợ hãi ban đầu, thay vào đó là sự phục tùng đầy phức tạp.
“Vai Lệ Hoa cần sự tàn nhẫn,” Lăng Hạo nói, không quay lại. “Sự tàn nhẫn không phải là đánh người khác, mà là đánh đổi chính mình một cách lạnh lùng để đạt được mục tiêu.”
Anh ta quay lại, trên tay là hai ly rượu vang đỏ. “Hôm nay là cảnh cô ta chấp nhận ngủ với kẻ thù để đổi lấy thông tin. Cô cảm thấy gì?”
Thẩm Yên nhận lấy ly rượu. Rượu ấm áp, khác hẳn sự lạnh lùng của không gian.
“Tôi cảm thấy ghê tởm, và… kích thích,” Thẩm Yên thừa nhận, giọng cô khẽ run lên. Cô không thể nói dối anh ta, bởi vì Lăng Hạo có khả năng nhìn thấu mọi lời nói dối.
Lăng Hạo nhếch mép, nụ cười hài lòng. “Kích thích. Đó là cảm xúc thật. Bởi vì sự đánh đổi đó chứng minh cô ta có giá trị. Cô ta có thứ mà người khác khao khát đến mức phải trả giá.”
Anh ta tiến lại, đặt tay lên eo cô, kéo cô áp sát vào cơ thể anh ta, gần như không có khoảng cách.
“Mối quan hệ của chúng ta cũng vậy,” Lăng Hạo thì thầm, hơi thở mang mùi rượu vang và sự chiếm hữu. “Nó cấm kỵ. Nó là tội lỗi. Nhưng chính sự cấm kỵ đó khiến nó trở nên mãnh liệt hơn mọi mối quan hệ hợp pháp khác.”
Bàn tay anh ta trượt vào lớp váy mỏng của cô, không vội vã, mà từ tốn, kiểm soát. Hành động này không phải là dục vọng bộc phát, mà là sự xác nhận giao ước giữa hai người.
Thẩm Yên cảm thấy một luồng điện chạy dọc cơ thể. Cô biết đây là sự phản bội đạo đức, sự phản bội bản thân. Nhưng cùng lúc đó, cô cảm thấy một sự phấn khích tội lỗi không thể phủ nhận. Chính sự lén lút, sự nguy hiểm của việc bị phát hiện, và sự thật rằng chỉ có Lăng Hạo mới có thể mang lại cho cô cảm giác mãnh liệt này đã khiến cô nghiện nó.
“Sự ghê tởm của cô,” Lăng Hạo nói, mắt anh ta khóa chặt lấy cô, “sẽ biến thành nhiên liệu cho vai diễn. Cô phải dùng nó để thể hiện sự giằng xé của Lệ Hoa.”
Anh ta cúi xuống, hôn cô, một nụ hôn sâu, trần trụi và đầy quyền lực. Trong nụ hôn đó, không có lời yêu, chỉ có sự trao đổi năng lượng và sự khẳng định: Cô thuộc về anh trong giao ước này.
Khi họ dứt ra, Thẩm Yên thở dốc. Ly rượu trên tay cô đã rơi xuống thảm.
Lăng Hạo dùng ngón cái lau nhẹ vết rượu còn vương trên môi cô. “Đừng hối hận. Ranh giới đạo đức là thứ dành cho kẻ tầm thường. Cô là ngôi sao của tôi.”
Thẩm Yên nhìn vào tấm kính, thấy hình ảnh phản chiếu của hai người: một đạo diễn quyền lực và một nữ diễn viên đang say men tội lỗi. Cô đã hoàn toàn đắm chìm vào mật ngọt cấm kỵ này. Cô đang bước trên dây thép gai, nhưng ánh đèn phía trước quá rực rỡ khiến cô không thể quay đầu. Cô đã chính thức đam mê sự hủy hoại.