Quá trình quay phim diễn ra với cường độ cao. Thẩm Yên, với sự căng thẳng và cảm xúc dâng trào được duy trì liên tục nhờ Lăng Hạo, đã tạo nên những cảnh quay bùng nổ. Sự nổi tiếng của cô nhanh chóng lan rộng, và cô bắt đầu nhận được sự chú ý từ các đồng nghiệp nam – những người bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp sắc sảo và sự quyến rũ nguy hiểm mới mẻ của Lệ Hoa.
Trong một cảnh nghỉ trưa hiếm hoi, Thẩm Yên ngồi một mình đọc lại kịch bản. Một nam diễn viên phụ, Đức Anh, người đóng vai một cận vệ trung thành luôn âm thầm bảo vệ Lệ Hoa, tiến đến.
“Diễn xuất của em hôm nay thật sự tuyệt vời, Thẩm Yên,” Đức Anh nói, giọng anh ta ấm áp và chân thành. “Anh chưa từng thấy em nhập vai sâu đến vậy. Anh có thể mời em một ly cà phê không?”
Thẩm Yên mỉm cười, một nụ cười thật sự hiếm hoi. Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi có một chút giao tiếp bình thường, thoát khỏi vòng xoáy ám ảnh của Lăng Hạo.
“Cảm ơn anh, Đức Anh. Em rất sẵn lòng.”
Ngay khi cô đứng dậy, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của Lăng Hạo xuyên qua không khí ồn ào của đoàn phim, không cần dùng loa.
“Thẩm Yên. Lại đây.”
Anh ta không gọi tên vai diễn, mà gọi thẳng tên cô. Giọng nói mang theo sự sắc lạnh đến mức Đức Anh lập tức cảm thấy bối rối và lui lại.
Thẩm Yên nhanh chóng đến bên Lăng Hạo, cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp. Anh ta đang cầm một chiếc máy ảnh, nhưng ánh mắt anh ta không hề nhìn vào ống kính.
“Em có gì cần hỏi không, thưa đạo diễn?” cô hỏi, giọng nhỏ hơn bình thường.
Lăng Hạo không trả lời câu hỏi của cô. Anh ta chỉ nhìn thẳng vào cô, ánh mắt như đang xuyên qua lớp quần áo và chạm đến giao ước cấm kỵ giữa họ.
“Vai Lệ Hoa sắp tới là cảnh cô ta bị ám sát hụt. Cô ta phải cô độc, không được tin tưởng bất kỳ ai,” Lăng Hạo nói, nhưng lời nói này lại là một thông điệp riêng tư và đầy đe dọa. “Sự tập trung của cô bị phân tán, Thẩm Yên. Nếu tâm trí cô bị những âm thanh nhiễu rẻ tiền chiếm lấy, vai diễn của cô sẽ thất bại.”
Anh ta nhấn mạnh từ “âm thanh nhiễu” (cheap distraction) với một sự khinh miệt rõ ràng, khiến Thẩm Yên hiểu rằng anh ta đang ám chỉ Đức Anh và sự giao tiếp bình thường của cô.
“Sự dâng hiến tuyệt đối, Thẩm Yên,” Lăng Hạo tiếp tục, giọng anh ta hạ xuống chỉ đủ cho cô nghe. “Nghĩa là cô phải buông bỏ mọi thứ không phục vụ cho vai diễn. Mọi thứ.”
Bàn tay anh ta, lén lút sau chiếc máy ảnh, nhẹ nhàng vuốt ve phần da thịt trần trụi sau gáy cô. Một cái chạm công khai nhưng bí mật, đầy quyền lực chiếm hữu.
“Cô thuộc về tôi, cho đến khi bộ phim đóng máy,” Anh ta thì thầm bên tai cô, không phải là lời yêu, mà là lời tuyên bố quyền sở hữu. “Mọi khao khát, mọi suy nghĩ, mọi sự chú ý của cô đều phải hướng về Lệ Hoa và người tạo ra cô ta.”
Thẩm Yên rùng mình. Cô nhận ra rằng, Lăng Hạo không chỉ muốn kiểm soát diễn xuất của cô, anh ta muốn cô phải sống trong sự cô độc và sự ám ảnh của nhân vật. Cô bị cấm có bất kỳ sự kết nối tình cảm nào khác, vì nó sẽ làm suy yếu sự phụ thuộc của cô vào anh ta và giao ước cấm kỵ của họ.
“Tôi hiểu rồi, thưa đạo diễn,” Thẩm Yên đáp lại, giọng cô đã trở nên chuyên nghiệp và lạnh lùng hơn. Nụ cười vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng quen thuộc.
Lăng Hạo mỉm cười hài lòng. Anh ta đã thiết lập lại ranh giới, không cần phải dùng đến những buổi tập bí mật. Quyền lực của anh ta đã mở rộng, bao trùm cả đời sống cá nhân của cô.
Khi Thẩm Yên quay lưng đi, cô biết mình đã mắc kẹt hoàn toàn. Cô không chỉ phải diễn Lệ Hoa trên phim trường; cô phải sống trong vai diễn người tình bí mật và con rối của Lăng Hạo sau cánh gà. Sự kiểm soát này là một xiềng xích vô hình, ngọt ngào và chết người.