MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Chiếm HữuChương 10

Đạo Diễn Chiếm Hữu

Chương 10

782 từ · ~4 phút đọc

Đêm đó, đoàn phim quay một cảnh cực kỳ khó, yêu cầu Lệ Hoa phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Thẩm Yên đã diễn xuất hoàn hảo, nhưng cảnh quay kết thúc, cô cảm thấy mình như bị rút cạn. Cô gần như ngã quỵ, không phải vì mệt mỏi thể chất, mà vì sự dồn nén cảm xúc.

Hậu trường vắng lặng. Thẩm Yên được Lăng Hạo gọi đến văn phòng container cá nhân của anh ta – một không gian nhỏ gọn, không cửa sổ nhưng đầy đủ các thiết bị công nghệ cao.

Cô bước vào và thấy Lăng Hạo không hề bận rộn với máy quay hay kịch bản. Anh ta đang ngồi trên chiếc ghế da xoay, đầu ngửa ra sau, một tay che mắt. Toàn bộ cơ thể anh ta toát ra sự mệt mỏi và kiệt sức chưa từng thấy.

Thẩm Yên đứng lặng lẽ. Cô đã quen với hình ảnh Lăng Hạo lạnh lùng, luôn kiểm soát mọi thứ. Khoảnh khắc này của anh ta hoàn toàn khác, một sự bất cẩn hiếm hoi.

“Ngồi xuống,” Lăng Hạo khẽ nói, không mở mắt. Giọng anh ta khàn đi, không có sự sắc bén hay mệnh lệnh.

Thẩm Yên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cơ thể cô vẫn còn rung lên vì dư âm của vai diễn.

Sau một lúc im lặng kéo dài, Lăng Hạo buông tay ra. Đôi mắt anh ta mở to, nhưng không nhìn cô. Anh ta nhìn vào khoảng không, chứa đựng một nỗi trống rỗng và áp lực vô tận.

“Tôi… đã từng có một người thân,” Lăng Hạo đột ngột nói, giọng anh ta rất nhỏ, như đang nói với chính mình. “Cô ấy cũng có tài năng như cô. Nhưng cô ấy đã chọn bỏ cuộc vì không chịu đựng được sự phán xét và áp lực.”

Thẩm Yên nín thở. Đây là lần đầu tiên Lăng Hạo chia sẻ một điều cá nhân, một vết thương quá khứ. Nó không phải là sự thao túng, mà là một lời thú nhận.

“Cô ta không chấp nhận sự hủy hoại. Cô ta muốn sự hoàn hảo tuyệt đối mà không cần trả giá,” Lăng Hạo tiếp tục, ánh mắt anh ta cuối cùng cũng chuyển sang Thẩm Yên, nhưng đó không phải là ánh mắt của đạo diễn, mà là ánh mắt của một người đang tìm kiếm sự cứu rỗi. “Cô, Thẩm Yên… cô phải chứng minh rằng, nó xứng đáng để chúng ta dấn thân vào tội lỗi này. Cô phải là kiệt tác mà cô ta không thể trở thành.”

Ánh mắt anh ta bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa nhỏ, không phải của dục vọng, mà là của sự đau đớn và sự ám ảnh với nghệ thuật.

Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Yên nhìn thấy không chỉ là kẻ kiểm soát tàn nhẫn, mà là một người đàn ông bị xiềng xích bởi quá khứ và sự cô độc. Cô cảm thấy một làn sóng thương cảm và kết nối sâu sắc trào dâng. Cô nhận ra, mối quan hệ cấm kỵ này không chỉ là thỏa thuận thể xác, mà còn là sự hàn gắn những tổn thương bên trong của cả hai.

Mối quan hệ trở nên phức tạp một cách nguy hiểm.

Thẩm Yên đưa tay ra, đặt nhẹ lên mu bàn tay anh ta. Lăng Hạo giật mình, một phản ứng mà cô chưa từng thấy ở anh.

“Tôi sẽ làm được,” Thẩm Yên khẽ nói. “Tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ chứng minh rằng nó xứng đáng.”

Lăng Hạo nhìn chằm chằm vào cái chạm tay đơn giản đó. Sau đó, anh ta chậm rãi quay lòng bàn tay lại, nắm lấy tay cô. Lần này, cái siết không mang tính chất mệnh lệnh, mà là sự níu kéo.

Anh ta kéo cô lại gần, dựa trán vào trán cô.

“Vậy thì hãy quên đi sự mệt mỏi,” Lăng Hạo thì thầm. “Hãy để nỗi đau này chảy vào máu cô. Hãy để tôi giúp cô quên đi sự phân tâm.”

Lăng Hạo hôn cô, không cuồng nhiệt chiếm đoạt, mà là một nụ hôn sâu lắng, cần thiết, mang theo sự tuyệt vọng của cả hai. Nụ hôn này không phải để kiểm soát vai diễn, mà để kiểm soát nỗi sợ hãi đang lớn dần trong họ.

Thẩm Yên biết, cô vừa nhìn thấy vết nứt trong lớp vỏ thép của anh ta. Và chính vết nứt đó đã khiến cô hoàn toàn đắm chìm vào mối quan hệ cấm kỵ, nuôi dưỡng niềm hy vọng sai lầm rằng: Đằng sau sự thao túng, có thể tồn tại một thứ gì đó giống như tình yêu.