MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Chiếm HữuChương 11

Đạo Diễn Chiếm Hữu

Chương 11

776 từ · ~4 phút đọc

Buổi quay ngày hôm sau là một thử thách lớn. Thẩm Yên phải diễn cảnh Lệ Hoa lạnh lùng chấp nhận cái chết của người tình cũ để đảm bảo vị trí trong cung đình. Đó là một cảnh đòi hỏi sự tàn nhẫn tuyệt đối và sự trống rỗng vô cảm.

Nhưng sau khi chứng kiến sự yếu đuối của Lăng Hạo đêm qua, Thẩm Yên đã bị phân tâm. Cô không thể gọi lên sự vô cảm cần thiết. Sự thương cảm dành cho Lăng Hạo đã khiến cô trở nên mềm yếu một cách nguy hiểm.

Lần thử đầu tiên thất bại. Lăng Hạo giữ khuôn mặt lạnh như băng, nhưng sự thất vọng trong mắt anh ta nặng nề hơn bất kỳ lời la mắng nào.

“Cắt!” Lăng Hạo gằn giọng. “Thẩm Yên, cô đang khóc cho Lệ Hoa. Lệ Hoa không khóc. Cô ta đã vượt qua ranh giới của nước mắt từ lâu rồi.”

Thẩm Yên cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Cô hiểu, sự mềm yếu này là do sự ràng buộc cảm xúc mới mà cô vừa tạo ra với anh ta.

Lăng Hạo gỡ tai nghe, yêu cầu đoàn phim giải lao mười phút. Anh ta kéo Thẩm Yên vào một góc khuất sau phông màn.

“Cô đang nghĩ về điều gì?” Lăng Hạo hỏi, giọng anh ta không giận dữ, nhưng chứa đựng sự đe dọa. “Cô đang bị phân tâm bởi những thứ rẻ tiền và giả tạo.”

Thẩm Yên biết anh ta không nói về bất cứ ai khác. Anh ta đang nói về chính cô, về sự hy vọng ngu ngốc cô dành cho một kết nối tình cảm.

“Tôi… tôi xin lỗi, thưa đạo diễn,” cô thì thầm. “Tôi không thể cảm thấy sự trống rỗng đó.”

Lăng Hạo đưa tay ra, không chạm vào mặt cô, mà giữ lấy cổ tay cô, kéo cô lại gần hơn. Anh ta nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao găm.

“Cô đã thấy tôi yếu đuối. Và cô đã dùng nó để biện minh cho sự nhân nhượng của mình,” Lăng Hạo nói, giọng anh ta thấp đến mức chỉ là hơi thở nóng bỏng. “Cô nghĩ rằng sự đồng cảm của cô có thể cứu rỗi tôi, hay cứu rỗi vai diễn này? Sai lầm.”

Anh ta siết nhẹ cổ tay cô, đủ để tạo ra sự đau đớn cảnh báo.

“Sự cứu rỗi duy nhất cho cả hai chúng ta nằm ở kiệt tác này. Và để đạt được nó, cô phải khuất phục hoàn toàn,” Lăng Hạo tiếp tục. “Cô phải quên đi con người thật của tôi. Quên đi bất cứ điều gì đã nói đêm qua.”

Bàn tay anh ta trượt lên cánh tay cô, lần này, cử chỉ đó vừa mang tính áp đặt, vừa mang tính quyến rũ chết người. Anh ta đang dùng chính sự kiểm soát thân thể để xóa bỏ ranh giới cảm xúc của cô.

“Hãy cho tôi thấy sự tàn nhẫn đó,” Lăng Hạo ra lệnh. Anh ta áp trán vào trán cô. “Hãy để sự phục tùng của cô trở thành sự vô cảm của Lệ Hoa. Cô phải cảm thấy mình là công cụ của nghệ thuật.”

Thẩm Yên nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng. Anh ta đã hoàn toàn chặn đứng lối thoát cảm xúc của cô. Cô nhận ra, sự yếu đuối đêm qua chỉ là mồi nhử để cô tự nguyện dâng hiến sâu hơn.

Cô buông lỏng cơ thể, cho phép anh ta làm bất cứ điều gì anh muốn để lấy đi cảm xúc mềm yếu của cô.

Lăng Hạo mỉm cười nhẹ. Anh ta biết mình đã thắng.

“Đúng rồi,” Anh ta thì thầm, nụ hôn anh ta đặt lên thái dương cô vừa là sự an ủi, vừa là dấu đóng quyền sở hữu. “Cô là nghệ sĩ. Và tôi là người điều khiển nghệ thuật của cô.”

Khi Lăng Hạo buông cô ra, sự mềm yếu của Thẩm Yên đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự lạnh lùng cần thiết. Cô đã hiểu: sự đồng cảm là cấm kỵ. Chỉ có sự khuất phục tuyệt đối dưới bàn tay nghệ sĩ của Lăng Hạo mới giữ được giao ước này.

Thẩm Yên bước ra khỏi góc khuất, trở lại phim trường. Cô nhìn thẳng vào đối thủ diễn xuất, đôi mắt cô trống rỗng, vô cảm, hoàn toàn là Lệ Hoa.

“Action!” Lăng Hạo hô lớn.

Lần này, cô diễn xuất hoàn hảo. Màn trình diễn của cô mang theo sự lạnh lẽo của kẻ bị tổn thương nhưng đã quyết tâm trả thù. Lăng Hạo mỉm cười, một nụ cười của sự chiến thắng tàn nhẫn.