Hôm đó là cảnh quay được chờ đợi nhất: Cảnh hôn đầu tiên của Lệ Hoa với nhân vật Tư Mã Lệnh – một vị tướng trẻ quyền lực, người cô cần phải quyến rũ để đạt được mục đích.
Cảnh quay này thu hút sự chú ý của toàn bộ đoàn phim. Thẩm Yên phải thể hiện sự giả tạo, quyến rũ chết người của Lệ Hoa, nhưng bên trong, cô cảm thấy căng thẳng gấp bội lần vì Lăng Hạo đang đứng ngay đó.
Bạn diễn của cô là một nam diễn viên chuyên nghiệp, nhưng Thẩm Yên cảm thấy anh ta xa lạ và thiếu sức hút so với sự kiểm soát mãnh liệt của Lăng Hạo.
“Diễn! Action!” Lăng Hạo hô vang.
Thẩm Yên và Tư Mã Lệnh bắt đầu tương tác. Lệ Hoa chủ động, ánh mắt cô đầy hứa hẹn nhưng lạnh lùng. Khi Tư Mã Lệnh cúi xuống, nụ hôn bắt đầu.
Thẩm Yên cố gắng nhập vai, nhưng cảm xúc cô trở nên đơ cứng. Cô đã quen với những cái chạm đầy chiếm hữu, sự thô bạo có mục đích của Lăng Hạo. Nụ hôn "chuyên nghiệp" này đột nhiên trở nên vô vị.
“Cắt!” Giọng Lăng Hạo vang lên đầy thất vọng. “Thẩm Yên! Cô đang diễn như thể cô đang hôn một bức tượng! Nụ hôn của Lệ Hoa là vũ khí. Nó phải đốt cháy người đàn ông đó! Nó phải lột trần linh hồn anh ta!”
Anh ta bước tới, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt lấy cô. Anh ta không hề chạm vào cô, nhưng áp lực tỏa ra từ anh ta còn mạnh hơn bất kỳ cái chạm nào.
“Cô biết rõ cảm xúc đó, Thẩm Yên,” Lăng Hạo thì thầm, chỉ đủ cho cô và Tư Mã Lệnh nghe. Lời nói này là một mũi kim nhọn đâm thẳng vào bí mật của họ. “Cô phải dùng sự khao khát thật của cô. Đừng diễn!”
Thẩm Yên hiểu ý anh ta. Lăng Hạo muốn cô dùng cảm xúc mãnh liệt mà cô đã trải qua với anh ta trong những buổi huấn luyện riêng tư, để thể hiện sự quyến rũ giả tạo của Lệ Hoa.
Cô cảm thấy sự sỉ nhục dâng trào. Anh ta đang ép cô phơi bày sự thân mật cấm kỵ của họ trước ống kính.
“Chuẩn bị lại! Action!”
Lần này, khi Tư Mã Lệnh chạm vào cô, Thẩm Yên nhắm mắt lại. Cô không nghĩ về Tư Mã Lệnh. Cô nghĩ về Lăng Hạo. Cô nhớ lại bàn tay anh ta siết chặt eo cô, giọng nói anh ta thì thầm những mệnh lệnh trong bóng tối, sự kiểm soát tuyệt đối của anh ta.
Cô đã sử dụng cảm xúc thật – sự kích thích tội lỗi, sự phục tùng mãnh liệt – và truyền nó vào nụ hôn. Nụ hôn của Lệ Hoa bỗng chốc trở nên nóng bỏng, chân thật và đầy sức hút nguy hiểm.
Tư Mã Lệnh, người hoàn toàn không biết gì về giao ước bí mật, bị bất ngờ. Anh ta phản ứng lại bằng sự cuồng nhiệt không ngờ, hoàn toàn nhập tâm vào vai diễn của mình, bị Lệ Hoa cuốn đi.
“Cắt! Tuyệt vời! Tuyệt vời!” Lăng Hạo hét lên, giọng anh ta chứa đầy sự hưng phấn và thỏa mãn nghệ thuật tột độ.
Cả đoàn phim vỡ òa. Màn trình diễn của Thẩm Yên đã vượt qua mọi mong đợi.
Thẩm Yên dứt ra khỏi nụ hôn, thở dốc. Cô gần như ngã quỵ. Cô đã thành công, nhưng cô cảm thấy ghê tởm chính mình. Cô đã lấy đi sự thật cấm kỵ của mình và biến nó thành nghệ thuật công khai.
Lăng Hạo bước đến, không nhìn cô, mà nhìn vào màn hình kiểm tra. Anh ta đưa tay ra, chạm vào má cô dưới danh nghĩa lau nước mắt giả tạo của nhân vật.
Cái chạm đó là một sự khẳng định bí mật: Cô đã làm tốt. Cô đã phục tùng. Và cô đã được thưởng.
Thẩm Yên biết, cô đã chính thức mất đi ranh giới giữa diễn xuất và cuộc sống cá nhân. Cô đang sống trong hai vai cùng một lúc, và hai vai diễn đó đang ngày càng hòa lẫn vào nhau một cách nguy hiểm.