MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Chiếm HữuChương 14

Đạo Diễn Chiếm Hữu

Chương 14

662 từ · ~4 phút đọc

Đêm đã khuya. Thẩm Yên đến căn hộ penthouse của Lăng Hạo, không phải vì anh ta gọi, mà vì cô cần điều đó. Sau khi sử dụng sự thật cấm kỵ của mình để tạo ra một kiệt tác công khai, cô cảm thấy trống rỗng, trần trụi và bị phơi bày. Cô cần sự xác nhận rằng, sự đánh đổi này có ý nghĩa.

Căn hộ tối mờ. Lăng Hạo đang xem lại cảnh quay hôm nay trên màn hình lớn. Khuôn mặt anh ta bị ánh sáng màn hình hắt lên, vừa sắc nét vừa bí ẩn.

“Cô tự đến?” Lăng Hạo hỏi, giọng anh ta không ngạc nhiên, mà mang theo sự hài lòng thầm kín về sự phụ thuộc của cô.

Thẩm Yên tiến đến phía sau ghế sofa, cô không thể đứng vững. “Tôi không thể… tôi không thể ngủ được. Cảm giác như tôi đã để lộ tất cả.”

Lăng Hạo tắt màn hình, xoay người lại. Anh ta không trách móc, không ra lệnh. Anh ta chỉ nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sâu thẳm.

“Cô đã để lộ tất cả. Và đó là lý do vì sao nó tuyệt vời,” Lăng Hạo nói. “Nghệ thuật đòi hỏi sự trần trụi, Thẩm Yên. Cô đã đưa sự thật của chúng ta lên màn ảnh, và nó đã thăng hoa.”

Thẩm Yên sụp xuống, ngồi bên cạnh anh. Lần đầu tiên, cô không cảm thấy sự kiểm soát, mà là sự cô đơn và mệt mỏi không thể chịu đựng. Cô đặt đầu lên vai anh, một hành động không hề có trong giao ước.

Lăng Hạo không đẩy cô ra. Anh ta ôm cô lại, một cái ôm chắc chắn và bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên, như thể anh ta là nơi nương tựa duy nhất của cô giữa cơn bão.

“Đừng sợ hãi sự thật của cô,” Lăng Hạo thì thầm. “Chỉ cần nhớ, chỉ có tôi mới có quyền nhìn thấy sự thật đó. Và chỉ có tôi mới có thể xoa dịu nó.”

Cái ôm của anh ta vừa là sự an ủi, vừa là một mệnh lệnh ngầm. Anh ta đang thiết lập lại quy tắc: chỉ có anh ta mới được phép chia sẻ và kiểm soát sự tổn thương của cô.

Thẩm Yên cảm thấy hơi ấm của anh ta như một liều thuốc mê. Cô cần Lăng Hạo, không chỉ vì vai diễn, mà còn vì sự giải thoát khỏi áp lực điên cuồng do chính anh ta tạo ra. Sự cấm kỵ và sự thao túng đã trở thành sự an toàn của cô.

Lăng Hạo nâng cằm cô lên, đôi mắt anh ta phản chiếu ánh đèn thành phố. Anh ta không hôn cô ngay. Anh ta nhìn vào đôi mắt cô, tìm kiếm sự phục tùng tuyệt đối.

“Cô là Lệ Hoa,” Anh ta khẳng định, giọng nói đầy quyền uy. “Và tôi là người nắm giữ linh hồn của Lệ Hoa.”

Thẩm Yên gật đầu, hoàn toàn khuất phục.

Lăng Hạo cúi xuống, nụ hôn anh ta đặt lên môi cô lần này không phải là sự chiếm đoạt thô bạo, mà là sự xoa dịu, là sự tái khẳng định mối liên kết tội lỗi của họ. Đó là một nụ hôn sâu, kéo dài, đưa cô thoát khỏi sự hỗn loạn của phim trường và đưa cô vào sự tĩnh lặng nguy hiểm của thế giới riêng họ.

Trong vòng tay anh ta, Thẩm Yên nhận ra, cô không chỉ bị kiểm soát. Cô đã trở nên phụ thuộc vào hơi ấm sau màn ảnh này, thứ hơi ấm vừa là liều thuốc giải, vừa là chất độc làm tê liệt ý chí của cô.

Đêm đó, họ ở bên nhau, sự thân mật của họ là sự hòa trộn phức tạp giữa sự giải thoát khỏi áp lực công việc và sự củng cố giao ước cấm kỵ. Cô tìm thấy sự bình yên trong vòng tay kẻ đã đẩy cô vào vực sâu.