Quá trình quay phim tiếp tục, và nhờ sự hợp tác ăn ý một cách kỳ lạ trong cảnh hôn, Thẩm Yên và nam diễn viên Tư Mã Lệnh (người đóng vai vị tướng) bắt đầu có sự tương tác thoải mái hơn trên phim trường. Họ thường trao đổi về kịch bản, và Tư Mã Lệnh, bị ấn tượng bởi sự chuyên nghiệp và sức hút mới của Thẩm Yên, không ngại dành những lời khen ngợi.
Một buổi chiều, Thẩm Yên và Tư Mã Lệnh đang cùng cười đùa về một đoạn thoại hài hước trong kịch bản. Thẩm Yên cảm thấy nhẹ nhõm khi có thể cười một cách vô tư, một điều hiếm hoi kể từ khi giao ước cấm kỵ bắt đầu.
Nhưng ngay lập tức, bầu không khí thay đổi.
Lăng Hạo, người đang đứng kiểm tra góc máy cách đó vài mét, bỗng quay người lại. Ánh mắt anh ta sắc lạnh như băng, không hề có dấu hiệu mệt mỏi hay mờ nhạt. Ánh mắt đó xuyên qua không gian, trực tiếp khóa chặt Thẩm Yên.
Anh ta không gọi tên, nhưng cả hai người đều cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống. Tư Mã Lệnh, vốn là một người vui vẻ, cũng lập tức cảm thấy bối rối và viện cớ rời đi.
Lăng Hạo bước đến chỗ Thẩm Yên, dưới danh nghĩa kiểm tra lớp trang điểm. Anh ta đẩy chuyên viên trang điểm sang một bên, cầm cọ trang điểm và chạm nhẹ vào xương gò má cô.
“Sự chuyên nghiệp của cô đột nhiên trở nên rẻ tiền, Thẩm Yên,” Lăng Hạo nói, giọng anh ta thì thầm, không để ai nghe thấy ngoài cô.
Thẩm Yên cảm thấy lạnh gáy. “Tôi chỉ đang trao đổi về kịch bản, thưa đạo diễn.”
Lăng Hạo siết nhẹ cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt anh ta rực lên một ngọn lửa tối tăm, một sự bực tức vô lý và chiếm hữu.
“Sự quyến rũ của Lệ Hoa là của tôi. Cảm xúc của cô là của tôi. Cảnh hôn hôm qua là tài sản mà tôi đã tạo ra,” Lăng Hạo gằn giọng. “Cô không được phép phân phát sự tập trung và sự thân mật đó cho bất kỳ ai khác, dù chỉ là một nụ cười.”
Sự ghen tuông của anh ta không phải là ghen tuông tình cảm, mà là ghen tuông của một người sở hữu đối với một tài sản nghệ thuật quý giá nhất.
“Cô đang lãng phí năng lượng cảm xúc vào những người không thể hiểu giá trị của cô. Cô đang làm ô uế linh hồn mà chúng ta đã phải đánh đổi bằng tội lỗi để tạo ra,” Lăng Hạo tiếp tục.
Thẩm Yên nhận ra sự thật kinh hoàng: Lăng Hạo không chấp nhận việc cô có bất kỳ sự kết nối tự nhiên, lành mạnh nào khác. Anh ta muốn cô cô độc, căng thẳng, và chỉ tìm kiếm sự giải thoát trong vòng tay anh ta để duy trì sự kiểm soát tuyệt đối.
Lăng Hạo buông cô ra, nhưng ánh mắt anh ta vẫn là lời cảnh cáo không thể phủ nhận. “Nhớ kỹ, Thẩm Yên. Tập trung. Lệ Hoa cô độc. Và cô cũng vậy.”
Thẩm Yên trở lại vị trí của mình, cảm thấy lạnh buốt. Sự ghen tuông của Lăng Hạo hoàn toàn không hợp lý theo lẽ thường, nhưng lại hoàn toàn hợp lý theo giao ước cấm kỵ của họ. Anh ta muốn sở hữu toàn bộ cô, cả trên phim trường lẫn trong suy nghĩ.
Sự kiện này càng khiến Thẩm Yên bối rối hơn. Nếu đây chỉ là giao dịch, tại sao anh ta lại biểu lộ sự chiếm hữu mãnh liệt như vậy? Liệu có phải, đằng sau sự lạnh lùng của anh ta, có một thứ gì đó giống như tình cảm đã bắt đầu nảy sinh, phức tạp hơn cả sự thao túng?
Thẩm Yên đã chìm sâu hơn một bước vào vũng lầy của sự cấm kỵ và hy vọng sai lầm.