1,115 từ · ~6 phút đọc
Thành phố B mùa đông năm nay khắc nghiệt hơn hẳn mọi năm. Những cơn gió mùa đông bắc rít liên hồi qua các khe cửa, mang theo cái lạnh tê tái của vùng đất phương Bắc. Trên đường phố, dòng người qua lại đều cúi gắt mặt, cố gắng giấu mình trong những lớp áo khoác dày cộm. Tuyết chưa rơi, nhưng không khí khô khốc và buốt giá đã đủ khiến người ta cảm thấy lười biếng với cả việc thở.
Bên trong phim trường của Tập đoàn giải trí Lục Thị, không khí lại nóng hừng hực theo một cách khác.
"Cắt! Ánh sáng quá gắt, làm mất đi cái chất âm u của hiện trường rồi. Làm lại!"
Lục Cận Ngôn ném xấp kịch bản xuống bàn, đôi chân dài gác lên ghế, gương mặt điển trai thường ngày vốn hay cười giờ đây lại lộ rõ vẻ khắt khe của một đạo diễn cầu toàn. Anh đang thực hiện dự án phim trinh thám lớn nhất trong năm, nhưng mọi thứ vẫn chưa chạm đến cái "ngưỡng" mà anh mong muốn.
Người trợ lý rón rén bưng ly cà phê nóng lại gần: "Lục đạo diễn, đây là những hồ sơ thực tế từ phía cảnh sát cung cấp để chúng ta tham khảo cho bối cảnh phòng pháp y. Anh xem thử xem có giúp ích gì không?"
Cận Ngôn uể oải cầm lấy xấp tài liệu. Anh lật qua những trang giấy khô khan, cho đến khi mắt anh dừng lại ở một bức ảnh chụp hiện trường vụ án từ hai năm trước. Trong góc ảnh, giữa những hỗn độn của máu và đất cát, có một bóng dáng mặc áo blouse trắng đang quỳ dưới đất.
Cô gái đó đeo khẩu trang kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt phượng sắc sảo nhưng tĩnh lặng đến lạ kỳ. Đôi mắt ấy không hề có sự sợ hãi trước cái chết, trái lại, nó mang một vẻ bình thản, nâng niu cái xác như thể đó là một món đồ sứ quý giá cần được chữa lành.
Cận Ngôn bỗng khựng lại. Anh chưa bao giờ thấy một ánh mắt nào như thế. Nó lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một sự trân trọng sự sống đến cực đoan.
"Bác sĩ pháp y này là ai?" – Anh chỉ vào bức ảnh, giọng nói bỗng chốc trở nên nghiêm túc.
"Dạ, hình như là bác sĩ Thẩm Nhược Hy của Viện Giám định Thành phố B. Cô ấy nổi tiếng là 'tảng băng' của viện, chuyên môn rất giỏi nhưng cực kỳ khó gần."
Cận Ngôn không nói gì, anh đưa tay lướt nhẹ qua đôi mắt cô trong ảnh. Từ giây phút đó, một kịch bản mới bắt đầu hình thành trong đầu vị đạo diễn đa tình này. Anh không muốn chỉ làm một bộ phim, anh muốn biết người sở hữu đôi mắt ấy khi cười lên sẽ trông như thế nào.
Tại Viện Giám định Pháp y Thành phố B.
Thẩm Nhược Hy khẽ thở hắt ra, tháo lớp khẩu trang và găng tay cao su. Cô vừa kết thúc một ca giám định kéo dài suốt 6 tiếng đồng hồ. Trong căn phòng lạnh lẽo đầy mùi hóa chất, cô thấy thoải mái hơn là khi đứng giữa đám đông ồn ào.
Nhược Hy là người hướng nội điển hình. Cô thích sự chính xác của những đường dao phẫu thuật hơn là những lời xã giao sáo rỗng. Cô xinh đẹp, vẻ đẹp của cô như một đóa tuyết mai nở muộn trong sương giá – rực rỡ nhưng không dễ chạm vào.
Gần 7 giờ tối, Nhược Hy rời khỏi viện. Khi cô vừa bước ra khỏi cổng, cái lạnh của thành phố B ập tới, khiến cô khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo len màu xám.
"Bác sĩ Thẩm, muộn thế này mới tan làm, trái tim em không thấy mệt nhưng tôi đứng đây chờ đến mức tim sắp đóng băng rồi này!"
Một giọng nói trầm ấm, vương chút ý cười vang lên từ phía bóng tối của chiếc xe địa hình màu đen. Nhược Hy khựng lại, đôi mày thanh tú nhíu nhẹ.
Lục Cận Ngôn bước ra dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh mặc một chiếc áo khoác măng tô màu lông lạc đà, trông cao ráo, lãng tử và hoàn toàn tương phản với vẻ nghiêm trang của khu vực pháp y này. Anh tiến lại gần cô, bước chân thong dong như đang đi trên thảm đỏ.
Nhược Hy lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác: "Anh là ai?"
Cận Ngôn dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ ga lăng, anh không trả lời ngay mà đưa mắt quan sát cô. Ngoài đời, cô còn xinh đẹp và sắc sảo hơn cả trong ảnh. Đặc biệt là cái khí chất xa cách kia, nó kích thích bản năng chinh phục của một người đàn ông như anh.
"Tôi là Lục Cận Ngôn. Em có thể gọi tôi là người hâm mộ đôi mắt của em, hoặc là đạo diễn sắp tới sẽ làm phiền cuộc đời em dài dài." – Anh cười rạng rỡ, đưa ra một chiếc bình giữ nhiệt vẫn còn bốc khói. "Trà gừng đấy, uống cho ấm. Tôi đã chờ em ba tiếng đồng hồ chỉ để đưa cái này thôi."
Nhược Hy không nhận, cô nhìn anh như nhìn một người kỳ quặc: "Lục đạo diễn? Tôi nghĩ tôi không có nhu cầu tham gia showbiz. Mời anh tránh đường."
Cận Ngôn không hề mất kiên nhẫn, anh bước thêm một bước, cúi thấp người để đối diện với đôi mắt cô. Giọng anh thấp xuống, mang theo hơi thở ấm áp giữa màn đêm lạnh giá: "Tôi không tìm diễn viên, tôi tìm 'linh hồn' cho bộ phim của mình. Và linh hồn đó, chỉ có bác sĩ Thẩm mới có."
Anh khéo léo đặt bình trà vào tay cô, những ngón tay ấm áp của anh vô tình chạm vào mu bàn tay lạnh ngắt của Nhược Hy. Một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng khiến cô sững sờ.
"Mai gặp lại nhé, bác sĩ Thẩm. Đừng thức khuya quá, tôi sẽ xót đấy!"
Nói rồi, anh nháy mắt một cái đầy tinh nghịch, quay lưng bước về phía xe, để lại Nhược Hy đứng ngẩn ngơ giữa gió đông với bình trà nóng trên tay. Đây là lần đầu tiên trong đời, có một người đàn ông lạ mặt xông vào thế giới của cô một cách ngang ngược nhưng lại ngọt ngào đến mức không thể nổi giận.
Đêm mùa đông thành phố B hôm ấy, dường như đã bớt lạnh đi một chút.