MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động TâmChương 2: Bữa trưa không có trong kịch bản

Đạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động Tâm

Chương 2: Bữa trưa không có trong kịch bản

965 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, thành phố B vẫn chìm trong làn sương mù xám xịt. Cái lạnh như muốn đóng băng mọi cảm xúc, nhưng tại cổng Viện Giám định Pháp y, không khí lại đang "nóng" lên theo một cách chẳng ai ngờ tới.

Thẩm Nhược Hy bước xuống từ xe buýt, đôi mắt phượng khẽ nheo lại khi nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc một cách phi lý. Chiếc xe địa hình màu đen hầm hố của Lục Cận Ngôn vẫn đậu chễm chệ ở đó. Nhưng lần này, anh không ngồi trong xe.

Lục Cận Ngôn mặc một chiếc áo khoác phao màu xanh quân đội, đội chiếc mũ len trông cực kỳ trẻ trung và... dễ thương. Anh đang hăng hái giúp bác bảo vệ quét dọn đống lá khô trước cổng, vừa quét vừa rôm rả kể chuyện gì đó khiến bác bảo vệ cười đến híp cả mắt.

Nhược Hy thở dài, cô cố tình đi thật nhanh để lướt qua, nhưng làm sao thoát khỏi đôi mắt tinh tường của một đạo diễn chuyên săn tìm góc máy đẹp?

"Bác sĩ Thẩm! Nhược Hy! Buổi sáng tốt lành!"

Cận Ngôn quăng cây chổi sang một bên, chạy lon ton lại gần cô. Gương mặt anh vì lạnh mà hơi hồng lên, hơi thở phả ra làn khói trắng, nhưng nụ cười thì vẫn rạng rỡ như có thể sưởi ấm cả mùa đông.

"Lục đạo diễn, anh không có phim trường để đến sao?" – Nhược Hy lạnh lùng dừng bước, nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ "anh thật phiền phức".

"Có chứ, nhưng hôm nay kịch bản nói rằng nhân vật nam chính phải đi tìm nguồn cảm hứng. Mà nguồn cảm hứng của tôi đang đứng đây rồi, tôi đi đâu được nữa?" – Anh cười hì hì, đôi mắt cong lại thành hình bán nguyệt, trông vừa đáng yêu vừa có chút "mặt dày" không thể ghét nổi.

Nhược Hy không thèm đáp, cô bước thẳng vào sảnh. Cận Ngôn cũng nhanh chân bám theo, vừa đi vừa liến thoắng: "Tôi có xin phép lãnh đạo của em rồi, hôm nay tôi sẽ đi theo em để 'quan sát thực tế'. Yên tâm, tôi sẽ giữ im lặng, tuyệt đối không làm phiền em... làm thịt người đâu."

Nhược Hy khựng lại, liếc nhìn anh một cái sắc lẹm: "Là khám nghiệm tử thi, không phải làm thịt người. Anh còn nói bậy tôi sẽ đuổi anh ra ngoài."

"Tuân lệnh bác sĩ!" – Cận Ngôn giơ tay chào kiểu quân đội, trông ga lăng và nghiêm túc đến lạ, nhưng chỉ được ba giây, anh lại ghé sát tai cô thì thầm: "Mà em mặc áo blouse trông ngầu thật đấy, trái tim tôi lại lỡ nhịp rồi này."

Suốt cả buổi sáng, Lục Cận Ngôn thật sự giữ lời. Anh ngồi im lặng ở một góc phòng làm việc của cô, tay cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cô đắm đuối. Nhược Hy ban đầu thấy rất khó chịu, nhưng sự tập trung vào công việc khiến cô dần quên đi sự hiện diện của anh.

Đến gần giờ nghỉ trưa, khi Nhược Hy vừa tháo găng tay và định đi hâm lại hộp cơm mang theo, cô bỗng thấy bàn mình đã biến mất chiếc hộp nhựa cũ kỹ. Thay vào đó là những hộp sứ cao cấp tỏa hương thơm phức.

"Em định ăn cơm nguội sao? Không được, bác sĩ pháp y phải có sức khỏe thì mới bắt kẻ ác đền tội được chứ." – Cận Ngôn đã bày sẵn thức ăn ra bàn từ lúc nào. Nào là súp bào ngư nóng hổi, cá hồi áp chảo và cả một phần salad trái cây đẹp mắt.

Nhược Hy cau mày: "Anh lấy cơm của tôi đâu rồi?"

"Tôi cho bác bảo vệ rồi. Đổi lại, em phải ăn cái này. Đây là món tôi tự tay đặt ở nhà hàng quen, đảm bảo sạch và bổ." – Anh kéo ghế cho cô, hành động cực kỳ ga lăng và tự nhiên.

Nhược Hy nhìn những món ăn xa xỉ, rồi nhìn gương mặt đầy mong đợi của anh. Cô hướng nội, cô sợ sự chú ý, nhưng sự chăm sóc tỉ mỉ này của anh lại khiến một góc nhỏ trong lòng cô mềm đi. Cô ngồi xuống, cầm đũa lên, khẽ nói: "Cảm ơn, nhưng lần sau đừng làm vậy."

"Ăn đi, ngon thì mới có sức mà mắng tôi chứ." – Cận Ngôn chống cằm nhìn cô ăn, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước. Anh chợt đưa tay định gạt một lọn tóc xõa xuống mặt cô.

Nhược Hy giật mình né tránh. Khoảnh khắc ngón tay anh chạm nhẹ vào vành tai cô, một cảm giác nóng ran như điện giật truyền đi khắp cơ thể. Cả hai đều sững lại.

Cận Ngôn không hề lúng túng, anh thu tay về, cười khẽ: "Tóc em dính bụi thôi. Ăn tiếp đi, tối nay tôi đưa em về. Trời sắp có tuyết rồi, lạnh lắm, xe buýt không ấm bằng xe của tôi đâu."

Nhược Hy cúi đầu ăn thật nhanh để che đi sự bối rối. Cô vốn nghiêm túc, thế giới của cô vốn chỉ có trắng và đen, nhưng người đàn ông này xuất hiện, mang theo đủ loại sắc màu và cả những rung động mà cô chưa từng biết tới. Cô chợt nhận ra, mùa đông ở thành phố B hình như cũng không đến mức không thể chịu đựng được.

Cận Ngôn nhìn cái gáy trắng ngần của cô, khóe môi khẽ cong lên. Anh thầm nghĩ: Bác sĩ Thẩm ơi là bác sĩ Thẩm, em có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi ống kính của tôi đâu.