1,049 từ
Thành phố B đêm ấy cuối cùng cũng rơi những bông tuyết đầu tiên. Tuyết không lớn, chỉ lác đác những hạt trắng nhỏ li ti đậu trên vai áo người qua đường rồi tan biến ngay lập tức. Nhưng cái lạnh thì lại như tăng lên gấp bội, nó len lỏi qua từng lớp vải, thấm vào tận xương tủy.
Thẩm Nhược Hy bước ra khỏi tòa nhà Viện Giám định khi đồng hồ đã điểm hơn tám giờ tối. Đèn đường hiu hắt đổ bóng dài trên sân gạch. Cô thở ra một hơi dài, làn khói trắng xóa mờ cả tầm nhìn trong giây lát. Đôi bàn tay cô, vốn đã tiếp xúc với nước lạnh và hóa chất cả ngày, giờ đây tê dại đến mức khó lòng cử động linh hoạt.
"Này, bác sĩ Thẩm! Nhìn bên này!"
Giọng nói đầy năng lượng ấy lại vang lên, đánh tan sự tĩnh mịch của màn đêm. Nhược Hy quay đầu lại, thấy Lục Cận Ngôn đang đứng tựa lưng vào mui xe, hai tay đút túi quần, cổ quàng một chiếc khăn len màu đỏ rực rỡ – màu sắc mà cô luôn cho là quá chói mắt, nhưng trên người anh, nó lại hợp đến lạ kỳ.
Anh chạy lại gần, chẳng đợi cô đồng ý đã tự ý nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của cô, áp vào hai bên má nóng hổi của mình.
"Trời ơi, tay em là kem đá à? Sao lại lạnh đến mức này?" – Anh xuýt xoa, đôi mắt lấp lánh sự xót xa thật lòng.
Nhược Hy giật mình, định rút tay lại nhưng anh giữ chặt hơn. Cảm giác ấm áp từ da mặt anh truyền qua lòng bàn tay khiến cô sững sờ trong giây lát. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột này làm tim cô đập trệch đi một nhịp. Cô hướng nội, cô bài trừ sự thân mật quá mức với người lạ, nhưng không hiểu sao hơi ấm này lại khiến cô có chút luyến tiếc.
"Lục tổng, anh không thấy hành động này rất đường đột sao?" – Cô nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng đã bớt đi vài phần gay gắt.
"Đường đột gì chứ, đây là sự cứu trợ nhân đạo!" – Cận Ngôn cười hì hì, anh buông tay cô ra nhưng nhanh chóng cởi chiếc khăn quàng cổ của mình, quàng lên cổ cô. Chiếc khăn vẫn còn vương lại nhiệt độ cơ thể và mùi hương gỗ tuyết tùng nồng nàn của anh. "Lên xe đi, tôi đưa em về. Không được từ chối, vì xe buýt giờ này chắc chắn sẽ trễ do tuyết rơi đấy."
Nhược Hy nhìn chiếc khăn màu đỏ trên cổ mình, rồi nhìn nụ cười chân thành của anh, cuối cùng cô khẽ gật đầu.
Bên trong chiếc xe địa hình, lò sưởi đã được bật sẵn ở nhiệt độ dễ chịu nhất. Lục Cận Ngôn vừa lái xe vừa bật một bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Anh không còn liến thoắng như ban ngày mà im lặng để cô được nghỉ ngơi. Sự tinh tế này khiến Nhược Hy có chút bất ngờ. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài "nhây" và hài hước, anh là người rất biết quan sát tâm trạng người khác.
"Nhược Hy này..." – Anh đột nhiên gọi tên cô, không còn kèm theo chức danh bác sĩ. "Công việc của em... lúc nào cũng vất vả thế này à?"
Nhược Hy dựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn đường lướt qua: "Cũng bình thường thôi. Tôi quen rồi."
"Nhưng tôi chưa quen." – Cận Ngôn nói nhỏ, nhưng đủ để cô nghe thấy. "Nhìn em đứng giữa trời đông chờ xe buýt với đôi tay tê cứng, tôi cảm thấy cái nghề đạo diễn của mình thật nhàn rỗi. Hay là... em về làm 'nàng thơ' cho tôi đi? Tôi hứa sẽ sưởi ấm cho em 24/7."
Nhược Hy khẽ mỉm cười – một nụ cười cực kỳ nhạt, nhưng lại không lọt khỏi mắt Lục Cận Ngôn qua gương chiếu hậu. "Lục đạo diễn, anh thả thính chuyên nghiệp đến mức tôi thấy sởn gai ốc đấy."
"Oan cho tôi quá! Tôi chỉ thả thính với mình em thôi." – Anh lập tức lấy lại vẻ nhí nhảnh, tay phải buông vô lăng, chìa ra một gói hạt dẻ nướng còn nóng hôi hổi từ hộc để đồ. "Ăn đi, tôi mới mua lúc nãy. Hạt dẻ này ngọt lắm, giống như tấm lòng của tôi dành cho em vậy."
Nhược Hy nhận lấy túi hạt dẻ, hơi nóng từ túi giấy truyền vào lòng bàn tay cô, ấm áp lạ thường. Cô bóc một hạt, vị ngọt bùi lan tỏa trong khoang miệng. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngồi trong xe của một người đàn ông xa lạ, ăn hạt dẻ nướng và nghe nhạc vào một đêm mùa đông như thế này.
Khi xe dừng trước cửa khu chung cư nơi Nhược Hy ở, tuyết đã bắt đầu phủ một lớp mỏng lên mặt đường. Lục Cận Ngôn xuống xe trước, che ô cho cô đi vào sảnh.
Đến cửa thang máy, cô tháo chiếc khăn len đỏ định trả lại cho anh. Cận Ngôn đẩy tay cô lại, nheo mắt cười: "Cứ giữ lấy đi. Coi như là vật thế chấp, để ngày mai tôi có lý do chính đáng đến đòi em... và đòi thêm một bữa tối nữa."
Nhược Hy đứng trong thang máy, nhìn bóng dáng cao lớn của anh khuất dần sau cánh cửa kính. Cô cúi xuống, vùi mặt vào chiếc khăn len. Mùi hương của anh vẫn còn đó, quẩn quanh nơi cánh mũi, khiến trái tim vốn dĩ lạnh lẽo của cô bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Tối hôm đó, Thẩm Nhược Hy mất ngủ. Cô nằm trong chăn, nghĩ về ánh mắt của Lục Cận Ngôn khi anh áp tay cô vào má mình. Sự nghiêm túc của cô dường như đang bị sự hài hước và ga lăng của anh đục khoét một lỗ hổng lớn.
Còn ở một nơi khác, Lục Cận Ngôn đang ngồi trước đống kịch bản nhưng chẳng chữ nào lọt vào đầu. Anh tủm tỉm cười một mình, lẩm bẩm: "Tảng băng này... bắt đầu tan rồi."