1,203 từ
Mùa đông ở thành phố B vốn dĩ đã khô hanh, hôm nay lại bồi thêm những cơn gió giật khiến những cành cây khô khốc bên ngoài Viện Giám định cứ va vào nhau lạch cạch. Thẩm Nhược Hy vừa kết thúc một buổi đối chất đầy căng thẳng với gia đình của một nạn nhân trong vụ án tai nạn giao thông liên hoàn.
Người nhà nạn nhân không chấp nhận kết quả giám định pháp y. Họ cho rằng cô đã bị mua chuộc để làm nhẹ mức độ nghiêm trọng của vụ việc. Đối với Nhược Hy, những lời lăng mạ này không phải là hiếm, nhưng mỗi lần đối mặt, cô lại chọn cách im lặng và chịu đựng một mình. Cô là bác sĩ, cô chỉ nói chuyện bằng bằng chứng, không biết cách tranh cãi bằng cảm xúc.
"Bác sĩ Thẩm, cô đứng lại đó cho tôi!"
Vừa bước ra khỏi cổng viện, Nhược Hy đã bị ba người đàn ông hung hãn chặn đường. Gương mặt họ đỏ gay vì giận dữ và có lẽ là cả hơi men. Một người trong số đó lao tới, định túm lấy cổ áo cô: "Cô nhận bao nhiêu tiền của bọn nhà giàu kia để viết sai bản báo cáo hả? Con trai tôi chết oan ức như thế, cô có lương tâm không?"
Nhược Hy lùi lại, đôi mắt phượng vẫn giữ vẻ bình tĩnh dù trong lòng có chút run rẩy: "Tôi đã làm đúng quy trình chuyên môn. Nếu các anh không đồng ý, có thể nộp đơn phúc tra."
"Phúc tra cái gì? Hôm nay tôi phải cho hạng bác sĩ không có tim như cô một bài học!"
Người đàn ông nọ giơ tay định giáng một cái tát vào gương mặt thanh tú của cô. Nhược Hy nhắm nghiền mắt lại theo bản năng. Nhưng cái tát đó đã không xảy ra.
"Chậc chậc, đàn ông sức dài vai rộng mà lại đi bắt nạt một cô gái nhỏ giữa đường thế này, không sợ thiên hạ cười cho thối mũi à?"
Một giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên. Nhược Hy mở mắt ra, thấy Lục Cận Ngôn đã đứng chắn trước mặt mình từ bao giờ. Anh một tay nắm chặt lấy cổ tay người đàn ông nọ, lực bóp mạnh đến mức gã ta phải rên lên đau đớn. Gương mặt Cận Ngôn lúc này hoàn toàn mất đi vẻ nhí nhố thường ngày, thay vào đó là một sự sắc lạnh, cương nghị của người nắm quyền.
"Mày là thằng nào? Buông tao ra!" – Gã kia quát.
Lục Cận Ngôn không buông, anh hất mạnh tay gã ra khiến gã lảo đảo. Anh khẽ chỉnh lại cổ áo, nở một nụ cười không chút nhiệt độ: "Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là tôi đã ghi hình lại toàn bộ hành vi hành hung công chức của các anh rồi. Xe tôi có camera hành trình 4K đấy, các anh muốn lên đồn cảnh sát uống trà hay muốn tôi mời luật sư riêng của tôi tới nói chuyện?"
Vừa nói, anh vừa khéo léo lùi lại, một tay vòng ra sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy vai Nhược Hy, kéo cô sát vào lồng ngực mình. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp áo khoác, bao bọc lấy cô như một tấm khiên vững chãi.
Đám người kia thấy đối phương cao lớn, đi xe sang và có thái độ quá cứng rắn nên bắt đầu chùn bước. Sau một hồi lầm bầm chửi rủa, họ cũng hậm hực bỏ đi.
Không gian trở lại sự tĩnh lặng của mùa đông. Nhược Hy lúc này mới cảm thấy chân mình hơi run. Cô định thoát khỏi vòng tay của Cận Ngôn, nhưng anh lại không buông. Anh xoay người cô lại, đặt hai tay lên vai cô, lo lắng kiểm tra: "Có sao không? Họ có chạm được vào em không?"
Nhược Hy nhìn vào đôi mắt đầy vẻ sốt sắng của anh, sự cứng cỏi của cô bỗng chốc vỡ vụn. Cô lắc đầu, giọng hơi khàn: "Tôi không sao. Cảm ơn anh."
Cận Ngôn thở phào một cái, vẻ hài hước thường ngày lập tức quay trở lại để xua tan không khí căng thẳng: "May quá, nếu gương mặt xinh đẹp này mà bị trầy một chút là tôi kiện họ đến phá sản đấy. Em mà xấu đi thì kịch bản đời tôi biết diễn tiếp thế nào đây?"
Anh vừa nói vừa xoa nhẹ mái tóc cô, rồi tự nhiên nắm lấy bàn tay cô, dắt về phía xe: "Đi thôi, hôm nay em phải đi ăn với tôi. Không bàn cãi, đây là mệnh lệnh từ ân nhân cứu mạng."
Trên xe, Cận Ngôn không đưa cô đến những nhà hàng sang trọng. Anh lái xe đến một tiệm cháo trắng bình dân nằm sâu trong một con ngõ nhỏ. Tiệm cháo nghi ngút khói, sưởi ấm cả một góc phố nhỏ.
"Em đang mệt, ăn cháo trắng với trứng muối là tốt nhất. Đừng suy nghĩ về những người đó nữa, họ chỉ là những người đang đau khổ thôi, nhưng họ không có quyền trút giận lên em." – Cận Ngôn vừa thổi thìa cháo vừa đưa đến tận miệng cô, hành động ga lăng đến mức tự nhiên như hơi thở.
Nhược Hy hơi khựng lại, rồi cũng ngoan ngoãn há miệng ăn. Vị cháo nóng hổi, thanh đạm làm lòng cô dịu lại. Cô nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện mình – người mà vài phút trước còn đầy sát khí, giờ lại đang lóng ngóng bóc vỏ trứng muối cho cô.
"Lục Cận Ngôn..." – Cô khẽ gọi.
"Ơi, tôi đây!" – Anh ngước lên, đôi mắt sáng rực.
"Sao anh lại ở đó lúc nãy?"
Cận Ngôn nháy mắt một cái, cười ranh mãnh: "Thì tôi đã bảo rồi mà, tôi đang tập làm vệ sĩ cho em. Muốn làm vệ sĩ giỏi thì phải có mặt đúng lúc mỹ nhân gặp nạn chứ. Em thấy tôi diễn vai này có đạt không? Có muốn thưởng cho tôi cái gì không?"
Nhược Hy cúi đầu, che đi nụ cười vừa hé nở trên môi: "Đạt. Nhưng không có thưởng."
"Kẻo kiệt quá đi mất!" – Anh kêu lên oai oái, nhưng trong lòng lại nở hoa.
Tối hôm đó, khi tiễn cô về đến tận cửa nhà, Cận Ngôn không còn đùa giỡn nữa. Anh đứng dưới ánh đèn hành lang, nhìn sâu vào mắt cô: "Nhược Hy, từ giờ đừng chịu đựng một mình nữa. Có chuyện gì, cứ gọi cho tôi. Tôi không chỉ biết quay phim đâu, tôi còn biết bảo vệ người phụ nữ của mình nữa."
Nhược Hy đứng lặng người nhìn anh rời đi. Chữ "người phụ nữ của mình" cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một giai điệu gây nghiện. Cô khẽ chạm tay lên vai nơi anh vừa ôm, cảm giác ấm áp vẫn còn đó, dường như đã thấm qua lớp vải, đi vào tận tim.
Thành phố B đêm ấy vẫn lạnh, nhưng Thẩm Nhược Hy biết, mùa đông này cô sẽ không còn phải đi một mình nữa.