1,026 từ
Sau buổi tối ăn cháo ở tiệm nhỏ ấy, Thẩm Nhược Hy thấy mình thay đổi. Cô bắt đầu chú ý đến tiếng động cơ xe quen thuộc mỗi khi tan làm, và kì lạ thay, cô không còn thấy chiếc khăn len màu đỏ của anh là "chói mắt" nữa.
Sáng thứ Bảy, Lục Cận Ngôn gọi cho cô từ sớm, giọng anh qua điện thoại nghe khàn khàn nhưng đầy phấn khích: "Nhược Hy, hôm nay phim trường có một cảnh quay quan trọng cần tính chuyên môn của em. Em đến giúp tôi một chút nhé? Tôi sẽ đón em bằng 'siêu xe' của mình."
Nhược Hy vốn định từ chối để ở nhà đọc sách, nhưng chẳng hiểu sao khi nghe giọng anh, lời từ chối lại biến thành: "Được rồi, nhắn địa chỉ cho tôi."
Phim trường nằm ở ngoại ô Thành phố B, một khu nhà kho cũ được cải tạo lại để quay những cảnh trinh thám đặc sắc. Khi Nhược Hy đến, cô thấy Lục Cận Ngôn đang đứng giữa đám đông, tay cầm loa điều khiển, gương mặt nghiêm nghị và đầy khí chất. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh làm việc một cách chuyên nghiệp như vậy. Anh không còn là "kẻ bám đuôi" hay đùa giỡn, mà là một vị thuyền trưởng thực thụ.
"Bác sĩ Thẩm đến rồi! Mọi người nghỉ giải lao mười phút!" – Vừa thấy bóng dáng gầy gầy của cô, Cận Ngôn lập tức đổi sắc mặt, nụ cười rạng rỡ thường trực lại xuất hiện.
Anh dắt cô vào khu vực dựng cảnh một căn phòng kín. Anh muốn cô kiểm tra xem cách sắp xếp dụng cụ y tế và tư thế của diễn viên đóng thế có đúng với thực tế pháp y hay không. Nhược Hy làm việc rất nghiêm túc, cô tỉ mỉ điều chỉnh từng chiếc kẹp, từng lọ hóa chất.
Đúng lúc đó, một sự cố nhỏ xảy ra. Nhân viên hậu cần vô tình đẩy một tấm bình phong lớn khiến nó đổ về phía Nhược Hy.
"Cẩn thận!" – Cận Ngôn phản ứng cực nhanh, anh lao tới ôm lấy eo cô, xoay người che chắn.
Cả hai cùng ngã nhào vào một góc hẹp giữa những tấm phông bạt và thùng gỗ. Không gian bỗng chốc trở nên chật chội và tối mờ. Nhược Hy nằm gọn trong vòng tay của anh, lưng cô áp sát vào lồng ngực vững chãi, còn hơi thở nóng hổi của Cận Ngôn thì phả ngay bên tai cô.
Mùi gỗ tuyết tùng nam tính từ người anh bao vây lấy cô. Trong bóng tối lờ mờ, Nhược Hy cảm nhận được nhịp tim của Cận Ngôn đang đập rất nhanh, và dường như tim cô cũng đang cộng hưởng theo nhịp điệu đó.
"Em có sao không?" – Giọng anh trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả, mà mang theo một sự khao khát kìm nén.
Nhược Hy cảm thấy đôi bàn tay to lớn của anh vẫn đang siết chặt eo mình. Sự tiếp xúc qua lớp áo mỏng khiến da thịt cô nóng bừng. Cô hướng nội, cô vốn sợ sự đụng chạm, nhưng lúc này cô lại không muốn đẩy anh ra. Không gian quá hẹp khiến mỗi hơi thở của họ đều quyện vào nhau.
"Tôi... không sao. Anh buông tôi ra được chưa?" – Nhược Hy lí nhí, gương mặt cô đỏ bừng trong bóng tối.
Cận Ngôn không buông, anh khẽ nghiêng đầu, môi anh gần như chạm vào vành tai nhạy cảm của cô. "Nhược Hy, em có biết là trong kịch bản của tôi, cảnh này thường kết thúc bằng một nụ hôn không?"
Nhược Hy nín thở, cơ thể cứng đờ. Cô cảm nhận được đôi môi anh lướt nhẹ qua tóc mình, dịu dàng như một làn gió mùa đông. Sự ga lăng của anh lúc này không còn là hành động mở cửa xe hay đút cháo, mà là sự tôn trọng tuyệt đối. Dù đang ở trong tư thế đầy ám muội, anh vẫn dừng lại đúng lúc khi cảm thấy sự run rẩy của cô.
Anh khẽ cười, một nụ cười ấm áp rồi từ từ buông tay, giúp cô đứng dậy. "Đùa em thôi, tôi không muốn bác sĩ Thẩm dùng dao phẫu thuật 'xử' tôi ngay tại đây đâu."
Khi bước ra ngoài ánh sáng, Nhược Hy vẫn chưa hết bàng hoàng. Cô tránh ánh mắt của anh, vờ như đang phủi bụi trên áo. Cận Ngôn nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt anh thâm trầm hơn thường lệ. Anh biết, cô không hề bài xích cái ôm đó.
Buổi chiều hôm ấy, tuyết lại rơi dày hơn. Cận Ngôn đưa cô về, dọc đường anh không nói những lời thả thính sến súa nữa. Anh chỉ im lặng nắm lấy một tay của cô khi xe dừng đèn đỏ, bàn tay anh bao trọn lấy tay cô, truyền sang một thứ hơi ấm khiến người ta an tâm đến lạ.
"Nhược Hy này, bộ phim này tôi làm vì em." – Anh đột ngột lên tiếng khi xe dừng trước nhà cô. "Tôi muốn mọi người thấy thế giới của em tuyệt đẹp thế nào, và tôi muốn là người duy nhất được bước vào thế giới đó."
Nhược Hy đứng dưới hiên nhà, nhìn chiếc xe của anh khuất dần vào màn tuyết trắng xóa. Cô đưa tay lên chạm vào môi mình, nơi dường như vẫn còn vương hơi ấm của anh lúc ở phim trường. Một cảm giác ngọt ngào lạ lẫm len lỏi vào tâm hồn vốn dĩ khô cằn của cô.
Cô nhận ra, Lục Cận Ngôn không phải là một người qua đường tình cờ, anh chính là người đang viết lại "kịch bản" cho cuộc đời cô – một kịch bản không còn chỉ có những cái xác lạnh lẽo, mà bắt đầu có hơi ấm và tình yêu.
Đêm đó, Thành phố B tuyết rơi đầy trời, nhưng trong căn phòng nhỏ của Thẩm Nhược Hy, hơi ấm của chiếc khăn len đỏ vẫn còn vương vấn, xua tan đi cái lạnh lẽo của mùa đông dài.