MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động TâmChương 6: Đối thủ không nằm trong dự kiến

Đạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động Tâm

Chương 6: Đối thủ không nằm trong dự kiến

1,093 từ · ~6 phút đọc

Mùa đông ở thành phố B dường như đang bước vào giai đoạn khắc nghiệt nhất. Những lớp băng mỏng bắt đầu đọng lại trên các cành cây bên ngoài Viện Giám định, khiến khung cảnh buổi sớm trông như được phủ một lớp thủy tinh mờ.

Thẩm Nhược Hy bước vào văn phòng, hơi lạnh vẫn còn vương trên chóp mũi đỏ hồng. Nhưng hôm nay, không khí trong viện có chút khác lạ. Trên bàn làm việc của cô, thay vì những xấp hồ sơ khô khốc, lại là một ly trà hoa cúc mật ong còn bốc khói nghi ngút và một chiếc bánh sừng bò thơm phức.

"Chào buổi sáng, Nhược Hy. Tôi thấy sắc mặt em dạo này hơi kém, uống chút trà ấm cho nhuận sắc nhé."

Một người đàn ông mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng vàng, mang vẻ ngoài tri thức và dịu dàng bước tới. Đó là Trình Huy, bác sĩ pháp y mới chuyển từ viện phía Nam về. Trình Huy không giống Lục Cận Ngôn, anh ta điềm đạm, ít nói và có chung nhiều sở thích chuyên môn với Nhược Hy.

Nhược Hy khẽ gật đầu, lịch sự đáp: "Cảm ơn bác sĩ Trình. Anh không cần phiền phức vậy đâu."

"Không phiền, chúng ta là đồng nghiệp, quan tâm nhau là chuyện nên làm." – Trình Huy mỉm cười, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ tán thưởng.

Đúng lúc đó, một tiếng "hắng giọng" đầy cố ý vang lên từ phía cửa. Lục Cận Ngôn xuất hiện với một bó hoa uất kim hương vàng rực và hai túi giữ nhiệt lớn. Anh hôm nay mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, khoác măng tô dài, trông vừa quyền lực vừa có chút gì đó đang... bốc hỏa.

"Ô kìa, hình như tôi đến không đúng lúc à?" – Cận Ngôn bước vào, đôi chân dài sải bước đầy tự tin, anh cố ý chen vào giữa Nhược Hy và Trình Huy.

Anh đặt mạnh bó hoa lên bàn, rồi liếc nhìn ly trà hoa cúc của Trình Huy với vẻ khinh khỉnh: "Trà này nhạt nhẽo quá. Nhược Hy, tôi mang sữa hạt điều tự nấu và bữa sáng nóng hổi đến cho em đây. Sức khỏe của em là để tôi lo, người ngoài không cần bận tâm đâu."

Nhược Hy nhìn hai người đàn ông, cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức. Sự hướng nội của cô khiến cô chỉ muốn trốn vào phòng khám nghiệm ngay lập tức. "Hai anh đang làm gì vậy? Đây là nơi làm việc."

Trình Huy vẫn giữ thái độ nhã nhặn: "Chào anh, tôi là Trình Huy, đồng nghiệp của Nhược Hy. Anh là...?"

Lục Cận Ngôn nhếch mép cười, một tay tự nhiên đặt lên vai Nhược Hy, kéo nhẹ cô về phía mình như đang đánh dấu chủ quyền: "Tôi là Lục Cận Ngôn. Là người đang viết kịch bản cuộc đời cho cô ấy, cũng là người mỗi tối đều đưa cô ấy về nhà. Rất vui được gặp đồng nghiệp của 'vợ sắp cưới' tương lai."

Nhược Hy đỏ bừng mặt, cô thúc mạnh vào mạn sườn anh một cái: "Anh nói bậy gì đó!"

"Đau tôi!" – Cận Ngôn giả vờ xuýt xoa, nhưng tay vẫn không buông vai cô. Anh quay sang Trình Huy, ánh mắt sắc lẹm của một đạo diễn đang nhìn đối thủ cạnh tranh: "Bác sĩ Trình chắc bận rộn lắm, không dám làm phiền anh trực. Chúng tôi có việc riêng cần bàn bạc về... phim ảnh."

Sau khi Trình Huy rời đi với nụ cười gượng gạo, Cận Ngôn lập tức thay đổi thái độ. Anh xoay người Nhược Hy lại, gương mặt sát rạt, giọng nói mang theo chút hờn dỗi trẻ con: "Nhược Hy, em không được uống trà của hắn ta. Hắn ta nhìn em là tôi thấy có âm mưu rồi. Em chỉ được uống đồ tôi mang tới thôi, biết chưa?"

Nhược Hy nhìn bộ dạng "ghen tuông" lộ liễu của anh, không hiểu sao lại thấy buồn cười. Sự nghiêm túc thường ngày của cô bỗng chốc tan biến. "Lục đạo diễn, anh ghen à?"

"Phải! Tôi ghen đấy!" – Cận Ngôn thừa nhận một cách hiên ngang, không chút xấu hổ. Anh nắm lấy hai bàn tay cô, xoa xoa cho ấm. "Em xinh đẹp thế này, giỏi giang thế này, tôi chỉ muốn nhốt em vào ống kính của riêng tôi thôi. Nhìn thấy gã kia tặng đồ cho em, tôi thấy khó chịu muốn nổ tung đây này."

Sự thẳng thắn của anh khiến Nhược Hy sững sờ. Cô vốn quen với sự kìm nén, chưa từng thấy ai biểu đạt tình cảm mãnh liệt và chân thành đến thế. Cô nhìn sâu vào mắt anh, thấy trong đó là sự chiếm hữu mãnh liệt nhưng cũng đầy rẫy sự trân trọng.

"Tôi không uống trà của anh ấy." – Cô khẽ nói, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Mắt Cận Ngôn sáng rực lên như đèn pha: "Thật sao? Em vừa nói gì? Nói lại lần nữa đi!"

Nhược Hy bối rối quay mặt đi: "Tôi nói là anh phiền phức quá. Đi về làm việc đi!"

"Không về! Hôm nay tôi phải ở đây canh chừng." – Cận Ngôn cười hì hì, anh kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn làm việc của cô, lấy ra một chiếc khăn quàng cổ mới, lần này là màu xanh rêu thanh lịch. "Nào, cúi xuống tôi quàng cho. Cái khăn đỏ hôm trước em giặt chưa? Để tôi quàng cho em cái này, cho nó đồng bộ với màu áo của tôi."

Buổi sáng hôm đó, văn phòng pháp y vốn dĩ lạnh lẽo bỗng nhiên tràn ngập hơi thở của sự sống. Lục Cận Ngôn tuy có chút "nhây", có chút bá đạo, nhưng mỗi hành động của anh đều khiến Nhược Hy cảm thấy mình được nâng niu như một viên ngọc quý.

Khi Nhược Hy cúi đầu làm hồ sơ, cô thỉnh thoảng liếc nhìn Cận Ngôn đang ngồi gật gù đọc kịch bản bên cạnh. Cô chợt nhận ra, sự xuất hiện của anh không hề làm xáo trộn cuộc sống của cô theo hướng tiêu cực. Ngược lại, anh giống như một ngọn lửa nhỏ, âm thầm đốt cháy những cô đơn bấy lâu nay trong lòng cô.

Mùa đông ở thành phố B vẫn rét mướt, tuyết vẫn rơi ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng Thẩm Nhược Hy, những mầm non của tình yêu đang bắt đầu đâm chồi từ trong lớp tuyết dày.