MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động TâmChương 7: Ánh sáng phía sau màn tuyết

Đạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động Tâm

Chương 7: Ánh sáng phía sau màn tuyết

1,018 từ

Thành phố B bước vào tuần lễ hội mùa đông, cả không gian như được thay một lớp áo mới. Những dải đèn LED lấp lánh giăng đầy trên các tán cây khô khốc, biến những con phố xám xịt thường ngày trở nên lung linh như trong một bộ phim điện ảnh mà Lục Cận Ngôn thường thực hiện.

Thẩm Nhược Hy nhìn qua cửa sổ văn phòng, thấy dòng người tấp nập đi về phía quảng trường trung tâm. Cô định thở phào một cái vì cuối tuần này không phải trực, nhưng vừa quay lưng lại đã thấy một "vật thể lạ" đang đứng tựa cửa từ bao giờ.

Lục Cận Ngôn hôm nay không mặc suit, cũng không mặc áo khoác phao to sụ. Anh chọn một chiếc áo len cổ lọ màu trắng kem, khoác ngoài là măng tô đen lịch lãm. Trông anh vừa có nét lãng tử của một nghệ sĩ, vừa có sự vững chãi của một người đàn ông thành đạt.

"Bác sĩ Thẩm, tan làm rồi. Kịch bản tối nay không cho phép em ở lại đây thêm một giây nào nữa." – Anh bước tới, tự nhiên cầm lấy túi xách của cô.

Nhược Hy khẽ nhíu mày nhưng khóe môi lại vô thức cong lên: "Lục đạo diễn, anh lại định diễn trò gì nữa đây?"

"Không diễn trò, tôi đi tìm bối cảnh phim." – Anh nháy mắt một cái đầy tinh nghịch. "Nghe nói quảng trường có lễ hội ánh sáng và pháo hoa đẹp lắm. Tôi cần một người có đôi mắt thẩm mỹ cao như em đi cùng để thẩm định. Đi thôi, đừng để cái lạnh làm phí hoài một buổi tối đẹp trời."

Nhược Hy không từ chối nổi sự nhiệt tình ấy. Cô để anh dẫn ra xe, chiếc khăn len xanh rêu anh tặng hôm trước vẫn quấn gọn gàng trên cổ.

Đến quảng trường trung tâm, Nhược Hy thực sự bị choáng ngợp. Cô vốn là người hướng nội, thường lẩn tránh những chỗ đông người, nhưng sự nhộn nhịp này lại không khiến cô thấy ngột ngạt. Có lẽ là vì bàn tay cô đang nằm gọn trong bàn tay to lớn, ấm áp của Lục Cận Ngôn. Anh đan chặt các ngón tay vào tay cô, kéo cô len qua đám đông, thỉnh thoảng lại dùng bả vai rộng lớn che chắn để người khác không va vào cô.

"Nhìn kìa, Nhược Hy! Tuyết bắt đầu rơi lại rồi." – Cận Ngôn reo lên như một đứa trẻ.

Những bông tuyết trắng muốt rơi xuống, đậu trên hàng mi dài của Nhược Hy. Cận Ngôn dừng lại, anh xoay người cô đối diện với mình. Dưới ánh đèn màu rực rỡ, gương mặt cô trở nên mềm mại và mong manh đến lạ kỳ. Anh không kìm lòng được, đưa tay nhẹ nhàng gạt đi những hạt tuyết vương trên mặt cô, ngón tay cái khẽ vuốt qua gò má hơi lạnh.

"Em biết không, ống kính của tôi đã đi qua hàng ngàn gương mặt, nhưng chưa có ai khiến tôi muốn quay một bộ phim chỉ có duy nhất một diễn viên là em như thế này." – Giọng anh trầm thấp, chân thành, hoàn toàn không có chút đùa cợt nào.

Nhược Hy cảm thấy tim mình đập liên hồi. Giữa hàng ngàn người, giữa tiếng nhạc sôi động của lễ hội, cô dường như chỉ còn nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình và hơi thở của anh. Sự nghiêm túc, lạnh lùng thường ngày của cô tan chảy như những bông tuyết chạm vào hơi ấm.

"Lục Cận Ngôn... anh nói thật chứ?" – Cô ngước mắt lên, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ đây tràn đầy sự dao động.

"Tôi chưa bao giờ nói dối về cảm xúc của mình với em." – Anh cúi thấp đầu, trán chạm nhẹ vào trán cô. "Nhược Hy, tôi biết em sợ sự ồn ào, sợ bị tổn thương nên mới tự nhốt mình trong phòng giám định lạnh lẽo đó. Nhưng từ nay về sau, có tôi ở đây rồi. Tôi sẽ là ánh sáng, là hơi ấm, là kịch bản hạnh phúc nhất mà em từng có."

Đúng lúc đó, pháo hoa vụt sáng trên bầu trời thành phố B. Những chùm sáng đủ màu sắc bùng nổ, soi sáng cả gương mặt hai người. Giữa tiếng hò reo của đám đông, Lục Cận Ngôn khẽ nghiêng đầu, nụ hôn của anh rơi nhẹ lên chóp mũi cô, rồi di chuyển xuống đôi môi mềm đang run rẩy vì lạnh.

Đó không phải là một nụ hôn nồng cháy, mà là một nụ hôn mang đầy sự nâng niu, trân trọng. Nhược Hy khép mắt lại, đôi tay vốn định đẩy anh ra lại vô thức nắm chặt lấy vạt áo măng tô của anh. Lần đầu tiên trong đời, cô cho phép một người bước qua ranh giới phòng vệ của mình, cho phép bản thân được tan chảy trong vòng tay của một người đàn ông.

Hơi ấm từ nụ hôn ấy lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi cái lạnh tê tái của mùa đông thành phố B. Pháo hoa vẫn tiếp tục nở rộ trên cao, nhưng với Thẩm Nhược Hy, mọi ánh sáng rực rỡ nhất trên thế gian này đều đang tập trung vào người đàn ông đang ôm chặt lấy cô.

Khi nụ hôn kết thúc, Cận Ngôn vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương mộc lan thanh khiết, khẽ thì thầm: "Bác sĩ Thẩm, em chính thức bị 'đạo diễn' này chiếm hữu rồi nhé. Từ giờ không cho phép em nhìn bác sĩ Trình hay bất cứ ai khác bằng ánh mắt ấy nữa đâu đấy."

Nhược Hy bật cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay của cô. Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh, tận hưởng cảm giác an toàn tuyệt đối.

Thành phố B đêm lễ hội thật đẹp, và tình yêu của họ, cũng bắt đầu nảy mầm rực rỡ như những đóa pháo hoa đêm nay.