993 từ
Cơn dư chấn của buổi tối lễ hội vẫn còn vương vấn trong tâm trí Thẩm Nhược Hy, nhưng tiếng chuông điện thoại báo động lúc hai giờ sáng đã kéo cô trở về với thực tại tàn khốc. Một vụ tai nạn nghiêm trọng vừa xảy ra ở ngoại ô, cô buộc phải có mặt tại viện ngay lập tức để tiếp nhận thi thể và làm báo cáo khẩn.
Thành phố B lúc ba giờ sáng chìm trong cái lạnh thấu xương. Tuyết rơi dày đặc hơn, phủ kín những con đường vắng lặng. Nhược Hy vừa thắt lại dây giày vừa thở dài, cô đã quen với việc đối diện với bóng tối một mình, nhưng sao hôm nay cô lại thấy có chút trống trải.
Vừa bước xuống sảnh chung cư, Nhược Hy sững người khi thấy chiếc xe địa hình quen thuộc vẫn đang nổ máy, khói từ ống xả bay lên nghi ngút giữa màn đêm. Lục Cận Ngôn tựa lưng vào ghế lái, gương mặt có chút mệt mỏi vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt lại sáng rực khi thấy cô.
"Anh... sao anh lại ở đây?" – Nhược Hy ngạc nhiên hỏi.
"Tôi đoán là em sẽ có ca trực đột xuất sau vụ tai nạn trên tin tức lúc nãy." – Cận Ngôn bước xuống xe, nhanh chóng mở cửa cho cô. "Lên xe đi, tôi đưa em đi. Tầm này không có taxi đâu, mà có tôi cũng chẳng yên tâm để em đi một mình."
Nhược Hy im lặng bước lên xe. Trong xe ấm áp lạ thường, anh thậm chí còn chuẩn bị sẵn một túi sưởi nhỏ đặt vào tay cô. Suốt quãng đường đi, anh không đùa giỡn như mọi khi mà tập trung lái xe qua những đoạn đường trơn trượt. Sự im lặng của anh lúc này không hề xa cách, mà mang lại cho cô một cảm giác an tâm tuyệt đối.
Đến viện pháp y, Nhược Hy lao ngay vào công việc. Ánh đèn huỳnh quang sáng quắc soi rõ gương mặt tập trung đến lạnh lùng của cô. Lục Cận Ngôn không về, anh xin phép ngồi đợi ở phòng trực phía ngoài. Anh biết mình không thể giúp gì về chuyên môn, nên anh chọn cách im lặng bảo vệ phía sau.
Năm tiếng đồng hồ trôi qua. Khi Nhược Hy bước ra khỏi phòng giám định, đôi mắt cô đã hằn lên những tia máu vì mệt mỏi. Cô tháo khẩu trang, gương mặt phờ phạc nhưng đôi mắt lại dịu đi khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang nằm ngủ gục trên chiếc ghế băng dài ở hành lang.
Lục Cận Ngôn vẫn mặc chiếc măng tô đen, đôi chân dài co lại đầy chật vật trên chiếc ghế ngắn. Trên đùi anh vẫn còn đặt xấp kịch bản dang dở. Nhược Hy bước nhẹ lại gần, cô không nỡ đánh thức anh. Cô đứng đó lặng lẽ quan sát người đàn ông này – người vốn có thể nằm trên chiếc giường êm ái trong căn biệt thự sang trọng, nhưng lại chọn ở đây, chịu lạnh và mỏi lưng chỉ để đợi cô tan làm.
"Xong rồi à?" – Cận Ngôn khẽ cựa mình, giọng nói khàn đặc vì vừa tỉnh giấc.
Anh dụi mắt, nhìn thấy Nhược Hy thì lập tức bật dậy như một chiếc lò xo. Anh không hỏi cô vụ án thế nào, mà việc đầu tiên là đưa tay sờ lên trán cô, rồi áp hai lòng bàn tay ấm nóng vào đôi má đang tái đi vì lạnh của cô.
"Em trông xanh xao quá. Đi thôi, tôi đưa em đi ăn sáng rồi về ngủ một giấc." – Anh vừa nói vừa tự nhiên cầm lấy áo khoác của cô, mặc vào cho cô như chăm sóc một đứa trẻ.
"Cận Ngôn, thực ra anh không cần phải đợi tôi như vậy." – Nhược Hy cúi đầu, giọng cô nghẹn lại vì xúc động.
Cận Ngôn dừng tay, anh nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào mắt mình. Nụ cười hài hước thường ngày được thay thế bằng một sự nghiêm túc hiếm thấy: "Nhược Hy, tôi đã nói rồi, em là kịch bản của đời tôi. Mà kịch bản thì không thể thiếu nhân vật chính. Em vất vả vì người chết, thì tôi phải vất vả vì người sống là em chứ. Đừng nói mấy lời khách sáo đó nữa, nếu không tôi sẽ 'phạt' em ngay tại đây đấy."
Nói rồi, anh bất ngờ cúi xuống, hôn nhanh lên trán cô một cái "chóc" đầy tinh nghịch. Sự ga lăng pha chút trẻ con của anh làm Nhược Hy không nhịn được mà bật cười.
Anh dắt cô ra một quán phở nhỏ mở sớm bên cạnh viện. Giữa làn khói bốc lên nghi ngút từ bát nước dùng thơm lừng, họ ngồi đối diện nhau. Cận Ngôn liên tục gắp thịt vào bát của cô, vừa thổi vừa ép cô ăn thật nhiều.
"Này, em phải béo lên một chút thì ôm mới thích." – Anh nháy mắt, lấy lại vẻ mặt "mặt dày" thường thấy.
Nhược Hy đỏ mặt, cúi đầu ăn phở nhưng lòng lại ấm áp hơn bất cứ lúc nào. Cô chợt nhận ra, sự nghiêm túc và khô khan trong công việc của mình đã được bù đắp hoàn hảo bởi sự ấm áp và có chút "vô tri" của người đàn ông này.
Dưới ánh bình minh nhạt nhòa của mùa đông thành phố B, bóng của hai người lồng vào nhau qua khung cửa sổ quán phở. Nhược Hy biết rằng, dù công việc của cô có lạnh lẽo và đầy ám ảnh đến đâu, thì chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa kia, luôn có một "ngọn lửa" tên là Lục Cận Ngôn chờ đợi để sưởi ấm cho cô.
Đó không chỉ là sự ga lăng, đó là sự trân quý đến tận cùng xương tủy.