939 từ
Thành phố B bước vào những ngày đại hàn, tuyết phủ trắng xóa mọi nẻo đường, biến những tòa cao ốc thành những khối băng khổng lồ. Trong khi Thẩm Nhược Hy vẫn đang bận rộn giữa những mẫu xét nghiệm và mùi hóa chất đặc trưng, thì tại biệt thự nhà họ Lục, một cơn bão lòng đang chuẩn bị ập đến.
Tin đồn về việc đạo diễn tài hoa Lục Cận Ngôn đang theo đuổi một bác sĩ pháp y lạnh lùng đã lan đến tai mẹ anh – bà nội tướng của dòng họ Lục. Với một gia đình danh giá, việc con trai duy nhất lại đi qua lại với một người hằng ngày tiếp xúc với người chết là điều bà khó lòng chấp nhận.
Chiều hôm ấy, Nhược Hy vừa tan làm thì thấy một chiếc xe limousine sang trọng đợi sẵn ngoài cổng viện. Người bước xuống không phải là Cận Ngôn với nụ cười rạng rỡ, mà là một người quản gia già với thái độ cung kính nhưng xa cách.
"Thẩm tiểu thư, bà chủ của chúng tôi muốn mời cô dùng một tách trà."
Nhược Hy khẽ siết chặt quai túi xách. Cô vốn là người hướng nội, ghét những cuộc đối thoại đầy ẩn ý, nhưng cô biết mình không thể trốn tránh mãi. Cô lẳng lặng lên xe.
Tại một quán trà kín đáo và sang trọng, mẹ của Cận Ngôn ngồi đó, quý phái và đầy áp lực. Bà không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: "Bác sĩ Thẩm, tôi biết cô là người giỏi. nhưng nghề nghiệp của cô... nó không phù hợp với không khí của nhà họ Lục. Cận Ngôn nó ham vui, nhưng hôn nhân là chuyện khác. Cô hiểu ý tôi chứ?"
Nhược Hy ngồi thẳng lưng, đôi mắt phượng vẫn tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Cô định lên tiếng thì cánh cửa phòng trà đột ngột bị đẩy mạnh.
"Mẹ, kịch bản này cũ quá rồi, con không duyệt đâu!"
Lục Cận Ngôn xông vào, gương mặt anh hầm hầm, hơi lạnh từ bên ngoài vẫn còn vương trên vạt áo măng tô. Anh không nhìn mẹ mình mà tiến thẳng đến bên cạnh Nhược Hy, tự nhiên nắm lấy bàn tay đang hơi run của cô, siết thật chặt.
"Cận Ngôn! Con không có phép tắc gì sao?" – Bà Lục nhíu mày.
Cận Ngôn kéo ghế ngồi xuống cạnh Nhược Hy, anh khôi phục lại vẻ mặt "mặt dày" nhưng ánh mắt thì kiên định vô cùng: "Mẹ ạ, con là đạo diễn, con chỉ quay những gì đẹp nhất. Và trong mắt con, đôi bàn tay này của Nhược Hy là thứ đẹp đẽ và sạch sẽ nhất thế gian. Cô ấy dùng đôi tay này để đòi lại công bằng cho người chết, để bảo vệ sự thật. Nếu mẹ thấy nó 'không phù hợp', thì có lẽ con cũng không phù hợp để làm con trai của một gia đình định kiến như vậy đâu."
"Con dám vì một người phụ nữ mà nói thế với mẹ sao?" – Bà Lục đập bàn.
Cận Ngôn không hề nao núng, anh đứng dậy, kéo Nhược Hy đứng lên cùng mình. Anh nhìn mẹ, giọng nói trầm xuống đầy chân thành: "Mẹ, mẹ từng dạy con phải trân trọng những gì quý giá nhất. Nhược Hy chính là mạng sống của con. Nếu mẹ không thể trân quý cô ấy, thì con xin phép đưa cô ấy đi. Đừng để con phải chọn giữa hiếu và tình, vì mẹ biết tính con rồi đấy, con chưa bao giờ chọn con đường dễ dàng cả."
Nói rồi, anh ga lăng khoác lại áo cho Nhược Hy, không đợi mẹ phản ứng thêm, anh dắt cô ra khỏi quán trà giữa sự ngỡ ngàng của mọi người.
Ra đến ngoài, gió lạnh tạt thẳng vào mặt nhưng Nhược Hy lại cảm thấy tim mình nóng rực. Cận Ngôn không đưa cô lên xe ngay, anh ôm chặt cô vào lòng giữa màn tuyết rơi lất phất.
"Xin lỗi em, Nhược Hy. Lẽ ra tôi không nên để em phải đối mặt với chuyện này một mình." – Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, giọng nói khàn khàn chứa đầy sự xót xa.
Nhược Hy vòng tay ôm lại anh, đây là lần đầu tiên cô chủ động bày tỏ sự thân mật. Cô khẽ nói: "Cận Ngôn, anh không sợ sao? Nếu gia đình anh thực sự phản đối..."
"Sợ chứ!" – Cận Ngôn ngẩng đầu lên, nháy mắt một cái đầy tinh nghịch dù mắt vẫn còn chút đỏ. "Tôi sợ em vì thấy phiền mà bỏ tôi thôi. Còn những chuyện khác, cứ để 'Lục đạo diễn' lo. Tôi sẽ quay một bộ phim thật dài, thật hạnh phúc, để mẹ tôi thấy rằng không có em, cuộc đời tôi chỉ là một bộ phim đen trắng nhạt nhẽo."
Anh nắm lấy tay cô, đút vào túi áo khoác của mình để sưởi ấm. "Đi thôi, đi ăn lẩu thôi! Phải ăn thật ngon để lấy lại tinh thần chiến đấu với 'mẹ chồng' tương lai chứ!"
Nhìn nụ cười vô lo nhưng đầy bản lĩnh của anh, Nhược Hy cảm thấy mọi nỗi sợ hãi đều tan biến. Cô nhận ra, người đàn ông này không chỉ biết nói lời ngọt ngào, anh chính là bức tường thành vững chãi nhất, sẵn sàng chắn mọi bão giông cho cô.
Thành phố B đêm nay tuyết rơi dày hơn, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa tình yêu đã bắt đầu bùng cháy mạnh mẽ, thách thức mọi định kiến và giá lạnh.