936 từ · ~5 phút đọc
Rời khỏi quán trà, Thành phố B đón họ bằng một trận tuyết lớn chưa từng thấy. Những bông tuyết to như lông ngỗng chao lượn trong không trung, phủ một màu trắng xóa lên chiếc xe địa hình của Lục Cận Ngôn. Không khí bên trong xe im lặng một cách lạ thường, chỉ có tiếng nhạc jazz trầm thấp và tiếng máy sưởi chạy đều đều.
Nhược Hy nhìn nghiêng gương mặt Cận Ngôn. Dưới ánh đèn đường lướt qua, đường xương hàm đanh lại của anh cho thấy anh vẫn còn dư chấn sau cuộc tranh luận với mẹ. Cô khẽ đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình, đặt lên mu bàn tay anh đang nắm chặt vô lăng.
"Cận Ngôn, đừng giận nữa. Tôi không sao mà."
Cận Ngôn khẽ giật mình, anh xoay tay lại để nắm chặt lấy tay cô, đan mười đầu ngón tay vào nhau. Anh không đưa cô về khu chung cư cũ của cô, mà lái thẳng về phía căn penthouse nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà trung tâm.
"Đêm nay tuyết lớn lắm, đường về nhà em có thể bị kẹt. Qua chỗ tôi đi, ở đó ấm hơn." – Giọng anh khàn khàn, mang theo một sự khẩn cầu mà Nhược Hy không thể từ chối.
Căn hộ của Lục Cận Ngôn mang đậm phong cách của một đạo diễn: phóng khoáng, đầy tính nghệ thuật với những mảng tường gạch thô và dàn âm thanh cực khủng. Tuy nhiên, nó cũng rất cô đơn. Nhược Hy đứng giữa phòng khách rộng lớn, cảm giác mình vừa bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
"Em đi tắm đi, tôi chuẩn bị quần áo sạch cho em. Đừng để bị cảm." – Cận Ngôn dịu dàng đẩy cô vào phòng tắm, rồi tự tay đi pha một ly sữa nóng.
Khi Nhược Hy bước ra, cô mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của anh. Chiếc áo dài đến đùi, để lộ đôi chân thon dài và làn da trắng sứ vẫn còn vương chút hơi nước nóng. Mái tóc đen dài xõa trên vai, trông cô lúc này không còn là bác sĩ pháp y sắc sảo thường ngày, mà giống như một chú mèo nhỏ đang cần được sưởi ấm.
Lục Cận Ngôn đứng ở ban công nhìn vào, hơi thở anh bỗng chốc nghẹn lại. Anh đặt ly sữa xuống, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Không gian yên tĩnh đến mức họ có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi lạo xạo bên ngoài cửa kính.
"Nhược Hy..." – Anh gọi tên cô, giọng nói thấp xuống, chứa đầy sự khao khát đã kìm nén bấy lâu.
Anh tiến lại gần, đôi bàn tay to bản áp lên gò má hồng hào của cô. Nhược Hy không lùi lại, cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt phượng trong veo như chứa cả một bầu trời sao. Cô nhận ra, người đàn ông này đã dùng tất cả sự ga lăng và hài hước của mình chỉ để che chở cho sự nhỏ bé của cô.
Cận Ngôn cúi đầu, môi anh chạm nhẹ vào trán, rồi xuống chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm mại của Nhược Hy. Nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò như đêm lễ hội, nó nồng nàn, mãnh liệt và đầy tính chiếm hữu. Anh mút nhẹ lấy môi dưới của cô, lưỡi khẽ lướt qua hàm răng trắng bóng, mời gọi cô cùng hòa nhịp.
Nhược Hy khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi tay cô vô thức vòng lên cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Sự chủ động của cô như mồi lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Cận Ngôn. Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, nhưng cơ thể hai người thì lại nóng như lửa đốt.
Bàn tay anh luồn vào dưới vạt áo sơ mi, chạm vào làn da mịn màng ở eo cô. Nhược Hy khẽ rùng mình, cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh đi đến đâu, lớp băng trong lòng cô tan chảy đến đó.
"Tôi đã muốn làm điều này từ giây phút nhìn thấy em qua ống kính..." – Cận Ngôn thì thầm giữa những nụ hôn vụn vặt bên tai cô. "Nhược Hy, tôi sẽ không bao giờ để em phải chịu lạnh thêm một lần nào nữa."
Trong ánh đèn vàng ấm áp của căn phòng, hai bóng hình quấn lấy nhau, hơi thở dồn dập hòa quyện vào tiếng nhạc jazz du dương. Cận Ngôn cực kỳ dịu dàng, mỗi cái chạm của anh đều mang theo sự trân trọng tuyệt đối, như thể cô là báu vật dễ vỡ nhất thế gian. Anh hôn lên xương quai xanh tinh tế của cô, hít hà mùi hương mộc lan thanh khiết đang tỏa ra nồng nàn hơn bao giờ hết.
Dù khao khát đang dâng trào, nhưng Cận Ngôn vẫn dừng lại ở ranh giới cuối cùng. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, thở dốc, cố gắng bình ổn lại nhịp tim đang đập loạn xạ.
"Ngủ đi em, hôm nay em mệt rồi." – Anh khẽ thì thầm, bế cô về phía chiếc giường lớn êm ái.
Nhược Hy rúc vào lòng anh, cảm giác an toàn và hạnh phúc chưa từng có bao trùm lấy cô. Thành phố B ngoài kia vẫn đang chìm trong bão tuyết, nhưng bên trong căn phòng này, mùa xuân đã thực sự bắt đầu.