MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động TâmChương 11: Công bố kịch bản đời thực

Đạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động Tâm

Chương 11: Công bố kịch bản đời thực

1,021 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Thành phố B thức dậy trong một màu trắng tinh khôi của lớp tuyết dày sau trận bão đêm qua. Ánh nắng yếu ớt của mùa đông xuyên qua lớp kính sát đất của căn penthouse, rọi thẳng lên gương mặt đang ngái ngủ của Thẩm Nhược Hy.

Cô khẽ cựa mình, cảm nhận được một vòng tay rắn chắc vẫn đang ôm chặt lấy eo mình từ phía sau. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao quanh khiến Nhược Hy mất vài giây để nhớ ra mình đang ở đâu. Cô đỏ mặt khi nghĩ về những nụ hôn nồng cháy đêm qua. Dù chưa đi quá giới hạn cuối cùng, nhưng sự gắn kết về tâm hồn đã khiến cô hoàn toàn thuộc về người đàn ông này.

"Tỉnh rồi sao, mèo nhỏ?" – Giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng của Lục Cận Ngôn vang lên sát bên tai. Anh siết chặt vòng tay hơn, vùi đầu vào mái tóc mềm mại của cô.

"Anh buông ra đi, tôi phải đi làm..." – Nhược Hy lí nhí, cố gắng thoát khỏi vòng vây ấm áp nhưng thất bại.

"Hôm nay là Chủ nhật, bác sĩ Thẩm. Em đã làm việc quá sức cả tuần rồi, hôm nay hãy để 'đạo diễn' này sắp xếp lịch trình cho em." – Cận Ngôn xoay người cô lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên chóp mũi cô rồi mới luyến tiếc buông ra.

Trong khi Nhược Hy còn đang lúng túng với chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh, Lục Cận Ngôn đã thong thả bước ra phòng khách, tay cầm điện thoại. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ nhí nhố thường ngày mà trở nên sắc lạnh, đầy quyền lực.

"Chuẩn bị cho tôi một buổi họp báo nhỏ vào mười giờ sáng nay. Địa điểm tại sảnh tập đoàn Lục Thị. Nội dung à? Công bố nữ chính duy nhất của đời tôi." – Anh ra lệnh ngắn gọn cho trợ lý rồi cúp máy.

Nhược Hy bước ra, nghe thấy những lời đó thì sửng sốt: "Cận Ngôn, anh định làm gì vậy?"

Cận Ngôn tiến lại gần, nắm lấy hai bả vai cô, ánh mắt tràn đầy sự kiên định: "Nhược Hy, tôi không muốn em phải nghe những lời cay độc từ mẹ tôi hay bất kỳ ai khác nữa. Tôi muốn cả thành phố B này biết rằng, em là người tôi trân quý như mạng sống. Tôi sẽ biến em thành người phụ nữ khiến ai cũng phải ngưỡng mộ, chứ không phải một bác sĩ pháp y lầm lũi trong bóng tối."

"Nhưng tôi... tôi không quen với sự chú ý." – Nhược Hy lo lắng, đôi tay khẽ siết chặt gấu áo.

"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi." – Anh hôn nhẹ lên trán cô, một hành động ga lăng đầy sự an ủi. "Em chỉ cần xuất hiện thật xinh đẹp, còn lại cứ để tôi diễn vai phản diện bảo vệ em."

Mười giờ sáng, sảnh tập đoàn Lục Thị chật kín các phóng viên. Lục Cận Ngôn xuất hiện trong bộ suit đen lịch lãm, tay dắt theo Thẩm Nhược Hy. Cô mặc một chiếc váy len màu trắng kem đơn giản nhưng thanh lịch, mái tóc đen xõa dài, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên vẻ sắc sảo, quý phái.

Cả hội trường xôn xao, đèn flash nháy liên hồi. Một phóng viên nhanh miệng hỏi: "Lục đạo diễn, có tin đồn người phụ nữ bên cạnh anh là một bác sĩ pháp y, nghề nghiệp có chút... không tương xứng với vị thế của anh, anh nghĩ sao?"

Lục Cận Ngôn khẽ nhếch môi, anh vòng tay ôm lấy eo Nhược Hy, kéo cô sát lại gần micro. Giọng nói anh vang dội, đầy kiêu hãnh:

"Không tương xứng? Các bạn sai rồi. Trong mắt tôi, nghề nghiệp của cô ấy là cao quý nhất. Cô ấy tìm thấy sự thật trong bóng tối, còn tôi chỉ là kẻ dùng ánh sáng để vẽ lại sự thật đó. Nếu nói về không tương xứng, thì là tôi không xứng với sự thuần khiết và dũng cảm của cô ấy mới đúng."

Anh nhìn thẳng vào ống kính máy quay, như thể đang nói với mẹ mình và cả thế giới: "Thẩm Nhược Hy không phải là diễn viên trong phim của tôi. Cô ấy là kịch bản duy nhất, là nữ chính duy nhất trong cuộc đời tôi. Từ nay về sau, ai xúc phạm đến cô ấy, chính là xúc phạm đến Lục Cận Ngôn này."

Dưới khán đài im phăng phắc. Nhược Hy đứng bên cạnh, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn nghiêng gương mặt cương nghị của người đàn ông đang bảo vệ mình, cảm giác xúc động dâng trào khiến mắt cô nhòe đi. Một người hướng nội như cô, vốn dĩ luôn muốn lẩn trốn, nhưng lúc này đây, cô cảm thấy vô cùng tự hào khi được đứng cạnh anh.

Sau buổi họp báo, tin tức bùng nổ khắp các trang mạng. Không còn ai dám mỉa mai nghề nghiệp của cô, thay vào đó là sự ngưỡng mộ về một tình yêu vượt qua mọi định kiến.

Trên đường về, tuyết lại rơi lất phất. Cận Ngôn dừng xe bên bờ sông đóng băng, anh quay sang nhìn cô, nụ cười hài hước quen thuộc đã quay trở lại: "Thế nào, bác sĩ Thẩm? Vai diễn vệ sĩ của tôi hôm nay đạt mấy điểm?"

Nhược Hy không trả lời bằng lời nói. Cô chủ động rướn người lên, đặt một nụ hôn nồng nàn lên môi anh. Nụ hôn mang theo sự biết ơn, sự tin tưởng và cả tình yêu mãnh liệt đang bùng cháy.

"Mười điểm. Và... tôi yêu anh, Lục Cận Ngôn."

Đó là lần đầu tiên cô nói yêu anh. Thành phố B mùa đông năm ấy, dưới màn tuyết trắng xóa, có hai trái tim đã thực sự hòa làm một, ấm áp và kiên định hơn bất cứ thứ ánh sáng nào trên đời.