MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động TâmChương 12: Ngọn lửa trong đêm tuyết lạnh (H)

Đạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động Tâm

Chương 12: Ngọn lửa trong đêm tuyết lạnh (H)

865 từ · ~5 phút đọc

Thành phố B đêm nay dường như muốn thử thách lòng người bằng một đợt không khí lạnh kỷ lục. Gió rít từng cơn qua những hàng thông bao quanh căn biệt thự gỗ nhỏ nằm biệt lập trên sườn đồi ngoại ô. Đây là nơi trú ẩn riêng tư của Lục Cận Ngôn, nơi mà anh nói rằng "chỉ dành cho những kịch bản quan trọng nhất đời mình".

Bên trong phòng khách, ánh lửa từ lò sưởi bập bùng, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ hòa quyện cùng mùi hương gỗ thông thoang thoảng. Thẩm Nhược Hy ngồi trên tấm thảm lông cừu mềm mại, đôi chân trần trắng ngần khẽ đung đưa theo nhịp nhạc không lời phát ra từ chiếc máy hát đĩa cổ.

"Đang nghĩ gì mà nhập tâm vậy, bác sĩ của tôi?" – Lục Cận Ngôn bước tới, trên tay là hai ly rượu vang đỏ sóng sánh.

Anh đặt ly rượu xuống, rồi tự nhiên ngồi xuống phía sau, vòng tay ôm lấy eo cô, cằm tựa lên vai cô. Nhược Hy khẽ ngả đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này qua lớp áo len mỏng.

"Tôi đang nghĩ... mùa đông năm nay dường như không lạnh như tôi tưởng." – Nhược Hy xoay người lại, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự mềm mại.

Lục Cận Ngôn nhìn cô, ánh mắt anh thâm trầm và nóng rực hơn cả ngọn lửa trong lò sưởi. Anh đặt ly rượu sang một bên, đôi bàn tay to lớn nâng lấy gương mặt thanh tú của cô. "Nhược Hy, tôi không muốn làm một đạo diễn đứng sau ống kính nữa. Đêm nay, tôi muốn cùng em viết nên chương đẹp nhất của chúng ta."

Nụ hôn của anh rơi xuống, ban đầu nhẹ nhàng như bông tuyết chạm vào mặt nước, nhưng nhanh chóng trở nên nồng nàn và sâu đậm. Nhược Hy run rẩy đón nhận, đôi tay cô luồn vào mái tóc hơi rối của anh, kéo anh lại gần hơn. Sự ga lăng thường ngày của Cận Ngôn lúc này đã biến thành một sự khao khát mãnh liệt nhưng vẫn đầy sự nâng niu.

Anh bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt lên chiếc giường lớn phủ ga trải giường màu xám tro. Ánh lửa từ lò sưởi hắt vào phòng, soi rõ những đường cong hoàn hảo của Nhược Hy dưới lớp váy ngủ lụa mỏng manh.

Bàn tay Cận Ngôn run rẩy lướt nhẹ từ cổ xuống xương quai xanh tinh tế của cô. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một vệt lửa nóng rực. "Em đẹp lắm, Nhược Hy... đẹp đến mức khiến tôi phát điên."

Nhược Hy khẽ rên rỉ khi đôi môi anh chạm vào vùng da nhạy cảm nơi hõm cổ. Cô thấy mình như một tảng băng gặp phải mặt trời, tan chảy hoàn toàn dưới sự cuồng nhiệt của anh. Cô hướng nội, cô vốn kìm nén mọi cảm xúc, nhưng lúc này đây, cô muốn buông bỏ tất cả để hòa làm một với người đàn ông này.

Lục Cận Ngôn cực kỳ kiên nhẫn. Anh dùng môi và lưỡi để vỗ về từng tấc da thịt của cô, từ đôi vai gầy đến vùng bụng phẳng lỳ. Sự dịu dàng của anh khiến Nhược Hy cảm thấy mình được tôn thờ như một nữ thần. Khi rào cản cuối cùng được gỡ bỏ, sự tiếp xúc da thịt nóng bỏng khiến cả hai đều hít vào một hơi thật sâu.

Trong không gian chỉ còn tiếng nổ lách tách của củi cháy và tiếng thở dồn dập, Cận Ngôn nhìn sâu vào mắt cô: "Nhược Hy, nhìn tôi này. Tôi yêu em."

Khi sự hòa quyện diễn ra, Nhược Hy bấu chặt lấy bờ vai rộng của anh, nước mắt xúc động khẽ lăn dài. Đó không chỉ là sự thăng hoa về thể xác, mà là sự giao thoa của hai linh hồn cô đơn tìm thấy nhau giữa mùa đông giá rét. Cận Ngôn chuyển động nhịp nhàng, mỗi cử động đều chất chứa sự trân trọng và sủng ái vô tận. Anh hôn đi những giọt nước mắt của cô, thì thầm những lời yêu thương ngọt ngào nhất.

Phía sau cửa kính, tuyết vẫn rơi dày đặc, phủ kín thế gian trong một màu trắng lặng lẽ. Nhưng bên trong căn phòng này, ngọn lửa tình yêu đang bùng cháy rực rỡ nhất. Họ quấn quýt lấy nhau, mặc kệ thời gian và không gian bên ngoài.

Khi mọi cơn sóng cuồng nhiệt qua đi, Cận Ngôn ôm chặt Nhược Hy trong lòng, đắp chăn ấm cho cả hai. Anh hôn nhẹ lên vầng trán vẫn còn vương chút mồ hôi của cô, giọng khàn đặc đầy thỏa mãn: "Ngủ đi, trân bảo của tôi. Ngày mai thức dậy, em vẫn sẽ có tôi ở bên."

Nhược Hy rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của anh, mệt mỏi nhưng hạnh phúc lịm đi. Thành phố B đêm nay tuyết phủ đầy trời, nhưng trái tim cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên và nóng bỏng nhất cuộc đời mình.