MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động TâmChương 13: Nàng thơ của riêng đạo diễn Lục

Đạo Diễn Lục, Bác Sĩ Thẩm Đã Động Tâm

Chương 13: Nàng thơ của riêng đạo diễn Lục

987 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng mùa đông yếu ớt len lỏi qua khe rèm của căn biệt thự gỗ, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng rạng rỡ của Thẩm Nhược Hy. Cô khẽ mở mắt, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc bên cạnh. Lục Cận Ngôn đã thức dậy từ bao giờ, anh không rời giường mà chống tay nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái và thỏa mãn.

"Chào buổi sáng, bà Lục tương lai." – Giọng anh khàn đặc, vương chút lười biếng của một người vừa trải qua một đêm hạnh phúc.

Nhược Hy đỏ mặt, kéo chăn che kín nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt phượng long lanh: "Anh... anh đừng gọi bậy."

Cận Ngôn cười hì hì, cúi xuống hôn một cái thật kêu lên trán cô rồi mới chịu đứng dậy. Anh không để cô tự làm gì cả, từ việc lấy bàn chải đánh răng đến việc chuẩn bị nước ấm, anh đều tự tay làm một cách ga lăng và tỉ mỉ. Sự chăm sóc này khiến Nhược Hy – một người vốn dĩ tự lập và cứng nhắc – cảm thấy mình như một cô công chúa nhỏ đang được nâng niu.

Sau bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng bên lò sưởi, Cận Ngôn nắm tay cô, ánh mắt tinh nghịch: "Hôm nay phim trường có một cảnh quay quan trọng. Tôi muốn mời 'cố vấn đặc biệt' của tôi đến giám sát. Em không được từ chối đâu đấy!"

Nhược Hy mỉm cười gật đầu. Cô cũng muốn thấy anh trong thế giới mà anh thuộc về.

Khi chiếc xe địa hình của Lục Cận Ngôn dừng lại ở phim trường lớn nhất thành phố B, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Khác với vẻ lạnh lùng khi làm việc, hôm nay đạo diễn Lục dắt tay một cô gái, vẻ mặt hớn hở như vừa trúng số độc đắc.

Nhược Hy mặc một chiếc áo măng tô màu trắng kem, quàng chiếc khăn len xanh rêu mà Cận Ngôn tặng. Vẻ đẹp sắc sảo, thanh khiết của cô nổi bật giữa không gian bận rộn của phim trường.

"Mọi người nghe đây!" – Cận Ngôn cầm loa, giọng nói dõng dạc nhưng không giấu nổi sự tự hào. "Đây là Thẩm Nhược Hy, bác sĩ cố vấn cho dự án này, và cũng là... người nắm giữ kịch bản cuộc đời tôi. Mọi người cứ coi cô ấy như đạo diễn thứ hai nhé. Ai dám làm khó cô ấy, tôi sẽ cho 'bay màu' khỏi đoàn phim ngay lập tức!"

Cả đoàn phim ồ lên kinh ngạc rồi đồng loạt vỗ tay. Nhược Hy bối rối nép sau lưng anh, đôi tay nắm chặt lấy vạt áo anh. Cô chưa bao giờ đứng trước nhiều người như thế, nhưng hơi ấm từ bàn tay đang nắm chặt tay cô của Cận Ngôn khiến cô thấy an tâm lạ kỳ.

Suốt buổi quay, Cận Ngôn luôn giữ cô ở cạnh mình. Anh sắp xếp cho cô một chiếc ghế riêng ngay cạnh ghế đạo diễn, chuẩn bị sẵn túi sưởi và trà nóng. Thỉnh thoảng, giữa những cảnh quay căng thẳng, anh lại quay sang nháy mắt với cô, hoặc tranh thủ lúc nhân viên bận rộn mà trộm hôn lên mu bàn tay cô.

"Nhìn kìa, đạo diễn Lục của chúng ta bị 'ngải yêu' quật thật rồi." – Tiếng nhân viên xì xào to nhỏ nhưng đầy vẻ ngưỡng mộ.

Đến giữa trưa, một nữ diễn viên trẻ – người từng có ý định tiếp cận Cận Ngôn – bước tới định bắt chuyện. Cô ta nhìn Nhược Hy với vẻ dò xét: "Bác sĩ Thẩm chắc làm việc mệt lắm nhỉ? Nghe nói nghề pháp y chỉ toàn máu với... người chết, chắc cô phải có thần kinh thép lắm mới chịu được."

Cận Ngôn đang xem lại cảnh quay, nghe thấy vậy thì sắc mặt lập tức trầm xuống. Anh không đợi Nhược Hy trả lời mà lạnh lùng lên tiếng trước:

"Nghề của cô ấy là tìm lại công lý, là nghề cao quý nhất mà tôi biết. Nếu cô thấy sợ, thì có lẽ do tâm hồn cô chưa đủ sâu sắc để hiểu được cái đẹp của sự thật thôi. Mà này, cảnh quay lúc nãy của cô chưa đạt đâu, lo mà tập trung vào diễn xuất đi, đừng để tôi phải tìm người thay thế."

Nữ diễn viên nọ tái mặt, vội vàng rời đi. Cận Ngôn quay sang Nhược Hy, ánh mắt ngay lập tức trở lại sự dịu dàng thường thấy. Anh xoa đầu cô, giọng xót xa: "Lại để em nghe mấy lời vớ vẩn rồi. Đừng bận tâm nhé, trong mắt tôi, em là đóa hoa mộc lan sạch sẽ nhất."

Nhược Hy nhìn anh, lòng trào dâng một cảm xúc ngọt ngào. Cô hướng nội, cô không giỏi tranh luận, nhưng cô có một người đàn ông luôn sẵn sàng đứng ra làm lá chắn cho mình. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, giữa phim trường tấp nập, cô cảm thấy mình đã tìm thấy một bến đỗ bình yên nhất.

Chiều hôm đó, tuyết lại rơi lất phất trên mái của phim trường. Cận Ngôn cởi áo khoác ngoài, che lên đầu cho cả hai khi đi ra xe. Giữa màn tuyết trắng, anh ôm lấy cô, khẽ thì thầm: "Nhược Hy, cảm ơn em đã chịu bước vào thế giới ồn ào này của tôi."

Nhược Hy mỉm cười, đôi mắt lấp lánh: "Vì ở đây có anh, nên tôi không còn thấy ồn ào nữa."

Mùa đông thành phố B vẫn lạnh, nhưng từ nay về sau, phim trường của Lục Cận Ngôn đã có một nàng thơ vĩnh cửu, và cuộc đời của Thẩm Nhược Hy đã có một đạo diễn luôn dành cho cô những thước phim sủng ái nhất.