914 từ · ~5 phút đọc
Thành phố B bước vào những ngày rét đậm nhất của mùa đông. Gió rít qua các khe cửa, mang theo cái lạnh thấu tận tâm can. Trong khi Lục Cận Ngôn đang hào hứng lên kế hoạch cho một buổi tối lãng mạn tiếp theo, thì Thẩm Nhược Hy nhận được lệnh điều động khẩn cấp. Một vụ án phức tạp xảy ra ở một thị trấn nhỏ miền núi phía Bắc, cần sự hỗ trợ của chuyên gia pháp y có kinh nghiệm như cô.
“Em phải đi ngay sao? Ít nhất cũng phải để tôi đưa em đi chứ!” – Lục Cận Ngôn đứng ở cửa căn hộ của cô, gương mặt tràn đầy sự không nỡ, hai tay siết chặt lấy túi xách của Nhược Hy như muốn giữ cô lại.
Nhược Hy khẽ mỉm cười, đôi mắt phượng dịu dàng nhìn anh: “Đây là nhiệm vụ đột xuất, xe của viện đang đợi dưới lầu. Anh còn có lịch quay đêm nay mà, không được bỏ việc đâu đấy.”
Cận Ngôn thở dài, anh kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như thể nếu buông ra cô sẽ biến mất vào làn tuyết trắng ngoài kia. Anh vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương mộc lan thanh khiết lần cuối trước khi phải xa nhau ít nhất ba ngày.
“Hứa với tôi, phải mặc thật ấm. Ở vùng núi lạnh hơn thành phố B nhiều. Và… phải nhớ tôi mỗi giờ, không, mỗi phút!” – Anh lầm bầm, giọng điệu vừa bá đạo vừa trẻ con.
“Biết rồi, đạo diễn Lục phiền phức.” – Nhược Hy khẽ hôn lên má anh một cái rồi nhanh chóng rời đi.
Ba ngày tiếp theo đối với Lục Cận Ngôn giống như một bộ phim bị tua chậm đến mức hành hạ. Trên phim trường, đạo diễn Lục vốn nổi tiếng là người hăng hái, giờ đây lại mang gương mặt “như mất sổ gạo”. Anh nhìn vào khung hình, nhưng trong đầu chỉ hiện lên dáng vẻ của Nhược Hy khi mặc áo blouse trắng.
“Cắt! Cảnh này diễn viên nữ nhìn hơi thiếu sức sống… giống như tôi lúc này vậy.” – Cận Ngôn lẩm bẩm trong loa khiến cả đoàn phim vừa buồn cười vừa không dám cười.
Anh liên tục nhắn tin cho cô. “Nhược Hy, em ăn cơm chưa?” “Nhược Hy, núi đó có tuyết không? Tay em có lạnh không?” “Nhược Hy, tôi nhớ em phát điên rồi.”
Đáp lại sự “tấn công” dồn dập của anh thường chỉ là những tin nhắn ngắn gọn: “Tôi đang làm việc” hoặc “Sẽ gọi lại sau”. Nhược Hy vốn là người cuồng công việc, một khi đã đứng trước bàn phẫu thuật, cô gần như quên mất thế giới bên ngoài.
Đến đêm thứ hai, Lục Cận Ngôn thực sự không chịu nổi nữa. Anh nhìn ra cửa sổ, tuyết đang rơi dày đặc ở thành phố B. Anh nghĩ đến việc cô đang ở một thị trấn hẻo lánh, có thể phải làm việc trong một căn phòng giám định tồi tàn, thiếu hơi ấm. Lòng anh như có lửa đốt.
“Trợ lý! Hủy toàn bộ cảnh quay ngày mai. Tôi có việc quan trọng phải giải quyết ngay lập tức!” – Cận Ngôn cầm lấy chìa khóa xe, bất chấp việc đã gần nửa đêm.
Anh lái xe xuyên đêm qua những con đường đèo quanh co, phủ đầy băng tuyết. Sự ga lăng của anh lúc này không còn là những bông hoa hay bữa tối sang trọng, mà là sự kiên trì vượt qua hàng trăm cây số chỉ để được nhìn thấy người mình yêu trong chốc lát.
Bốn giờ sáng, tại trạm cảnh sát thị trấn vùng cao, Nhược Hy vừa hoàn thành xong bản báo cáo sơ bộ. Cô mệt mỏi tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Chợt, một luồng hơi ấm bao phủ lấy cô. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc khiến cô giật mình mở mắt.
Lục Cận Ngôn đang đứng đó, quần áo vương đầy tuyết, đôi môi hơi tím tái vì lạnh nhưng ánh mắt thì tràn ngập sự sủng ái. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ choàng chiếc áo măng tô dày cộm của mình lên người cô, rồi ôm lấy đôi bàn tay tê cứng của cô áp vào má mình để sưởi ấm – giống hệt cái ngày đầu tiên anh tấn công vào trái tim cô.
“Anh… anh điên rồi sao? Đường xa thế này, lại còn bão tuyết…” – Nhược Hy nghẹn ngào, nước mắt trực trào ra.
“Phải, tôi điên vì nhớ em đấy.” – Cận Ngôn cười khẽ, giọng anh khàn đặc nhưng chứa chan tình cảm. “Nhược Hy, em là kịch bản duy nhất tôi không thể để dở dang. Không có em bên cạnh, tôi ngay cả thở cũng thấy khó khăn.”
Giữa trạm cảnh sát nghèo nàn, dưới ánh đèn vàng hiu hắt, Nhược Hy vùi đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm nồng nàn lan tỏa. Cô hiểu rằng, dù cô có đi đến tận cùng của sự lạnh lẽo hay tăm tối, người đàn ông này vẫn sẽ luôn tìm thấy cô, mang theo ánh sáng và hơi ấm của riêng anh để sưởi ấm cuộc đời cô.
Thành phố B có thể rất lạnh, vùng núi cao này có thể rất buốt giá, nhưng chỉ cần có Lục Cận Ngôn ở đây, mùa đông của Thẩm Nhược Hy đã thực sự kết thúc rồi.