828 từ · ~5 phút đọc
Sáng hôm sau, thị trấn vùng cao đón họ bằng một bầu trời xanh ngắt sau trận bão tuyết dữ dội đêm qua. Ánh nắng ban mai rọi xuống những tán thông già, khiến những giọt sương giá lấp lánh như kim cương.
Bên trong căn phòng nhỏ ở nhà khách thị trấn, Thẩm Nhược Hy khẽ cử động. Cô thấy mình vẫn nằm gọn trong vòng tay của Lục Cận Ngôn. Anh vẫn mặc chiếc áo len đen, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn phả lên đỉnh đầu cô. Cánh tay anh vòng qua eo cô, giữ chặt như thể sợ chỉ cần nới lỏng ra là cô sẽ lại chạy biến vào phòng phẫu thuật.
Nhược Hy khẽ đưa tay lướt nhẹ qua đôi lông mày rậm của anh. Người đàn ông này, vì nỗi nhớ cô mà dám lái xe xuyên đêm qua những cung đường tử thần. Sự ga lăng của anh đã vượt xa những lời nói hoa mỹ, nó là sự bảo vệ bằng cả mạng sống.
"Nhìn lén tôi đủ chưa, bác sĩ?" – Cận Ngôn đột ngột mở mắt, giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ.
Nhược Hy giật mình định rụt tay lại nhưng anh đã nhanh chóng nắm lấy, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay cô. Anh cười hì hì, vẻ "mặt dày" thường ngày đã quay trở lại: "Thấy tôi đẹp trai quá nên không nỡ rời mắt đúng không?"
"Anh đúng là không biết khiêm tốn là gì." – Nhược Hy đỏ mặt, nhưng lần này cô không đẩy anh ra.
Cận Ngôn kéo cô ngồi dậy, giọng hào hứng: "Đi thôi, tôi vừa hỏi dân địa phương, gần đây có một rừng thông cổ thụ rất đẹp. Tôi muốn dắt 'nàng thơ' của mình đi dạo một chút trước khi đưa em về lại Thành phố B."
Họ dắt tay nhau đi giữa rừng thông phủ trắng xóa. Tiếng tuyết vụn vỡ dưới đế giày tạo nên những âm thanh vui tai. Không khí ở đây trong lành và tinh khiết đến mức khiến tâm hồn người ta trở nên tĩnh lặng.
Lục Cận Ngôn hôm nay bỗng nhiên ít nói hơn. Anh dắt cô đi đến một mỏm đá cao, nơi có thể nhìn bao quát cả thị trấn đang chìm trong sương sớm. Anh dừng lại, xoay người Nhược Hy đối diện với mình. Gió lạnh thổi qua làm mái tóc cô hơi rối, anh dịu dàng đưa tay vén lại, rồi bất ngờ lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung xanh.
Trái tim Nhược Hy hẫng mất một nhịp. Cô đứng trân trối nhìn anh.
Cận Ngôn mở hộp, bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản nhưng tinh tế, ở giữa đính một viên kim cương nhỏ lấp lánh như hạt tuyết đầu mùa.
"Nhược Hy, tôi biết em là người hướng nội, em sợ những gì quá phô trương. Vì thế, giữa đất trời này, tôi muốn trao cho em một lời hứa." – Anh nắm lấy tay trái của cô, giọng nói chân thành và run rẩy lạ thường. "Chiếc nhẫn này không phải là sự trói buộc, mà là lời cam kết của tôi. Từ nay về sau, mùa đông của em sẽ không còn lạnh, bóng tối của em sẽ luôn có tôi thắp đèn. Em có đồng ý để gã đạo diễn này viết tiếp kịch bản đời mình cùng em không?"
Nhược Hy nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn vào đôi mắt chứa chan tình yêu của Cận Ngôn. Nước mắt cô không kìm được mà rơi xuống, tan vào lớp tuyết dưới chân. Cô gật đầu, giọng nghẹn ngào: "Tôi đồng ý."
Cận Ngôn thở phào một cái như vừa trút được gánh nặng nghìn cân. Anh đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, rồi nhấc bổng cô lên quay một vòng giữa rừng thông. Tiếng cười hạnh phúc của họ vang vọng cả một góc trời.
Anh hạ cô xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi cô. Nụ hôn mang vị ngọt của tình yêu và vị lạnh của tuyết, nhưng trái tim họ thì nóng hổi như lửa cháy.
"Nhược Hy, từ giờ em là 'Lục phu nhân' rồi nhé. Về Thành phố B, tôi sẽ cho cả thế giới biết em là của tôi!" – Anh tuyên bố đầy kiêu hãnh.
Họ đứng bên nhau giữa rừng thông, hai bóng hình lồng vào nhau giữa khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ. Mùa đông Thành phố B ngoài kia vẫn lạnh lẽo, nhưng ở thị trấn nhỏ này, tình yêu của họ đã nở hoa rực rỡ nhất. Lục Cận Ngôn đã dùng sự ga lăng và chân thành của mình để sưởi ấm hoàn toàn trái tim băng giá của Thẩm Nhược Hy.
Hành trình của họ vẫn còn dài, nhưng với lời hứa này, Nhược Hy biết rằng dù có bao nhiêu bão tuyết đi chăng nữa, cô sẽ không bao giờ phải đi một mình.