1,719 từ
Mặt trời đứng bóng tại Xứ Muỗi Kêu. Nắng nóng đến mức mấy cây bắp ngoài ruộng thi nhau nổ lốp bốp, biến cả cánh đồng thành một chảo bắp rang bơ khổng lồ.
Tại bến xe độc nhất của xã, Rô "Nhảy" đang ngồi vắt vẻo trên nhánh cây trứng cá, mắt dán chặt vào chiếc xe đò cũ kỹ vừa rống lên một tiếng "hừm" rồi tắt máy cái rụp. Cửa xe mở, một thằng nhóc bước xuống.
Nó mặc áo sơ mi trắng đóng thùng, thắt nơ đỏ, chân đi giày da bóng lộn, tay xách cái ba lô to như cái tủ lạnh. Nó vừa bước xuống đã rút khăn tay ra chấm mồ hôi, lẩm bẩm:
Theo chỉ số nhiệt kế bỏ túi của tớ, nhiệt độ bề mặt đường nhựa hiện tại là 45 độ C. Độ ẩm không khí 80%. Đây rõ ràng là điều kiện môi trường không thích hợp cho sự sống của loài người văn minh!
Rô "Nhảy" nhảy phịch xuống đất, chạy lại vỗ vai thằng nhóc cái bộp:
Ê Bách! Mày đi đám cưới hay đi thi Hoa hậu quý bà vậy? Trời nóng chảy mỡ mà mày đóng bộ vest, định xông hơi khô hả?
Bách "Biết Tuốt" giật bắn mình, quay lại chỉnh gọng kính dày cộp:
Chào cậu Rô. Tớ ăn mặc theo đúng quy chuẩn thanh lịch của học sinh Đô Thành Phía Bắc. Và xin đính chính, đây là áo sơ mi, không phải vest. Cậu không nên dùng bạo lực vỗ lưng tớ như thế, rất thiếu... Á Á Á!
Bách hét lên thất thanh, nhảy dựng như bị điện giật.
Cái gì? Cái gì? Rô ngơ ngác.
Có... có quái vật tấn công tớ! Bách chỉ xuống chân, mặt cắt không còn giọt máu.
Dưới mũi giày da bóng lộn của Bách, một con cua đồng đang giơ cái càng to tướng kẹp chặt cứng.
Rô phì cười, cúi xuống gỡ con cua ra, vỗ vỗ vào mai nó:
Quái vật cái con khỉ. Con cua này nó thấy giày mày bóng quá, nó tưởng cái gương nên chạy lại soi chút thôi. Cua ở đây điệu lắm, sáng nào tụi nó cũng phải soi gương chải chuốt mới dám ra đường đó.
Phi logic! Bách nhăn mặt Động vật giáp xác làm gì có nhận thức về thẩm mỹ? Cậu đừng có mà lừa tớ...
Chưa dứt lời, từ dưới bến sông vang lên tiếng quát lanh lảnh như chuông vỡ:
Tổ cha mi! Mi đi mô mà dầm dề rứa? Tau chờ mỏi cả cổ, đói rã cả ruột rồi ni!
Sả "Dư Lửa" cô bé đến từ Vùng Cát Trắng nhảy phốc từ chiếc ghe bầu lên bờ. Da ngăm đen, tóc cột đuôi gà, vai vác bao tải to đùng. Nó chống nạnh, liếc nhìn hai thằng con trai:
Răng? Nhìn chi mà nhìn dữ rứa? Thằng tê là thằng Bách hả? Răng mi trắng như con gái rứa? Còn thằng ni là Rô hả? Mũi mi tẹt y chang con cá rô thiệt hấy!
Bách há hốc mồm, quay sang thì thầm với Rô:
Cậu ấy đang nói tiếng nước nào thế? Tớ cần Google Dịch gấp. "Răng" là cái răng miệng à? Tại sao cậu ấy lại quan tâm đến vấn đề nha khoa của tớ lúc này?
Rô cười hề hề, khoác vai cả hai đứa:
Thôi, coi như mày đang nghe ngoại ngữ đi. "Răng" là "sao", "chi" là "gì". Tụi bây lên xuồng lẹ, ông nội tao chờ cơm. Ổng đang nướng con cá lóc to bằng cái cột đình kìa!
Trên chiếc xuồng ba lá tròng trành giữa dòng sông rộng lớn, Bách ngồi co ro, hai tay bám chặt vào mạn xuồng, mặt xanh như tàu lá chuối.
Nè Rô... Bách run rẩy hỏi Sao nước sông màu đục ngầu thế này? Hàm lượng phù sa và tạp chất chắc chắn vượt ngưỡng an toàn. Có khi nào chứa kim loại nặng không?
Rô vừa chèo vừa cười lớn:
Kim loại nặng cái gì! Sô-cô-la đó!
Hả? Bách và Sả đồng thanh.
Phù sa ở đây đậm đặc tới mức mày múc một ca nước lên, để lắng mười lăm phút là dưới đáy đọng lại một lớp sô-cô-la nguyên chất, ngọt lịm! – Rô tỉnh bơ – Hồi nhỏ tao toàn múc nước sông lên làm kẹo ăn không đó.
Điêu! Sả bĩu môi, nhả cái hột ổi xuống sông cái tõm Mi xạo vừa thôi. Sô-cô-la mô ra? Bùn non thì có! Mi định lừa dối niềm tin của trẻ em nông thôn hả? Mi tưởng tau là gà công nghiệp chắc?
Rô nhún vai:
Không tin thì thôi. Hồi đó ông nội tao còn lặn xuống đáy sông, vớt được cục đất sét, đem lên nặn thành cái nồi, chưa kịp nung thì nắng nóng quá nó tự chín thành sành sứ luôn, gõ kêu boong boong nghe đã tai lắm!
Bách vội vàng rút cuốn sổ tay, ghi chép lia lịa: "Hiện tượng địa chất kỳ lạ: Đất sét tự nung do bức xạ nhiệt. Cần kiểm chứng."
Về đến nhà sàn của ông Ba Phỉ. Bữa cơm trưa đã dọn sẵn. Mùi cá lóc nướng trui thơm nức mũi. Ông Ba Phỉ ngồi rung đùi, vẫy tay:
Vô ăn lẹ tụi bây! Cá nguội nó buồn nó lội xuống sông lại bây giờ!
Cả ba đứa xúm lại mâm. Và cuộc chiến văn hóa bắt đầu.
Bách lễ phép khoanh tay:
Dạ thưa ông, phiền ông cho cháu xin một cái bát để ăn cơm ạ.
Ông Ba Phỉ ngớ người, quay sang Rô:
Cái bát? Nhà mình làm gì có thợ hồ đâu mà xin cái bàn chà, cái bát?
Rô cười hí hí, chạy xuống bếp lấy lên một cái chén uống trà nhỏ xíu, đặt trước mặt Bách:
Nè, "bát" của mày nè. Ăn cơm kiểu quý tộc hả?
Bách đỏ mặt tía tai:
Không phải! Cái này là cái chén uống nước! Ý tớ là cái bát ăn cơm cơ! Cái to to ấy!
Sả đang nhai ớt sống rau ráu, nghe vậy thì cười sặc sụa:
Trời ơi là trời! Răng mà tụi mi rắc rối rứa? Cái nớ gọi là cái đọi! Ông ơi, lấy cho hắn cái đọi to vô!
Cái đọi? Bách ngơ ngác "Đọi" là đơn vị đo lường thể tích địa phương à?
Tầm bậy! Rô gõ đũa Trong này gọi là cái chén. Chén ăn cơm!
Vô lý! Bách đập bàn (nhẹ hều) Trong sách Tiếng Việt toàn dân, cái để ăn cơm gọi là BÁT. "Bát cơm dẻo thơm". Không ai gọi là "Chén cơm" cả! "Chén" là động từ, ví dụ "chén sạch sành sanh"!
Mi sai rồi! Sả cãi lại, giọng trọ trẹ Ở quê tau, cái nhỏ gọi là chén, cái to ăn cơm gọi là đọi. Mi về quê tau mà kêu "cho xin cái bát", người ta tưởng mi xin đi gánh gạch đó!
Ông Ba Phỉ phẩy tay cười khà khà:
Thôi! Bát chén đọi gì cũng được! Miễn đừng bốc tay là được. Ăn đi!
Bách gắp miếng cá, chấm nước mắm, đưa vào miệng. Ngay lập tức, mặt cậu nhăn nhó:
Á! Ngọt quá! Đây là chè cá à? Tại sao canh chua lại bỏ đường? Phản khoa học! Canh chua phải thanh, sao lại ngọt như kẹo thế này?
Sả cũng nếm thử một muỗng canh, rồi la toáng lên:
Nhạt thếch! Ông ơi, có ớt không? Cho con xin trái ớt chỉ thiên! Canh chi mà không có tí cay mô rứa? Phải cay xé lưỡi mới ngon chớ!
Rô vừa và cơm vừa binh vực:
Tụi bây đúng là "nhà quê lên tỉnh". Canh chua miền Tây là phải "ngọt ngay". Ăn vậy mới có sức vật lộn với cá sấu chớ!
Ăn xong, cả ba ra hiên hóng gió. Bỗng, một tiếng động lạ vang lên.
Phành phạch... Phành phạch...
Tiếng gì thế? Bách hoảng hốt, nhìn lên trời Trực thăng quân sự à? Hay máy bay phun thuốc trừ sâu?
Rô ngáp dài, với tay lấy cái vợt muỗi:
Quân sự gì cha. Muỗi đó.
Muỗi? Bách trợn mắt, kính suýt rớt Cậu đùa tớ à? Muỗi gì mà kêu như động cơ V8 thế?
Muỗi ở đây hơi to Rô hạ giọng bí hiểm Con nào con nấy bằng con gà mái. Mấy bà già đi chợ toàn bắt muỗi cột dây dắt theo, tới nơi vặt lông làm gỏi, thịt dai như đà điểu.
Mi lại nổ banh xác pháo rồi! Sả bĩu môi Có giỏi bắt một con coi!
Nhìn kìa! Rô chỉ tay.
Một con muỗi to bằng con chuồn chuồn chúa lao xuống, cái vòi dài ngoằng cắm phập vào thanh gỗ tay vịn cầu thang. Gỗ nứt cái rắc.
Á Á Á! Bách hét lên rồi lăn đùng ra ngất xỉu.
Sả nhanh tay rút dép lào phang bốp một cái. Con muỗi né đòn, bay vút đi, để lại tiếng vo ve như cười nhạo.
Rô tạt nước cho Bách tỉnh dậy, rồi lắc đầu chép miệng:
Mới thấy con muỗi tép riu mà đã xỉu. Cỡ tụi bây sao mà dám đi với tao tới chỗ đó được.
Chỗ mô? Sả tò mò, mắt sáng rực.
Rô ghé sát tai hai đứa, thì thầm từng tiếng một:
Đảo Dừa Khô.
Đảo Dừa Khô là cái chi? Sả hỏi
Nghe tên như vùng đất chết do biến đổi khí hậu Bách chỉnh kính, giọng vẫn run Tớ không hứng thú.
Sai lầm! – Rô trừng mắt Đó là nơi chứa kho báu của Lão Cá Trê thành tinh. Nghe đồn ở đó, dừa mọc từ dưới đất chui lên, trái hình vuông như cục gạch, uống vô là trường sinh bất lão.
Rô ngừng lại một chút để lấy hơi, rồi bồi thêm cú chốt:
Và quan trọng nhất... Ở đó có loài cua biết hát cải lương, và những trái dừa khô biết nổ đùng đùng như lựu đạn để bảo vệ kho báu. Ai uống được nước dừa đó sẽ cười suốt ba ngày ba đêm không khép miệng lại được!
Mắt Sả sáng lên như đèn pha. Bách thì lôi máy tính ra, lẩm bẩm:
Xác suất sinh học bằng không... Nhưng mà... cua biết hát cải lương à?
Trong đáy mắt của cậu chàng nhút nhát, một tia tò mò bắt đầu nhen nhóm.
Đi không? Rô hỏi, nhếch mép cười đầy thách thức.
Sả đập tay cái bốp xuống sàn:
Chơi luôn! Sợ chi!
Bách nuốt nước bọt cái ực, nhìn Rô, rồi nhìn Sả, cuối cùng gật đầu cái rụp:
Đi... đi thì đi! Tớ đi để chứng minh là cậu nói phét!