2,386 từ
Màn đêm buông xuống cái Xứ Muỗi Kêu này không giống như kiểu tắt đèn từ từ êm ái ở thành phố, mà nó ập xuống cái rầm y như ai đó trùm nguyên cái nồi gang khổng lồ đen thui lên đầu mình vậy. Bóng tối ở đây đặc quánh, đặc tới mức người ta đồn rằng nếu cầm dao chém vào bóng đêm thì lưỡi dao sẽ bị kẹt lại luôn rút không ra. Tiếng ếch nhái, ễnh ương bắt đầu trỗi dậy, tạo thành một dàn giao hưởng đồng quê với âm lượng đủ sức thổi bay nóc nhà. Bách "Biết Tuốt" đang ngồi co ro trên bộ ván ngựa, tay cầm cây đèn pin soi tứ tung, mặt cắt không còn hột máu. Cậu chàng vừa trải qua một cú sốc văn hóa tập hai mang tên Tắm sông. Hồi chiều, Rô "Nhảy" rủ cả đám ra cầu ao tắm. Trong khi con Sả nhảy tùm xuống nước bơi lặn như rái cá, còn thằng Rô thì biểu diễn kỹ năng nhảy cầu lộn vòng làm nước văng tung tóe lên tận đọt dừa, thì Bách đứng trên bờ, tay ôm cục xà bông diệt khuẩn, miệng lẩm bẩm tính toán nồng độ vi sinh vật trong nước.
"Này Bách, xuống đây đi! Nước mát lắm, tắm một cái là trôi hết bụi trần gian luôn!" Rô vừa ngụp lặn vừa hét lên.
"Không đời nào!" Bách lắc đầu quầy quậy, tay ôm chặt cục xà bông "Tớ đã đo độ phèn của nước rồi, chỉ số axit quá cao. Chưa kể dưới đó còn có nguy cơ tiềm ẩn về các loài thủy quái chưa được định danh. Cậu bảo có con cá trê to bằng cái ghe mà!"
Sả ngoi lên mặt nước, vuốt tóc cười hô hố: "Mi nhát như thỏ đế rứa! Cá trê mô mà ăn thịt người? Xuống đây tau bày cho cách lặn nín thở, đảm bảo không uống nước."
Kết quả là Bách phải múc từng gáo nước dội lên người trong sự dè bỉu của hai đứa bạn, vừa tắm vừa run cầm cập dù trời nóng hầm hập. Giờ đây, thử thách tiếp theo đang chờ đợi cả bọn: Đi ngủ. Ông Ba Phỉ sau khi kể một lèo ba câu chuyện về việc ngày xưa ông cưỡi muỗi đi thăm ruộng đã leo lên võng ngáy khò khò, tiếng ngáy của ông vang rền như sấm động. Rô "Nhảy" lôi từ trong góc tủ ra một đống vải dùm dà dùm đè, quăng cái phịch xuống giữa nhà.
"Rồi, tới giờ giới nghiêm! Giăng cái này lên lẹ kẻo không quân nó tới bây giờ!" Rô ra lệnh.
Bách chỉnh lại kính, soi đèn vào đống vải: "Cái vật thể gì đây? Lưới đánh cá à? Cậu định bắt cá trong nhà sao?"
Sả đang ngồi nhai mía nhả bã cái phẹt ra sân rồi cười: "Mi ngố thiệt hay giả rứa Bách? Cái nớ là cái mùng! Để chui vô ngủ cho khỏi bị muỗi khiêng đi đó!"
"Cái mùng?" Bách nhíu mày, lật đật giở cuốn từ điển bỏ túi ra tra cứu "À, hiểu rồi. Ở ngoài Bắc tớ gọi là cái màn. Nhưng mà..."
Bách cầm một góc cái mùng lên, soi qua ánh đèn dầu leo lét. Cái mùng màu cháo lòng, cũ kỹ tới mức không thể cũ hơn, và quan trọng nhất là nó có chi chít những cái lỗ thủng to bằng nắm tay.
"Cái màn này không đạt chuẩn ISO!" Bách kêu lên thảng thốt "Lỗ thủng to thế này thì muỗi bay vào kiểu gì chả lọt? Cậu nhìn xem, cái lỗ này to bằng cái bát... à nhầm, cái chén ăn cơm rồi! Đây là màn hay là lưới B40 thế?"
Rô vừa loay hoay cột dây mùng vào cột nhà, vừa giải thích tỉnh bơ: "Mày không biết gì hết. Đây là mùng bát quái trận đồ đó. Mấy cái lỗ này là tao cố tình để vậy. Muỗi ở đây nó khôn lắm, thấy mùng kín là nó bu vô chích lủng mùng chui vô. Còn thấy lỗ to vầy, nó tưởng là cái bẫy nên nó... không dám vô. Gọi là nghi binh đó, hiểu chưa?"
"Ngụy biện! Phi logic!" Bách phản đối kịch liệt, tay đập muỗi đen đét "Muỗi làm gì có tư duy chiến thuật quân sự? Tớ từ chối ngủ trong cái lưới đánh cá này! Tớ sẽ bị sốt xuất huyết, sốt rét rừng, và hàng tá bệnh nhiệt đới khác!"
"Rứa thì mi ra ngoài hiên mà ngủ với muỗi!" Sả chốt hạ một câu xanh rờn, rồi chui tọt vào trong mùng, nằm chiếm ngay vị trí đẹp nhất "Vô lẹ đi, tau buồn ngủ ríu cả mắt rồi. Mấy con muỗi ở đây nó thấy mi trắng trẻo rứa chắc nó mê lắm, nó bu vô hôn chút xíu là mi thành trái gấc liền."
Sợ bị hôn thành trái gấc, Bách đành ngậm ngùi chui vào cái mùng rách, tay vẫn lăm lăm chai thuốc xịt côn trùng. Không gian bên trong cái mùng nồng nặc mùi ẩm mốc pha lẫn mùi... mắm tôm thoang thoảng từ bộ quần áo của thằng Rô. Ba đứa trẻ nằm chật ních trên bộ ván gỗ gõ kêu cót két. Bên ngoài, tiếng ễnh ương kêu uệch oạc nghe như tiếng ai đó đang nôn ọe qua loa phóng thanh.
"Tiếng gì mà kinh khủng thế?" Bách thì thầm, kéo chăn trùm kín đầu dù mồ hôi đang tuôn ra như tắm.
"Ếch kêu đó." Rô nằm gác chân lên bụng Bách, làm cậu chàng suýt tắt thở "Con ếch đực nó đang gọi con cái. Mà ếch ở đây to lắm, con nào con nấy bằng cái ghế đẩu, tiếng kêu của nó vang xa mười cây số. Hồi đó ông nội tao bắt được một con, mổ bụng ra thấy trong bao tử nó có nguyên... một chiếc dép lào của ai đi rớt."
"Kinh dị quá!" Bách rùng mình "Cậu đừng kể chuyện kinh dị trước khi ngủ được không? Nhịp tim của tớ đang tăng nhanh quá mức cho phép rồi."
Sả nằm bên kia, đạp chân thằng Rô một cái: "Thôi đi ông tướng, để cho hắn ngủ. Mai còn dậy sớm đi tìm kho báu chớ."
Nhắc tới kho báu, mắt Bách sáng lên trong bóng tối. Sự tò mò khoa học bỗng chốc lấn át nỗi sợ hãi. Cậu lồm cồm bò dậy, thì thầm: "Này Rô, cậu bảo có bản đồ kho báu. Đâu? Cho tớ xem bằng chứng vật chất đi. Không có bằng chứng thì tớ không tin đâu."
Rô nhếch mép cười khẩy, ngồi bật dậy. Nó thò tay vào lưng quần chỗ cất giấu an toàn nhất thế giới, lôi ra một vật gì đó được cuộn tròn lại, buộc bằng sợi dây chuối khô.
"Đây!" Rô tuyên bố dõng dạc nhưng vẫn giữ tông giọng thì thầm "Bí mật gia truyền đời thứ mười tám của dòng họ Nguyễn Văn. Bản đồ dẫn tới Đảo Dừa Khô!"
Bách vội vàng bật đèn pin lên. Dưới ánh sáng led trắng lóa, tấm bản đồ hiện ra. Nó không phải là giấy da cừu hay giấy gió cổ kính như trong phim, mà là một miếng... mo cau khô cái bẹ của tàu cau rụng xuống, nhăn nheo, vàng ệch và bốc mùi... mắm nêm nồng nặc. Trên cái mo cau đó là những hình vẽ nguệch ngoạc bằng mực tàu đen thui, nhìn qua cứ tưởng là tác phẩm của một con gà say rượu vừa đi vừa bới đất.
"Cái... cái gì thế này?" Bách nhăn mũi, vừa lấy tay bịt mũi vừa nheo mắt nhìn "Đây là bản đồ sao? Tớ thấy giống thực đơn quán nhậu hơn. Cái hình tròn méo xẹo này là gì? Bánh xèo à?"
"Bánh xèo cái đầu mày!" Rô chỉ trỏ vào hình vẽ "Đây là cù lao Ông Hổ. Còn cái đường ngoằn ngoèo này là dòng sông Cái. Chỗ dấu X to đùng này chính là Đảo Dừa Khô. Mày thấy tao vẽ chi tiết không? Có cả chú thích đàng hoàng nè."
Bách đưa sát mắt vào xem dòng chú thích bé tí tẹo viết bằng nét chữ gà bới: Cẩn thận chó dữ và cua kẹp. Bên cạnh đó là hình vẽ một con vật nhìn giống con gián nhưng lại có hai cái càng to tướng.
"Đây là con cua á?" Sả chồm dậy xem ké, cười khúc khích "Tau tưởng con bọ hung chớ! Mà cái mùi mắm nêm ni ở mô ra rứa? Mi vẽ bằng mực hay bằng mắm?"
"Hè hè" Rô gãi đầu "Hữa hổm tao vẽ trong bếp, lỡ tay làm đổ chén mắm nêm lên, mà giấy hết rồi nên lấy cái mo cau vẽ đỡ. Mắm nêm làm mực càng tốt, để lâu không phai màu, lại còn chống mối mọt nữa. Sáng kiến khoa học đó!"
Bách lắc đầu ngán ngẩm, đẩy gọng kính trượt xuống mũi: "Thật là mất vệ sinh! Vi khuẩn E. Coli có thể tồn tại trong môi trường này hàng thế kỷ. Nhưng thôi, tạm chấp nhận đây là tư liệu sơ cấp. Vậy lộ trình của chúng ta là gì? Theo tọa độ này, chúng ta phải di chuyển bao nhiêu hải lý?"
Rô chỉ tay vào một đường gạch đứt đoạn xuyên qua một khu vực đen thùi lùi trên bản đồ: "Ngày mai, mình sẽ chôm... à lộn, mượn tạm chiếc bè chuối của tía tao. Mình sẽ đi dọc theo con rạch Mồng Tơi này, băng qua Đầm Lầy Ma Ám – chỗ này ghê lắm nghen, nghe đồn có con ma lai hay bay đi hút ruột dừa rồi đi thẳng ra sông lớn. Tới ngã ba sông, gặp cây Bần Gù thì quẹo trái, đi chừng nửa buổi là tới."
"Đầm Lầy Ma Ám?" Bách nuốt nước bọt cái ực "Cậu có thể chọn lộ trình nào ít yếu tố tâm linh hơn không? Tớ theo chủ nghĩa duy vật, nhưng tớ... dị ứng với các hiện tượng siêu nhiên chưa được kiểm chứng."
"Sợ chi!" Sả vỗ ngực cái bộp "Có tau đây rồi. Ma cỏ chi gặp tau là tắt điện hết. Tau có đem theo hũ ớt bột thần thánh. Con ma mô mà hiện ra, tau tạt ớt vô mắt nó là nó khóc tiếng Miên liền!"
"Chính xác!" Rô phụ họa "Với lại tao có chuẩn bị vũ khí bí mật rồi. Ná thun bắn đạn đất sét nổ, với mấy trái bom thúi làm từ trái bình bát. Tụi mình là Biệt đội Ba Miền mà, sợ gì bố con thằng nào!"
Ba cái đầu chụm lại bên ánh đèn pin, nghiên cứu cái mo cau bốc mùi mắm. Bóng của tụi nó in lên vách mùng, to lớn và méo mó, trông như ba vị tướng quân đang bàn mưu tính kế trước trận đánh lớn. Bên ngoài, tiếng gió hú qua kẽ lá dừa nghe rợn người, thỉnh thoảng lại có tiếng tõm dưới sông như thể một con quái vật khổng lồ vừa quẫy đuôi. Bách tắt đèn pin, cả không gian chìm vào bóng tối đặc quánh trở lại. Cậu nằm xuống, tim vẫn đập thình thịch. Một bên là Rô ngáy pho pho như tiếng máy cày, một bên là Sả nghiến răng ken két trong mơ. Bách trằn trọc không ngủ được. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh Đảo Dừa Khô với những trái dừa hình vuông biết cười và con cua biết hát cải lương. Liệu đó là sự thật hay chỉ là một cú lừa ngoạn mục của thằng Rô? Nhưng rồi, cái mệt mỏi sau chuyến xe đò bão táp cũng kéo sập mí mắt cậu xuống. Trong giấc mơ chập chờn, Bách thấy mình đang cưỡi trên lưng một con muỗi khổng lồ, tay cầm cái thìa à nhầm, cái muỗng múc chè cá lóc ăn ngon lành, còn Sả và Rô thì đang đứng trên một hòn đảo toàn dừa là dừa vẫy tay gọi. Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng đỏ rực như lòng đỏ trứng gà muối, tiếng gà gáy ó ó o vang lên inh ỏi khắp xóm làng, đánh thức cả ba đứa dậy. Kế hoạch đào tẩu bắt đầu. Rô rón rén như mèo, đi đầu, ra hiệu cho hai đứa kia im lặng. Ông Ba Phỉ và tía má thằng Rô vẫn còn đang ngủ say. Cả bọn lén lút chuồn ra cửa sau, nơi bến sông có chiếc bè chuối mà Rô đã âm thầm kết sẵn từ mấy hôm trước. Chiếc bè được làm từ năm cây chuối hột to đùng, ghép lại bằng tre lạt, nhìn cũng khá chắc chắn... nếu không tính tới chuyện nó hơi méo một chút về bên trái.
"Đây là tàu chiến của chúng ta: Chiến hạm Vỏ Chuối 01!" Rô tự hào giới thiệu.
Bách nhìn cái bè, mặt méo xệch: "Cái này mà là chiến hạm á? Tớ thấy giống cái mảng trôi sông cho người bị nạn hơn. Cậu có tính toán tải trọng chưa? Ba đứa mình cộng lại cũng gần trăm ký, lực đẩy của năm cây chuối này liệu có đủ để thắng lực hút trái đất không?"
"Lên đi cha nội, nói nhiều quá!" Sả đẩy Bách một cái chúi nhủi xuống bè làm cái bè chòng chành suýt lật.
Bách hét lên, ôm chặt lấy cây chuối ướt nhẹp. Rô nhảy lên sau cùng, tay cầm cây sào dài ngoằng, chống mạnh một cái. Chiếc bè từ từ rời bến, trôi theo dòng nước đỏ nặng phù sa. Hành trình đi tìm kho báu của ba đứa trẻ chính thức bắt đầu, bỏ lại sau lưng ngôi nhà sàn yên ả và những người lớn chưa hề hay biết gì về cuộc biến mất này. Nhưng tụi nó không biết rằng, ngay dưới gầm sàn nhà, con chó Mực đang nằm hóng chuyện đã mở một mắt ra nhìn, rồi nó lẳng lặng đứng dậy, vẫy đuôi nhảy xuống nước bơi theo chiếc bè. Một thành viên thứ tư không mời mà đến của Biệt đội Ba Miền đã âm thầm gia nhập cuộc chơi, hứa hẹn những rắc rối còn to bự hơn cả những trái dừa khô huyền thoại.