MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐảo Dừa Khô Chương 3: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI VÀ QUÁI VẬT ĐẦM LẦY BIẾT... NHAI TRẦU

Đảo Dừa Khô

Chương 3: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI VÀ QUÁI VẬT ĐẦM LẦY BIẾT... NHAI TRẦU

3,196 từ

Mặt trời lúc này đã leo lên tới đọt tre, nắng bắt đầu rải vàng ươm xuống mặt sông Hậu mênh mông bát ngát, làm nước sông lấp lánh như ai đó vừa lỡ tay đánh rơi nguyên một hũ kim tuyến khổng lồ xuống đó vậy. Chiến hạm Vỏ Chuối 01 niềm tự hào công nghệ đóng tàu của kỹ sư trưởng Rô "Nhảy" đang trôi lềnh bềnh, xoay vòng vòng như cái chong chóng tre giữa dòng nước đỏ ngầu phù sa. Bách "Biết Tuốt" ngồi co ro ở chính giữa bè, nơi được coi là an toàn nhất theo tính toán của cậu, hai tay ôm chặt cứng lấy cái ba lô đựng sách, mặt mày tái mét không còn hột máu. Cậu chàng đang lẩm bẩm tính toán với vẻ mặt căng thẳng tột độ.

"Theo định luật Archimedes về lực đẩy của chất lỏng, trọng lượng riêng của ba cơ thể người cộng với hành lý và gia tốc dòng chảy... cái bè này có nguy cơ chìm là 99,9%! Chúng ta đang vi phạm nghiêm trọng Luật Giao thông đường thủy nội địa! Không áo phao, phương tiện tự chế không đăng kiểm, người lái chưa có bằng lái tàu... Ôi thần linh ơi, tôi còn chưa kịp bảo vệ luận án tiến sĩ về sự biến đổi khí hậu vùng nhiệt đới!" Bách kêu gào thảm thiết.

Rô "Nhảy" đứng ở mũi bè, tay cầm cây sào tre dài ngoằng, chống mạnh xuống nước đẩy bè đi, miệng cười toe toét để lộ hàm răng trắng bóc: "Yên tâm đi giáo sư! Bè chuối này tao làm bằng chuối hột trăm năm, thân cây chắc như thép, bom nguyên tử nổ bên cạnh còn chưa chắc chìm, nói chi ba cái nước sông này. Cứ ngồi im hưởng thụ khí trời đi! Mày tính toán nhiều quá nặng đầu, bè nó chìm thiệt bây giờ."

Sả "Dư Lửa" ngồi phía sau, tay nghịch nước, tạt nước tung tóe lên người Bách làm cậu chàng la oai oái như bị tạt axit.

"Này! Nước bẩn lắm! Có vi khuẩn Vibrio cholerae gây bệnh tả và hàng tỷ vi sinh vật hiếu khí đó! Đừng tạt nữa! Áo sơ mi của tớ là vải cotton 100% không chịu được nước phèn đâu!" Bách nhăn nhó, lấy tay che mặt.

Sả cười khanh khách, giọng lanh lảnh vang vọng cả khúc sông: "Mi rắc rối quá đi Bách ơi! Nước mát rứa nì mà kêu bẩn. Ở quê tau, con nít tắm sông uống nước ừng ực có chết thằng mô đâu. Mi cứ làm như mi là công tử bột không bằng! Thư sinh trói gà không chặt thì làm răng mà đi tìm kho báu?"

Đang lúc cả bọn còn đang chí chóe cãi nhau về vấn đề vệ sinh môi trường và tiêu chuẩn an toàn hàng hải, bỗng nhiên Bách hét lên một tiếng thất thanh, tay chỉ ra phía sau đuôi bè, giọng run lẩy bẩy như người bị sốt rét.

"Cá... cá sấu! Có con quái vật đang đuổi theo chúng ta kìa! Nó màu đen thui, đang rẽ nước lao tới! Tốc độ di chuyển ước tính là 15 hải lý một giờ! Nó đang mở miệng ra kìa! Chúng ta chết chắc rồi!"

Rô và Sả giật mình quay lại. Quả nhiên, có một cái đầu đen trùi trũi đang nhấp nhô trên mặt nước, bơi phăm phăm về phía chiếc bè, bỏ lại phía sau một vệt sóng dài trắng xóa.

"Chèn đét ơi!" Rô nheo mắt nhìn cho kỹ dưới ánh nắng chói chang "Cá sấu gì mà có lỗ tai dài thoòng vậy cà? Hình như là..."

"Là con Mực!" Sả reo lên đầy thích thú, vỗ tay bép bép "Con chó Mực nhà mi đó Rô! Hắn bơi theo tụi mình tề! Giỏi ghê chưa! Mực ơi! Mực ơi!"

Con vật bơi tới gần, sủa gâu gâu hai tiếng vang vọng mặt sông để khẳng định chủ quyền, rồi hì hục cào cào vào mép bè đòi lên. Rô vội vàng đưa cây sào ra cho nó bám, rồi cùng Sả kéo nó lên bè. Cả chiếc bè chòng chành nghiêng hẳn về một bên, nước tràn vào láng láng mắt cá chân làm Bách hét lên như còi báo động phòng không.

"Đừng! Quá tải rồi! Lực đẩy không đủ! Thêm con chó này nữa là chìm cả nút! Đẩy nó xuống đi! Tớ không muốn làm mồi cho hà bá đâu! Tớ chưa viết di chúc!" Bách hoảng loạn bám chặt vào thân chuối.

Nhưng con Mực đã nhanh chân nhảy tót lên bè. Nó đứng giũ lông phành phạch, nước bắn tứ tung vào mặt mũi ba đứa trẻ, ướt nhẹp từ đầu đến chân. Con chó quay sang liếm mặt Bách một cái ướt mem, làm cậu chàng rùng mình, mặt nhăn như khỉ ăn gừng.

"Trời ơi! Nước dãi chó chứa virus dại Rabies! Tớ cần cồn y tế! Tớ cần vắc-xin! Tớ cần đi bệnh viện Pasteur gấp! Tại sao cuộc đời tớ lại khổ thế này?" Bách rên rỉ.

"Im đi cha nội!" Rô vỗ đầu con Mực cười hề hề "Nó mến mày nó mới liếm đó. Con Mực này khôn lắm, nó biết tụi mình đi tìm kho báu nên đi theo bảo vệ đó. Nó bơi giỏi như rái cá, hồi đó nó còn lặn xuống sông bắt cua kẹp vào đuôi đem lên cho tao nướng nữa kìa. Từ giờ nó là thành viên thứ tư của Biệt đội Ba Miền!"

"Con ni khôn thiệt!" Sả vuốt ve cái đầu ướt nhẹp của con chó "Mặt hắn nhìn lanh lợi ghê. Tau đặt tên cho hắn là Cậu Vàng nghe, giống trong truyện Lão Hạc của Nam Cao đó, nghe cho nó văn học, đậm đà bản sắc dân tộc."

"Cậu Vàng cái gì!" Bách chỉnh lại kính, lấy khăn tay lau nước trên mặt đầy vẻ khó chịu "Cậu Vàng là chó màu vàng. Con này đen thui như cục than đá Quảng Ninh thế này phải gọi là Hắc Báo hoặc... Black Panther cho nó ngầu và đúng tính chất vật lý. Chứ gọi là Mực nghe quê mùa quá."

"Mực là hay nhất!" Rô phản đối kịch liệt "Tên xấu dễ nuôi. Kêu Black Pan-thờ gì đó lỡ nó tưởng mình thờ nó lên bàn thờ ngồi thì sao? Thôi, chốt hạ là Mực đi. Giờ cho nó ăn cái gì đây? Sáng giờ tụi mình cũng chưa ăn gì, bụng tao kêu rột rột như ếch kêu rồi nè."

Nhắc tới ăn, cả ba đứa mới thấy đói cồn cào ruột gan. Rô lôi từ trong cái tay nải ra một đùm lá chuối to đùng. Mở ra, bên trong là ba nắm cơm trắng to bằng trái bưởi và một hũ nhựa đựng thứ gì đó tơi tơi bông bông màu vàng nâu thơm phức.

"Đây!" Rô tuyên bố dõng dạc "Đặc sản dã chiến: Cơm nắm muối mè với chà bông heo nhà làm! Ăn vô là sung sức như trâu liền!"

Bách nhìn hũ nhựa, mắt sáng lên lấp lánh, bụng sôi lên ùng ục: "A! Ruốc! Món này tớ biết. Ở ngoài Bắc tớ cũng hay ăn ruốc với cơm nóng. Ngon tuyệt cú mèo! Cậu chuẩn bị chu đáo đấy, tớ đánh giá cao khả năng hậu cần của cậu."

"Ruốc mô mà ruốc?" Sả nhón một miếng bỏ vô miệng, nhai nhồm nhoàm, mặt đầy thắc mắc "Cái ni là chà bông thịt heo mà! Ruốc là con tép nhỏ xíu, hoặc là mắm ruốc hôi rình tê. Mi dân thành phố mà không phân biệt được ruốc với thịt à? Kiến thức sinh học của mi để đâu?"

"Cậu mới không biết ấy!" Bách cãi lại, giọng đầy vẻ học thuật và tự ái "Theo từ điển Tiếng Việt trang 205, ruốc là thịt nạc rim khô xé nhỏ. Người Bắc gọi là ruốc bông. Còn cái con tép nhỏ xíu cậu nói gọi là con moi hoặc con tép riu. Cậu dùng từ sai bét nhè rồi còn cãi! Tớ là học sinh giỏi văn đấy nhé!"

"Sai cái đầu mi!" Sả trừng mắt, tay cầm nắm cơm dọa ném vào mặt Bách "Ở Huế tau, ruốc là mắm ruốc, là con ruốc biển. Còn cái thịt xé bông ni gọi là chà bông. Mi vô đây nhập gia tùy tục, gọi sai tau quánh cho phù mỏ bây chừ! Đừng có đem từ điển ra dọa tau! Ở đây luật rừng mạnh hơn luật sách vở nghe chưa!"

"Thôi thôi, can hai thánh!" Rô đứng giữa giảng hòa, tay nhét vội nắm cơm vào mồm con Mực để nó khỏi sủa phụ họa thêm dầu vào lửa "Gọi là chà bông hay ruốc gì cũng được, miễn bỏ vô họng nuốt trôi là xong. Ăn lẹ đi còn chèo tiếp, sắp tới Ngã Ba Tử Thần rồi, ở đó cần tập trung cao độ chứ không là lạc sang biên giới Campuchia luôn đó."

Cả bọn vừa ăn vừa trôi theo dòng nước, tạm gác lại cuộc chiến ngôn ngữ. Nắng càng lúc càng gắt. Hai bên bờ sông, cây cối rậm rạp dần. Những rặng dừa nước mọc san sát nhau, lá dừa xòe ra như những thanh kiếm khổng lồ che kín cả bầu trời xanh. Tiếng chim kêu vượn hú thực ra là tiếng vịt kêu chiều vang vọng nghe rợn người. Bè trôi đến một khúc sông hẹp, nước chảy xoáy cuồn cuộn. Đột nhiên, chiếc bè khựng lại cái kịch mạnh như đâm phải đá ngầm. Bách chúi nhủi về phía trước, suýt nữa cắm đầu xuống sông uống nước.

"Chuyện gì thế? Va chạm vật lý à? Chúng ta đâm phải tảng băng trôi à?" Bách hốt hoảng bám chặt vào bè, mắt láo liên.

"Hỏng rồi!" Rô mặt biến sắc, trán lấm tấm mồ hôi "Bị kẹt vô đám lục bình ma trận rồi! Chỗ này là nghĩa địa tàu bè đây! Nghe đồn ghe nào vô đây là dính cứng ngắc tới già luôn!"

Trước mặt họ, cả một khúc sông bị bịt kín bởi đám lục bình dày đặc, ken đặc vào nhau như một tấm thảm xanh khổng lồ không lối thoát. Bông lục bình tím ngát nở rộ, đẹp thì có đẹp nhưng lại là cái bẫy chết người cho ghe xuồng đi lại. Rô ra sức chống sào, gồng nổi chuột bắp tay, nhưng cây sào cứ trượt đi trên đám rễ lục bình chằng chịt cứng như đá. Chiếc bè dính chặt, không nhúc nhích được một phân.

"Xuống đẩy! Phải xuống đẩy mới qua được!" Rô ra lệnh, xắn quần lên tận bẹn.

"Không đời nào!" Bách lắc đầu quầy quậy, co rúm người lại như con tôm luộc "Dưới đó toàn là đỉa, là rắn nước, là vi khuẩn ăn thịt người! Tớ thà chết khô trên bè còn hơn xuống cái nước đen ngòm đó! Tớ chưa tiêm phòng uốn ván! Tớ bị dị ứng bùn!"

"Mi nhát như thỏ đế rứa!" Sả bĩu môi, nhảy tót xuống nước cái ù. Nước ngập ngang bụng con bé. Nó túm lấy dây buộc bè, hô lớn: "Hai, ba, dô! Rô, mi đẩy phía sau, tau kéo phía trước! Thằng Bách ngồi im đó coi chừng rớt nghe chưa, rớt xuống là cá trê nó rỉa đó! Đàn ông con trai chi mà nhát như cáy!"

Hai đứa trẻ hì hục kéo đẩy, mồ hôi nhễ nhại. Chiếc bè nhích từng chút một một cách nặng nề. Bách ngồi trên bè, thấy cũng hơi... nhục, bèn lấy cái dép ra... quạt quạt phụ họa cho có vẻ tham gia lao động. Được một lúc, khi chiếc bè vừa thoát ra khỏi đám lục bình dày đặc, một bóng đen khổng lồ từ từ trồi lên mặt nước, chắn ngay trước mũi bè. Nước sông sôi sục, sủi bọt ùng ục như nồi lẩu thái đang sôi sùng sục. Một cái đầu to tướng, đen trũi, với hai cái sừng cong vút nhọn hoắt từ từ nhô lên, kèm theo đó là tiếng thở phì phò như tiếng ống bễ lò rèn hoạt động hết công suất. Đôi mắt to bằng cái chén lần này là cái chén thật đỏ ngầu trừng trừng nhìn ba đứa trẻ.

"Quái... quái vật!" Bách hét lên, âm thanh chói tai đến mức làm bể cả bong bóng nước xung quanh "Nó là Hà Bá! Là thủy quái sông Mekong! Là hậu duệ của khủng long Plesiosaur! Chúng ta xong đời rồi! Vĩnh biệt thế giới văn minh! Mẹ ơi con chưa muốn chết! Con chưa có người yêu!"

Sả đứng sững lại, nước ngập ngang bụng, mặt tái đi một chút nhưng tay đã thò vào túi quần lôi hũ ớt bột ra, thủ thế sẵn sàng chiến đấu.

"Con chi rứa? Rô! Mi coi có phải con trâu nước thành tinh không? Để tau ném ớt vô mắt hắn! Hắn mà tới gần là tau cho hắn biết tay! Tau có võ Bình Định gia truyền đó nghe chưa!" Sả hét lớn uy hiếp.

Rô đứng trên bè, nheo mắt nhìn con quái vật, rồi bỗng nhiên... ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười đến mức suýt lộn cổ xuống sông.

"Ha ha ha! Quái vật cái con khỉ khô! Là con trâu của ông Ba Lúa đầu xóm mà! Nó đang tắm mát thôi! Trâu ơi là trâu! Mày làm bạn tao sợ té đái trong quần rồi kìa!"

"Con trâu?" Bách hé một mắt ra nhìn qua kẽ ngón tay "Sao nó to thế? Trâu bình thường làm gì to bằng cái xe tăng thế kia? Cậu lại lừa tớ đúng không? Đây chắc chắn là trâu đột biến gen do nhiễm phóng xạ! Nhìn cái sừng nó đi, sắc lẻm như dao găm kìa!"

Con quái vật rống lên một tiếng Nghé ọ... vang trời, rồi lừ đừ quay cái đầu to tướng sang nhìn Bách, cái miệng nhai nhóp nhép một mớ cỏ nước, nước dãi chảy ròng ròng xuống mặt sông. Nó nhìn đám trẻ với ánh mắt đầy vẻ... khinh bỉ, rồi phe phẩy cái tai đuổi ruồi, lặn xuống nước cái ùm, tạo ra một con sóng lớn làm chiếc bè chao đảo dữ dội suýt lật úp.

"Thấy chưa!" Rô lau nước mắt vì cười quá nhiều "Trâu ở đây nó ăn cỏ dừa nước nên to con vậy đó. Hồi đó tao còn thấy con trâu to hơn, nó nằm chắn ngang sông làm cầu cho người ta đi qua luôn kìa. Con này là trâu nghé thôi! Tụi bây yếu bóng vía quá!"

Sau khi thoát nạn quái vật trâu, chiếc bè tiếp tục trôi. Nhưng rắc rối thật sự bây giờ mới bắt đầu. Ngã ba sông hiện ra trước mặt, nhưng không phải là một ngã ba bình thường. Nó có tới... năm bảy ngã rẽ, chi chít như mạng nhện khổng lồ. Rừng tràm và dừa nước bao phủ tứ phía, che khuất cả mặt trời. Không gian âm u, tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng ma cười.

"Rồi xong!" Rô gãi đầu, xoay xoay cái bản đồ mo cau trên tay, mặt nghệt ra "Hình như... hình như tao quên vẽ khúc này vô bản đồ rồi. Chết cha, chỗ này nhiều ngã rẽ quá!"

"Cái gì?" Sả và Bách đồng thanh hét lên, âm thanh vang vọng cả khu rừng.

"Thì... cái mo cau nó hết chỗ vẽ, tao tính nhớ trong đầu. Mà nãy giờ cười nhiều quá nó rớt mất tiêu cái trí nhớ rồi" Rô cười hề hề, vẻ mặt vô tội thấy ghét "Giờ nhìn hướng nào cũng giống nhau hết trơn. Cây bần nào cũng gù gù, cây dừa nào cũng nghiêng nghiêng. Biết đi đường nào giờ? Hay là mình... bốc thăm?"

"Tuyệt vời!" Bách buông thõng hai tay, giọng đầy tuyệt vọng "Chúng ta đã lạc vào Tam giác quỷ Bermuda phiên bản miền Tây! La bàn của tớ thì kim cứ quay tít thò lò vì từ trường loạn xạ. GPS không có sóng. Lương thực thì chỉ còn hai nắm cơm. Chúng ta sẽ chết đói, chết khát, hoặc bị muỗi khiêng đi làm thức ăn dự trữ cho mùa đông! Tớ đã bảo rồi mà không nghe! Tại sao tớ lại tin một thằng vẽ bản đồ lên mo cau chứ!"

"Đừng có nói gở!" Sả quát lớn, tát vào vai Bách một cái "Còn nước còn tát. Rô! Mi là thổ địa, mi ngửi mùi bùn coi đường mô là đường ra biển, đường mô là vô rừng? Mi khôn lắm mà? Mi nói mi là cháu Bác Ba Phi mà?"

Rô hít hít mũi như chó săn, rồi chỉ tay bừa về phía một con rạch nhỏ xíu, tối om, cây cối rậm rạp che kín mít: "Hướng này! Tao ngửi thấy mùi... mắm kho quẹt! Chắc chắn có nhà người ta ở trỏng. Hoặc là... mùi kho báu của Lão Cá Trê! Ông nội tao nói kho báu thường được giấu ở chỗ hôi nhất! Đi liều thôi tụi bây!"

Không còn lựa chọn nào khác, Chiến hạm Vỏ Chuối 01 đành liều mình lao vào con rạch tối tăm đó. Bóng tối nuốt chửng lấy ba đứa trẻ và con chó Mực. Cây cối hai bên bờ như những cánh tay ma quái vươn ra muốn tóm lấy chiếc bè. Bách ngồi run cầm cập, miệng lẩm bẩm cầu nguyện đủ các thứ tiếng. Sả nắm chặt hũ ớt bột, mắt láo liên. Rô thì căng mắt nhìn phía trước, dù thực ra nó cũng đang bắt đầu thấy... lạnh sống lưng. Đột nhiên, từ trong bóng tối phía trước, một đốm sáng xanh lè lập lòe hiện ra, lơ lửng giữa không trung, cứ chập chờn, chập chờn tiến lại gần họ.

"Ma trơi!" Rô thốt lên, giọng lạc đi vì sợ "Ông nội tao kể... gặp ma trơi là nó dắt đi lòng vòng tới chết đói luôn! Chạy đi tụi bây ơi! Quay đầu lại! Quay đầu lại!"

"Ma trơi là hiện tượng hóa học Photpho bốc cháy trong không khí thôi!" Bách cố trấn tĩnh bằng kiến thức khoa học, nhưng răng cậu đánh vào nhau cầm cập nghe lách cách "Nhưng... nhưng sao cái đốm lửa này nó to thế? Nó to bằng cái lồng đèn trung thu lận! Có khi nào là UFO của người ngoài hành tinh không? Hay là mắt của khủng long?"

Đốm sáng càng lúc càng lại gần, kèm theo một tiếng cười he he he vọng lại, nghe lạnh cả gáy. Con Mực đứng dậy, lông dựng ngược, gầm gừ trong cổ họng. Chiếc bè trôi phăm phăm về phía đốm sáng ma quái đó, không cách nào dừng lại được. Bách cảm thấy da gà nổi lên từng đợt như sóng thần. Đột nhiên, một bàn tay lạnh toát, nhớt nhúa bất ngờ chạm vào vai Bách từ phía sau.

"Á Á Á! Cứu tớ với! Nó bắt tớ rồi!"

Bách hét lên một tiếng xé lòng rồi ngất xỉu lần thứ hai trong ngày, trước khi kịp nhìn thấy chủ nhân của bàn tay đó là ai, hay là... cái gì.