MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐảo Dừa Khô Chương 4: ĐẠI HỘI VÕ LÂM CỦA BẦY KHỈ "GIANG HỒ" VÀ CHIẾN THUẬT NGOẠI GIAO BẰNG... MẮM RUỐC

Đảo Dừa Khô

Chương 4: ĐẠI HỘI VÕ LÂM CỦA BẦY KHỈ "GIANG HỒ" VÀ CHIẾN THUẬT NGOẠI GIAO BẰNG... MẮM RUỐC

2,519 từ

"Á á á! Cứu tôi với! Đừng ăn thịt tôi! Thịt tôi dai lắm, nhiều cholesterol lắm! Ăn vào là bị mỡ trong máu đó! Tha cho tôi đi ông ma ơi!"

Tiếng hét thất thanh của Bách "Biết Tuốt" vang vọng khắp con rạch tối om, làm mấy con dơi đang ngủ trên đọt tràm giật mình rớt cái bịch xuống nước. Bách quơ tay múa chân loạn xạ, mắt vẫn nhắm tịt, hai tay ôm chặt lấy đầu như con đà điểu vùi đầu xuống cát. Một cú tát trời giáng "bốp" một cái rõ kêu vào má làm cậu chàng im bặt, mở choàng mắt ra, ngơ ngác nhìn xung quanh. Trước mặt cậu không phải là con ma xanh lè nào cả, mà là khuôn mặt đen nhẻm, đang nhăn nhó vì giận dữ của Sả "Dư Lửa".

"Im mồm đi ông tướng! Ma cỏ mô ra mà la làng rứa? Điếc cả tai tau rồi ni! Mở mắt to ra mà nhìn coi!" Sả quát lớn, tay vẫn còn thủ thế chuẩn bị bồi thêm cú nữa nếu Bách còn dám la.

Bách chỉnh lại cái kính lệch xẹo trên sống mũi, thở hổi hển: "Cái... cái gì? Không phải ma à? Rõ ràng tớ cảm thấy có một bàn tay lạnh toát, nhớt nhúa bóp vai tớ mà! Chắc chắn là tay của tử thần! Tớ đã đọc trong sách Tâm linh học rồi!"

Rô "Nhảy" đang đứng chống sào ở mũi bè, quay lại cười hô hố, hàm răng trắng bóc lấp lánh trong bóng tối: "Tử thần cái con khỉ khô! Là cái tàu lá chuối khô nó quẹt vô vai mày đó cha nội! Gió thổi nó bay phất phơ kìa! Yếu bóng vía mà đòi đi thám hiểm!"

Bách quay lại nhìn, quả nhiên có một tàu lá chuối già rũ xuống mặt nước, mỗi lần gió thổi qua lại quệt quệt vào bè. Cậu chàng đỏ mặt tía tai, vội vàng chữa thẹn: "Thì... thì tớ đang kiểm tra phản xạ thần kinh thôi! Phản xạ không điều kiện của tớ rất tốt, chứng tỏ hệ thần kinh trung ương hoạt động bình thường. Mà... cái đốm sáng ma trơi kia đâu rồi?"

"Ma trơi cái gì!" Rô chỉ tay về phía trước "Nhìn kỹ đi giáo sư! Đèn đường đó!"

Cả bọn nhìn theo hướng tay chỉ. Cái đốm sáng "xanh lè" ban nãy hóa ra là một... tổ ong khổng lồ, nhưng không phải ong thường mà là nơi tụ tập của hàng ngàn con đom đóm. Chúng đậu kín mít trên một nhánh cây bần gù, chớp tắt liên hồi tạo thành một quả cầu ánh sáng xanh biếc, lung linh huyền ảo soi rọi cả một khúc sông.

"Woa! Đẹp quá bây ơi!" Sả thốt lên, mắt mở to hết cỡ "Đom đóm chi mà nhiều dữ thần thiên địa rứa? Nhìn y như cái lồng đèn Hội An tề!"

"Đom đóm ở đây nó vậy đó" Rô vênh mặt tự hào như thể nó là người nuôi đám đom đóm ấy "Tụi nó tụ lại để bàn chuyện thế giới đó. Ông nội tao nói đom đóm ở đây to bằng cái bóng đèn 50W, bắt hai con bỏ vô chai thủy tinh là đủ sáng để học bài cả đêm, khỏi tốn tiền điện. Hồi xưa tao còn bắt tụi nó xếp thành chữ RÔ để tán tỉnh con bé hàng xóm nữa kìa."

"Lại nổ!" Bách bĩu môi, lấy lại vẻ tự tin khoa học thường ngày "Đây chỉ là tập tính sinh học mùa giao phối của loài Lampyridae. Chúng phát quang sinh học nhờ hợp chất Luciferin phản ứng với Oxy để thu hút bạn tình thôi. Làm gì có chuyện xếp chữ!"

"Bộp!"

Một vật thể lạ từ trên trời rơi xuống trúng ngay đầu Bách, cắt ngang bài thuyết trình sinh học của cậu. Bách ôm đầu, nhặt vật đó lên. Một trái... bình bát chín rục, nát bét, nước chảy tèm lem ra tay.

"Cái gì thế này? Mưa thiên thạch à? Sao thiên thạch lại mềm và thúi thế này?" Bách nhăn mũi ngửi ngửi.

"Bộp! Bốp! Chát!"

Liên tiếp những tiếng động lạ vang lên. Hàng loạt những trái bình bát, trái bần chua, và cả... vỏ dừa khô từ trên hai hàng cây ven bờ bay vèo vèo xuống chiếc bè như mưa bom bão đạn.

"Phục kích! Có mai phục!" Rô hét lớn, buông cây sào, lấy tay che đầu "Núp xuống! Tụi nó tới rồi!"

"Ai tới? Khủng bố à? Hay cướp biển Somalia?" Bách hoảng loạn chui tọt xuống gầm chân thằng Rô.

"Không! Là băng đảng Khỉ Mốc!" Rô hét lên trong tiếng hỗn loạn.

Từ trên những tán cây rậm rạp, hàng chục bóng đen nhảy nhót, la hét chí chóe "Khẹc khẹc! Khẹc khẹc!". Đó là một bầy khỉ hoang, con nào con nấy to như đứa trẻ lên năm, lông lá xù xì. Đặc biệt, con khỉ đầu đàn to gấp đôi mấy con khác, trên đầu nó đội một cái... vỏ dừa khô như mũ bảo hiểm, và hông nó quấn một cái khăn rằn (chắc là ăn trộm được của ai đó).

Con khỉ đầu đàn đứng vắt vẻo trên cành cây, tay cầm một trái dừa điếc, nhe răng dọa nạt: "Khẹc! Khẹc! Hú là la!"

"Nó nói cái gì thế?" Bách run rẩy hỏi, tay vẫn ôm đầu "Cậu dịch đi Rô! Cậu bảo cậu biết tiếng khỉ mà!"

Rô ló đầu ra, nheo mắt nhìn con khỉ chúa: "Nó nói... 'Đây là địa bàn của Đại Ca Khỉ Đít Đỏ. Muốn qua đây phải nộp mãi lộ! Không nộp là nó ném cho u đầu!'"

"Mãi lộ là cái chi?" Sả vừa né một trái bần chua vừa hỏi, tay đã lăm lăm hũ ớt bột "Nó muốn tiền hả? Tau làm chi có tiền?"

"Nó không lấy tiền! Nó đòi đồ ăn!" Rô gào lên "Nó đòi cống nạp lương thực! Đưa cơm nắm cho nó mau lên!"

"Không đời nào!" Bách ôm chặt cái ba lô "Đây là lương thực dự trữ chiến lược! Mất cái này chúng ta sẽ chết đói! Theo tháp nhu cầu Maslow, nhu cầu sinh lý là quan trọng nhất! Tớ thà chết vinh còn hơn sống nhục!"

"Rứa thì mi chết chắc rồi con ơi!" Sả hét lên, rồi nhanh tay vớ lấy cây sào tre, quơ một vòng trên không khí vù vù "Tụi bây ngon xuống đây! Bà Sả Dư Lửa chấp hết! Tau có võ Bình Định gia truyền đây! Nhào vô!"

Thấy Sả hung hăng, bầy khỉ càng tức giận. Con khỉ chúa rít lên một tiếng chói tai, ra lệnh tấn công tổng lực. Lập tức, cơn mưa vật thể lạ tăng gấp đôi cường độ. Không chỉ trái cây, tụi nó còn ném cả bùn đất, cành cây khô xuống. Con chó Mực sủa gâu gâu inh ỏi, nhảy chồm chồm định cắn mấy con khỉ dám đu cây xuống gần mặt nước.

"Bách! Dùng vũ khí bí mật đi!" Rô ra lệnh "Lấy ná thun ra bắn trả!"

"Tớ... tớ không ủng hộ bạo lực động vật!" Bách lắp bắp "Chúng ta nên đàm phán hòa bình! Chúng ta nên thiết lập quan hệ ngoại giao song phương!"

"Ngoại giao cái đầu mi!" Sả giật lấy cái ná thun từ trong túi quần Rô, nạp một viên đạn đất sét vào, kéo căng dây "Xem bà thiện xạ đây! Chíu!"

Viên đạn đất sét bay vút đi, trúng phóc vào cái vỏ dừa trên đầu con khỉ chúa làm cái vỏ vỡ tan tành. Con khỉ chúa ngã ngửa ra sau vì bất ngờ, nhưng nó nhanh chóng lấy lại thăng bằng, mặt đỏ gay vì tức giận. Nó chỉ tay vào chiếc bè, ra hiệu cho đàn em thực hiện chiến thuật "biển người" (biển khỉ).

Hàng chục con khỉ đồng loạt nhảy ùm xuống nước, bơi lội giỏi như rái cá, lao về phía chiếc bè.

"Trời ơi! Khỉ biết bơi! Đây là loài linh trưởng lưỡng cư à? Sách giáo khoa không hề đề cập đến vấn đề này!" Bách hét lên, mắt trợn tròn sau lớp kính dày.

"Khỉ miền Tây mà lị!" Rô vừa dùng sào đẩy mấy con khỉ đang bám vào mép bè vừa la "Tụi nó bơi còn nhanh hơn tao nữa! Đừng để nó leo lên bè! Nó lật bè đó!"

Tình thế trở nên nguy cấp. Mấy con khỉ đã bám được vào mép bè chuối, làm chiếc bè chao đảo dữ dội, nước tràn vào lênh láng. Con Mực cắn vào đuôi một con khỉ làm nó kêu oai oái buông tay ra, nhưng những con khác vẫn lì lợm xông tới. Một con khỉ nhanh tay chộp lấy cái ba lô của Bách.

"Á! Trả đây! Trong đó có laptop và luận văn của tớ!" Bách giằng co kịch liệt với con khỉ. Con khỉ nhe răng khẹc một cái, giật mạnh làm đứt quai ba lô, rồi ôm chiến lợi phẩm nhảy ùm xuống nước bơi về bờ.

"Mất rồi! Mất hết tri thức nhân loại rồi!" Bách khóc ròng "Tất cả công trình nghiên cứu của tớ!"

"Còn cái mạng là may rồi cha nội!" Sả hét lên, tay cầm hũ nhựa đựng mắm ruốc chà bông "Tụi nó đông quá! Làm răng chừ Rô?"

Rô nhìn hũ mắm trong tay Sả, mắt sáng lên một tia hy vọng lóe lói: "Sả! Mở hũ mắm ra! Nhanh lên!"

"Chi rứa? Mi định mời tụi hắn ăn cơm à?" Sả ngơ ngác nhưng vẫn làm theo, vặn nắp hũ nhựa ra.

"Không! Dùng vũ khí hóa học!" Rô cười ranh mãnh "Mắm ruốc miền Trung của mày mùi nồng lắm đúng không? Tạt vô mũi tụi nó!"

"A! Tau hiểu rồi! Thông minh đó Rô!" Sả cười đắc chí, lấy tay quạt mạnh mùi mắm ruốc về phía bầy khỉ đang bu quanh bè.

Cái mùi mắm ruốc đặc trưng, nồng nàn, đậm đặc, "thơm" nức mũi xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của bầy khỉ. Đối với người sành ăn thì đó là mỹ vị, nhưng đối với đám khỉ chưa bao giờ nếm trải mùi đời này, đó là một... thảm họa sinh học.

"Khẹc... hắt xì! Hắt xì!"

Con khỉ chúa hắt hơi một cái văng cả nước mũi, mắt trợn ngược, lấy tay bịt mũi, nhảy tưng tưng như bị bỏng. Mấy con khỉ con cũng thi nhau hắt xì hơi, nước mắt nước mũi giàn giụa, buông tay khỏi bè, ho sù sụ.

"Thành công rồi! Phản ứng hóa học của các hợp chất amin bay hơi đã tác động mạnh lên niêm mạc mũi của đối phương!" Bách reo lên, quên cả buồn vì mất cái ba lô "Đúng là vũ khí sinh học hủy diệt hàng loạt!"

"Chưa hết đâu!" Rô bồi thêm "Sả! Ném cho tụi nó nắm cơm đi! Ăn vô cho thấm tình dân tộc!"

Sả ngắt một cục cơm nắm to tướng dính đầy mắm ruốc, ném thẳng vào bờ. Con khỉ chúa, dù đang hắt xì, vẫn không cưỡng lại được bản năng tham ăn. Nó nhặt cục cơm lên, đưa vào mồm cắn một miếng.

Vị mặn chát của mắm, vị cay xé lưỡi của ớt (Sả lén bỏ thêm ớt) bùng nổ trong khoang miệng con khỉ.

"KHẸCCCCCCCCC!"

Con khỉ chúa rú lên một tiếng thảm thiết, mặt đỏ như gấc chín, lưỡi thè ra dài cả tấc, chạy vòng vòng tìm nước uống. Cả bầy khỉ thấy đại ca lâm nạn cũng hoảng sợ, kêu la inh ỏi rồi rủ nhau chạy tán loạn vào rừng sâu, bỏ lại cái ba lô của Bách nằm chỏng chơ trên bãi bùn ven sông.

"Thắng rồi! Biệt đội Ba Miền vô địch!" Rô giơ cây sào lên trời hú hét. Sả cười ha hả, vỗ tay bép bép.

Rô chèo bè tấp vào bờ, nhặt lại cái ba lô cho Bách. Cái ba lô lấm lem bùn đất, ướt nhẹp, nhưng may mắn là bên trong được bọc ni lông kỹ càng (do tính cẩn thận thái quá của Bách) nên sách vở vẫn an toàn.

Bách ôm cái ba lô vào lòng, hôn chùn chụt lên lớp ni lông dính bùn: "Ôi tri thức của tôi! May quá em vẫn còn nguyên vẹn! Cảm ơn Đảng và Nhà nước! Cảm ơn mắm ruốc miền Trung!"

"Thấy chưa!" Sả vỗ vai Bách cái bốp "Mắm ruốc quê tau là số một! Không chỉ ngon mà còn trừ tà, đuổi khỉ nữa đó. Mi nhớ ghi vô sổ tay khoa học của mi nghe chưa!"

"Ghi nhận! Ghi nhận!" Bách gật đầu lia lịa, tay rút bút ra ghi chép "Mắm ruốc: Vũ khí phòng thủ phi sát thương hiệu quả cao chống lại các loài linh trưởng. Thành phần hóa học cần phân tích thêm."

Sau trận chiến kinh thiên động địa với bầy khỉ, cả ba đứa trẻ và con chó Mực đều mệt phờ râu trê. Nhưng đổi lại, bầu không khí căng thẳng đã tan biến, thay vào đó là những tiếng cười sảng khoái.

"Ê Rô, giờ đi đường nào nữa?" Sả hỏi, vừa vặn nắp hũ mắm lại cẩn thận "Qua khỏi ải Khỉ Mốc rồi, tới đâu nữa?"

Rô nhìn về phía trước, nơi con rạch bắt đầu mở rộng ra một vùng nước mênh mông, sương mù giăng kín lối đi.

"Trước mặt... chính là Đầm Lầy Ma Ám mà tao nói đó" Rô hạ giọng, vẻ mặt nghiêm trọng trở lại "Nhưng đừng lo, tụi mình đã đánh bại được 'Không quân' (muỗi), 'Hải quân' (cá sấu/chó Mực), và cả 'Bộ binh' (khỉ). Giờ chỉ còn ải cuối cùng này thôi."

"Đầm lầy Ma Ám có cái gì?" Bách nuốt nước bọt "Đừng nói là có khủng long bạo chúa nhé? Tớ hết năng lượng để la hét rồi."

"Không" Rô lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ bí ẩn "Ở đó không có khủng long. Ở đó có một người. Một người giữ cửa huyền thoại mà ông nội tao dặn là... nếu gặp ổng thì tuyệt đối không được cười. Nếu cười là sẽ bị ổng bắt ở lại làm con rể đó."

"Người giữ cửa? Làm con rể?" Sả và Bách nhìn nhau khó hiểu.

"Ổng tên là... Ông Ba Ba" Rô thì thầm "Vì ổng bị cà lăm, nói chuyện một câu mà mất ba tiếng đồng hồ mới xong. Và đặc biệt, ổng nuôi một con vật cưng rất dễ thương... một con trăn gấm dài mười mét tên là Bé Bỏng."

"Trăn... trăn dài mười mét? Tên là Bé Bỏng?" Bách rụng rời tay chân, cái kính lại trượt xuống mũi "Cho tớ xin vé quay về được không? Tớ nhớ mẹ quá!"

"Muộn rồi cưng ơi!" Sả vỗ lưng Bách "Thuyền đã ra khơi, tên đã rời nỏ. Tiến lên thôi! Bé Bỏng gì thì Bé Bỏng, gặp bà Sả là thành trăn nướng muối ớt hết!"

Chiếc bè chuối từ từ trôi vào màn sương mù dày đặc của Đầm Lầy Ma Ám, mang theo ba đứa trẻ gan dạ (và một đứa nhát gan) tiến sâu vào vùng đất của những huyền thoại chưa ai kiểm chứng, nơi tiếng cười và nỗi sợ hãi luôn song hành cùng nhau.