MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐảo Dừa Khô Chương 5: TIỆC ÁNH SÁNG CỦA NHỮNG VÌ SAO BAY VÀ KẺ TRỘM MANG MẶT NẠ DỪA

Đảo Dừa Khô

Chương 5: TIỆC ÁNH SÁNG CỦA NHỮNG VÌ SAO BAY VÀ KẺ TRỘM MANG MẶT NẠ DỪA

2,551 từ

"Á á á! Buông ra! Buông tôi ra! Tôi không ngon đâu! Thịt tôi toàn là axit lactic do căng thẳng thôi! Đừng bắt tôi xuống âm phủ!"

Tiếng hét thất thanh của Bách "Biết Tuốt" xé toạc màn đêm tĩnh mịch của con rạch nhỏ, làm mấy con vạc đang ngủ gà ngủ gật trên đọt bần giật mình rớt cái bịch xuống nước, kêu quàng quạc inh ỏi. Bách quơ tay múa chân loạn xạ, mắt nhắm tịt, hai tay ôm chặt lấy đầu như con rùa rụt cổ, toàn thân run bần bật như cầy sấy. Một bàn tay thô ráp, ấm nóng chứ không hề lạnh lẽo, vỗ mạnh vào má cậu một cái bốp rõ kêu làm cậu chàng im bặt, ngơ ngác mở choàng mắt ra. Trước mặt cậu không phải là con ma da xanh lè nhe nanh múa vuốt nào cả, mà là khuôn mặt đen nhẻm, đang nhăn nhó vì khó chịu của Sả "Dư Lửa" dưới ánh đèn pin loang loáng.

"Im cái mồm lại đi ông tướng! Ma cỏ mô ra mà la làng rứa? Điếc cả tai tau rồi ni! Mở mắt to ra mà nhìn coi cái chi đang nắm vai mi kìa!" Sả quát lớn, giọng đầy vẻ bực bội nhưng cũng pha chút buồn cười.

Bách chỉnh lại cái kính lệch xẹo trên sống mũi, thở hổi hển, quay đầu lại nhìn. Hóa ra cái "bàn tay ma quái" lạnh toát, nhớt nhúa ấy chỉ là... một tàu lá dừa nước già, rũ xuống mặt nước, bị gió thổi đung đưa quẹt qua quẹt lại vào vai cậu. Mỗi lần sóng đánh, tàu lá ướt sũng lại ập vào, tạo cảm giác như ai đó đang níu kéo.

"Cái... cái gì? Chỉ là thực vật trôi nổi thôi à?" Bách đỏ mặt tía tai, vội vàng chữa thẹn bằng giọng điệu khoa học thường ngày "Thì... thì tớ đang kiểm tra phản xạ thần kinh thôi! Phản xạ không điều kiện của tớ rất nhạy bén, chứng tỏ hệ thần kinh trung ương hoạt động cực kỳ tốt. Tớ hét lên để cảnh báo các cậu thôi mà!"

Rô "Nhảy" đang đứng chống sào ở mũi bè, quay lại cười hô hố, hàm răng trắng bóc lấp lánh trong bóng tối: "Cảnh báo cái con khỉ khô! Mày làm cá dưới sông sợ bể mật chết hết rồi kìa! Nhìn kỹ đi giáo sư! Cái đốm sáng xanh lè mày sợ nãy giờ, coi nó là cái gì!"

Bách và Sả cùng nhìn theo hướng tay Rô chỉ. Chiếc bè lúc này đã trôi vào một khúc quanh rộng hơn, nơi những tán cây bần gù đan vào nhau thành vòm mái che kín bầu trời. Và cảnh tượng trước mắt khiến cả ba đứa trẻ, kể cả thằng Bách nhát gan, đều phải há hốc mồm kinh ngạc. Không còn nỗi sợ hãi nào nữa, chỉ còn lại sự choáng ngợp trước phép màu của thiên nhiên.

Đó không phải là ma trơi. Đó là một cây bần cổ thụ khổng lồ, rễ mọc ngược lên mặt nước như những ngón tay chông chênh, và trên tán lá rậm rạp của nó là hàng triệu, hàng tỷ con đom đóm đang tụ tập. Chúng chớp tắt, chớp tắt liên hồi, đồng loạt và nhịp nhàng như một dàn nhạc giao hưởng ánh sáng. Cả cái cây rực sáng lên một màu xanh lục bảo huyền ảo, soi bóng xuống mặt nước đen thẫm, tạo thành một khung cảnh lung linh như trong truyện cổ tích, đẹp đến mức nín thở.

"Woa! Đẹp... đẹp quá bây ơi!" Sả thốt lên, giọng nhẹ hẳn đi, mắt mở to hết cỡ phản chiếu ngàn vạn điểm sáng "Đom đóm chi mà nhiều dữ thần thiên địa rứa? Nhìn y như cái cây Noel khổng lồ tề! Tau chưa bao giờ thấy cảnh ni ở quê tau hết!"

"Đây là hiện tượng phát quang sinh học Bioluminescence!" Bách thì thầm, quên cả sợ, vội vàng lục lọi cái kính lúp trong túi ra soi "Tuyệt vời! Tuyệt vời quá! Đây là loài Lampyridae, chúng dùng phản ứng hóa học giữa Luciferin và khí Oxy để tạo ra ánh sáng lạnh. Nhưng tại sao chúng lại tụ tập đông đúc thế này? Tớ tưởng chúng sống đơn lẻ chứ? Đây là một tập tính xã hội chưa được ghi nhận đầy đủ!"

Rô "Nhảy" buông cây sào, để mặc chiếc bè trôi lững lờ dưới tán cây phát sáng, vẻ mặt đầy tự hào như thể chính nó đã thắp đèn cho cái cây này vậy: "Đom đóm ở đây nó vậy đó. Tụi nó tụ lại để mở tiệc đó. Ông nội tao nói, mỗi con đom đóm là một linh hồn của ngôi sao rụng xuống sông tắm mát. Tụi nó tụ lại đây để kể chuyện trên trời cho cá nghe. Hồi xưa tao còn bắt tụi nó bỏ vô cái vỏ trứng gà, làm đèn học bài sáng trưng, khỏi tốn tiền dầu."

"Lãng mạn ghê ha!" Sả đưa tay ra, một con đom đóm nhỏ xíu đậu nhẹ lên ngón tay ngăm đen của nó, chớp sáng một cái rồi bay vụt đi "Mà Rô nì, răng tụi hắn không sợ người rứa? Bay sát rạt mặt tau luôn tề."

"Tại vì tụi nó tò mò đó" Rô cười "Ở cái xứ khỉ ho cò gáy này, lâu lâu mới có ba đứa con nít lạ hoắc lạc vô, tụi nó bay ra coi mặt mũi tụi mình ra sao. Coi chừng nó chui vô mũi mày làm tổ đó Bách!"

Bách xua xua tay, mắt vẫn dán chặt vào đám đom đóm: "Không! Tớ muốn quan sát kỹ hơn! Cậu nhìn xem, nhịp điệu chớp sáng của chúng có quy luật! Chớp... tắt... chớp... tắt... Đây chắc chắn là một dạng ngôn ngữ giao tiếp! Có thể chúng đang gửi tín hiệu Morse cho nhau! Hay là chúng đang cảnh báo về sự xâm nhập của chúng ta?"

"Cảnh báo cái chi!" Sả cười khúc khích, vục tay xuống nước vớt lên một nắm rong đuôi chó "Tụi hắn đang rủ tụi mình chơi trốn tìm đó. Ê, nhìn dưới nước kìa! Dưới nước cũng có sao tề!"

Dưới mặt nước đen thẫm, mỗi khi Sả khoát tay, hàng ngàn sinh vật phù du nhỏ xíu cũng phát sáng lấp lánh theo gợn sóng, tạo thành những vệt sáng xanh dương chạy dài như dải ngân hà. Bách cúi sát mặt xuống nước, cái mũi suýt chạm vào mặt sông, mắt tròn xoe đầy vẻ thán phục: "Lân tinh! Là tảo lân tinh! Hệ sinh thái ở đây phong phú khủng khiếp! Cả trên trời và dưới nước đều phát sáng! Tớ cảm thấy như đang trôi giữa vũ trụ vậy! Rô ơi, cậu đúng là thổ địa xịn, dẫn tụi tớ tới chỗ thần tiên này!"

"Hè hè, thấy chưa, tin tao thì có cháo ăn!" Rô phổng mũi "Nhưng mà coi chừng, chỗ đẹp thường hay có... cái gì đó kỳ cục."

Lời Rô chưa dứt, chiếc bè bỗng nhiên va nhẹ vào một đám rễ cây rậm rạp ven bờ. Những cái rễ cây này không giống rễ bình thường, chúng mọc trồi lên mặt nước, hình thù kỳ dị như những đầu gối của người khổng lồ đang quỳ. Và lạ lùng thay, khi chiếc bè vừa chạm vào, những cái lá cây xung quanh bỗng nhiên... khép lại cái rụp.

"Á! Cây ăn thịt người!" Bách giật nảy mình rụt tay lại "Nó vừa cử động! Tớ thề là tớ thấy nó cử động! Nó định kẹp tay tớ!"

Sả tò mò chồm tới, lấy ngón tay chọt chọt vào mấy cái lá còn lại. Ngay lập tức, những chiếc lá xanh mướt khép lại, rũ xuống như đang ngủ, để lộ ra những cái gai nhỏ xíu.

"Hahaha! Bách ơi là Bách!" Sả cười ngặt nghẽo "Cây ăn thịt cái chi! Cây mắc cỡ mà! Cây xấu hổ đó! Quê tau đầy! Nhưng mà công nhận cây mắc cỡ ở đây to ghê, lá to bằng bàn tay tau lận!"

"Cây trinh nữ Mimosa pigra!" Bách thở phào nhẹ nhõm, lấy lại vẻ thông thái, đẩy gọng kính "Phản ứng ứng động sức trương! Khi có va chạm, nước trong tế bào gốc lá di chuyển đi nơi khác làm lá xẹp xuống. Nhưng... tại sao loài này ở đây lại khổng lồ thế này? Chắc chắn là do thổ nhưỡng giàu phù sa cổ đại!"

"Tụi nó mắc cỡ vì thấy mày đẹp trai đó Bách!" Rô trêu chọc, chống sào đẩy bè đi tiếp "Thôi đi lẹ, qua khỏi khúc sông ánh sáng này là tới Vùng Lặng Gió rồi. Ở đó im lặng tới mức mày nghe được tiếng con kiến thở luôn đó."

Chiếc bè trôi qua khỏi tàng cây đom đóm, bỏ lại sau lưng bữa tiệc ánh sáng huyền ảo. Bóng tối lại bao trùm, nhưng lần này không gian yên tĩnh đến lạ thường. Sương mù bắt đầu giăng mắc là đà trên mặt nước. Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía tán dừa nước rậm rạp bên trái.

Soạt... soạt... rắc...

"Suỵt!" Rô ra hiệu im lặng, tắt luôn đèn pin "Có động tĩnh! Hình như có ai đang theo dõi tụi mình!"

"Ai? Ma hả?" Bách thì thầm, giọng run run trở lại, tay níu chặt áo Sả.

"Không biết. Nghe tiếng bước chân nhẹ lắm. Giống như... ninja." Rô căng tai nghe ngóng.

Từ trong màn sương, một cái bóng đen nhỏ thó, nhanh thoăn thoắt chuyền từ tàu lá này sang tàu lá khác. Cái bóng đó dừng lại ngay trên cành cây chìa ra giữa sông, chắn ngang đường đi của chiếc bè. Ba đứa trẻ nín thở nhìn lên.

Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá, một đôi mắt sáng quắc như hai hòn than đang nhìn chằm chằm vào tụi nó. Đó là một con khỉ. Nhưng không phải khỉ thường. Con khỉ này có bộ lông màu vàng cam rực rỡ (chắc là khỉ sóc), và kỳ quặc nhất là trên đầu nó đội một cái... sọ dừa khô đã được khoét hai lỗ mắt, nhìn y hệt một cái mặt nạ của thổ dân.

"Quái vật đầu dừa!" Bách lí nhí "Nó là người ngoài hành tinh ngụy trang à?"

"Không..." Rô thì thầm đầy vẻ ngạc nhiên "Đó là con Khỉ Dừa trong truyền thuyết! Ông nội tao kể loài khỉ này thông minh lắm, biết lấy sọ dừa làm mũ bảo hiểm để tránh dừa rụng trúng đầu. Tao tưởng ổng nổ, ai dè có thiệt!"

Con khỉ nghiêng đầu nhìn ba đứa trẻ với vẻ tò mò không kém. Nó không hề tỏ ra hung dữ, mà ngược lại, ánh mắt nó lấp lánh vẻ tinh nghịch. Nó chìa một tay ra phía trước, xòe bàn tay nhỏ xíu ra, rồi chỉ chỉ vào cái ba lô của Bách.

"Nó... nó muốn cái gì?" Bách ôm chặt ba lô "Nó muốn cướp laptop của tớ à? Đây là tài sản trí tuệ vô giá!"

"Hình như nó muốn đổi đồ" Sả quan sát kỹ "Mi nhìn kìa, tay kia nó đang cầm cái gì đó lấp lánh lắm."

Quả thật, tay trái con khỉ đang nắm chặt một vật gì đó phản chiếu ánh trăng sáng lóa. Con khỉ kêu "Khẹc khẹc" nhẹ nhàng, rồi ném vật đó xuống sàn bè, ngay chân Sả.

Sả nhặt lên. Đó là một viên đá cuội trắng tinh, tròn vo, nhẵn thín và đẹp lạ lùng, bên trong viên đá còn có vân hình xoắn ốc như con mắt.

"Đẹp quá!" Sả thốt lên "Nó tặng mình hả?"

"Nó đổi đó!" Rô nói "Nó thấy cái kính của thằng Bách lấp lánh, nó tưởng đồ chơi nên nó muốn đổi viên đá lấy cái kính."

"Không đời nào!" Bách hét lên "Cái kính này 5 độ cận 2 độ loạn! Đưa cho nó thì tớ thành người mù à? Mà nó đeo vào cũng có thấy đường đâu mà đi! Phi logic!"

Con khỉ thấy Bách hét lên thì có vẻ phật ý. Nó nhe răng khẹc một cái, rồi nhảy phốc xuống... ngay trên bè. Bách hoảng hồn lùi lại suýt té xuống sông. Nhưng con khỉ không tấn công Bách. Nó nhanh như chớp, chộp lấy... gói lương khô (bánh tráng sữa) lòi ra từ túi áo của Bách, rồi nhảy tót trở lại lên cây.

Nó ngồi vắt vẻo trên cành, bóc gói bánh ra, ngửi ngửi, rồi cắn một miếng. Có vẻ vừa miệng, nó gật gù, rồi tháo cái "mặt nạ" sọ dừa trên đầu xuống, ném cái vèo xuống cho Bách như để trả tiền bánh.

"Bộp!" Cái sọ dừa rớt trúng đùi Bách.

"Giao dịch thành công!" Rô cười ha hả "Mất gói bánh, được cái nón bảo hiểm xịn! Lời quá rồi còn gì Bách ơi!"

Bách cầm cái sọ dừa lên, ngắm nghía. Cái sọ dừa được mài nhẵn thín, hai lỗ mắt được khoét rất khéo. Cậu chàng rụt rè đội thử lên đầu. Vừa khít!

"Trông mi ngầu bá cháy luôn Bách!" Sả cười sặc sụa "Giờ mi thành Bách Đầu Dừa rồi! Nhìn y chang tù trưởng bộ lạc!"

"Cũng... cũng thú vị đấy chứ" Bách chỉnh lại cái sọ dừa, cảm thấy bớt sợ hơn hẳn "Cái này cấu tạo từ chất liệu xơ dừa tự nhiên, có khả năng hấp thụ xung lực tốt, bảo vệ vỏ não. Tớ sẽ giữ nó làm mẫu vật nghiên cứu về hành vi chế tạo công cụ của loài linh trưởng!"

Con khỉ trên cây ăn xong cái bánh, vẫy vẫy tay chào tạm biệt rồi chuyền cành biến mất vào màn sương, để lại ba đứa trẻ với những tràng cười giòn tan. Nỗi sợ hãi về bóng tối và những điều chưa biết dường như đã tan biến, thay vào đó là sự phấn khích tột độ. Thiên nhiên ở đây không đáng sợ như Bách nghĩ, nó kỳ quặc, hài hước và đầy rẫy những bất ngờ thú vị.

"Thấy chưa tụi bây" Rô chống sào đẩy bè đi tiếp, giọng đầy triết lý (học lỏm của ông nội) "Rừng rú nhìn vậy chứ hiền khô à. Mình chơi đẹp với nó thì nó chơi đẹp lại. Con khỉ nó còn biết sòng phẳng, ăn bánh trả sọ dừa. Bởi vậy ông nội tao mới nói, đi vô rừng đừng có đem theo cái tâm ác, phải đem theo cái bụng... đói để ăn cho ngon!"

"Triết lý sâu sắc ghê gớm!" Sả bĩu môi nhưng mắt vẫn cười "Thôi đi lẹ ông tướng, sắp tới Đầm Lầy chưa? Tau bắt đầu thấy sương mù dày đặc quá, không thấy đường mô nữa rồi nì."

Chiếc bè từ từ trôi vào một vùng nước trắng xóa sương mù. Không gian trở nên mờ ảo, những thân tràm trắng mốc hiện ra trong sương như những cột trụ khổng lồ của một ngôi đền cổ xưa. Tiếng nước chảy róc rách thay thế bằng tiếng "ọt... ẹt..." kỳ lạ vọng lên từ dưới đáy bùn sâu. Một cuộc phiêu lưu mới, bí ẩn hơn và cũng hứa hẹn nhiều điều kỳ diệu hơn đang chờ đợi Biệt đội Ba Miền ở phía trước, nơi mà bản đồ của Rô cũng chưa từng vẽ tới.