MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐảo Dừa Khô Chương 6: CHIẾC LÁ KHỔNG LỒ VÀ HƠI THỞ CỦA ĐẦM LẦY

Đảo Dừa Khô

Chương 6: CHIẾC LÁ KHỔNG LỒ VÀ HƠI THỞ CỦA ĐẦM LẦY

2,173 từ

"Cậu có chắc là chúng ta đang ở Trái Đất không Rô? Hay là cậu vừa lái bè chui qua một cái lỗ hổng thời gian Wormhole rồi? Tớ thề là cái không khí này có độ ẩm bão hòa lên tới 200%, phổi tớ đang mọc rêu trong này rồi đây này!"

Tiếng than vãn của Bách "Biết Tuốt" vọng lại ồm ồm trong màn sương mù dày đặc trắng xóa như sữa. Chiếc bè chuối lúc này trôi lững lờ, chậm rãi như người mộng du đi trong giấc ngủ. Xung quanh họ, không gian mờ ảo, hư thực lẫn lộn. Những thân tràm trắng mốc vươn lên từ mặt nước đen ngòm, hình dáng vặn vẹo, xiêu vẹo trong sương trông như những vũ công khổng lồ đang đứng yên trong tư thế múa kỳ quái. Bách ngồi bó gối, cái sọ dừa (quà tặng của con khỉ hồi nãy) vẫn đội sụp trên đầu, hai tay ôm khư khư cái ba lô, mắt mở to hết cỡ sau lớp kính dày nhưng chẳng thấy gì ngoài một màu trắng đục.

Rô "Nhảy" đứng ở mũi bè, dùng cây sào dò dẫm từng chút một dưới đáy bùn, cái mũi hít hít liên tục như con chó săn đang đánh hơi: "Yên tâm đi giáo sư! Đây là Đầm Lầy Hơi Thở. Ông nội tao nói sương mù ở đây là do con Rồng Đất nằm ngủ dưới đáy đầm nó thở ra đó. Mày hít vô đi, bổ phổi lắm, toàn linh khí đất trời không đó!"

"Linh khí cái con khỉ khô!" Bách nhăn mũi "Toàn mùi bùn non phân hủy kỵ khí và khí Methane CH4! Cậu đừng có mà huyễn hoặc tớ. Mà này, làm sao cậu biết đường đi? Tầm nhìn xa dưới 1 mét, cậu lái bằng niềm tin à?"

"Lái bằng cái lỗ tai!" Rô cười hề hề, gõ nhẹ cây sào vào mạn bè theo nhịp "Nghe nè! Ọt... ẹt... Ọt... ẹt... Mày nghe thấy không?"

Bách và Sả cùng nín thở lắng nghe. Quả nhiên, trong không gian tĩnh mịch, vang lên những tiếng động kỳ lạ. Không phải tiếng chim, không phải tiếng côn trùng, mà là những tiếng "ọt... ẹt..." trầm đục, vang lên từ khắp phía, lúc thì nghe như tiếng bụng ai đó đang đói cồn cào, lúc lại nghe như tiếng bước chân lội bùn bì bõm của một người khổng lồ vô hình.

"Tiếng chi rứa?" Sả thì thầm, tay nắm chặt hũ ớt bột, mắt láo liên nhìn quanh "Có ma da không Rô? Hay là thủy quái đang rình tụi mình?"

"Không phải ma!" Bách bỗng nhiên reo lên, quên cả sợ, chồm người ra mép bè "Đây là hiện tượng thoát khí địa chất! Các túi khí bị nén dưới lớp bùn sâu đang sủi bọt lên mặt nước. Nhưng mà... nghe kỳ lạ thật, cứ như đầm lầy đang nói chuyện vậy. Tớ cảm giác như nó đang... thở dài."

"Đúng rồi đó!" Rô gật đầu đắc ý "Nó đang than thở đó. Nó buồn vì lâu quá không có ai vô chơi với nó. Tụi bây đừng có sợ, cứ tưởng tượng mấy cái bọt khí đó là bong bóng xà phòng khổng lồ đi."

Chiếc bè trôi qua một đám lau sậy cao quá đầu người, lá sắc lẻm cứa vào không khí nghe xào xạc. Bỗng nhiên, không gian trước mặt mở ra một vùng nước rộng lớn, và sương mù dường như loãng bớt đi một chút, để lộ ra một cảnh tượng khiến cả ba đứa trẻ phải dụi mắt liên tục vì không tin vào những gì mình đang thấy.

Trên mặt nước phẳng lặng như gương, nổi lềnh bềnh những chiếc lá tròn vo, khổng lồ, cái nào cái nấy to bằng cái nia (cái nong), mép lá dựng đứng lên như cái thành giếng, mặt trên xanh mướt, mặt dưới đỏ tía với những đường gân to tướng nổi lên cuồn cuộn như mạch máu của rồng.

"Trời đất quỷ thần ơi!" Sả há hốc mồm, cái hũ ớt trên tay suýt rớt xuống nước "Cái lá sen chi mà to dữ thần thiên địa rứa? To bằng cái mâm cơm dọn cho mười người ăn cũng vừa tề! Rô! Mi lại dùng phép thuật phóng to đồ vật à?"

"Nong tằm!" Rô chống nạnh, ưỡn ngực tự hào như thể nó vừa trồng được cái cây này "Hay còn gọi là Súng nia. Lá này vua của các loại lá ở đây đó. Ông nội tao nói hồi xưa ổng hay hái cái lá này làm nón đội, che mưa cho cả con trâu cũng không ướt!"

"Victoria amazonica!" Bách chỉnh kính, giọng run run vì phấn khích tột độ, tay chân luống cuống lục tìm máy ảnh (nhưng nhớ ra là không có, đành lấy mắt chụp lại) "Đây là loài súng nia khổng lồ nguồn gốc Nam Mỹ! Tại sao nó lại xuất hiện ở đây? Đây là một phát hiện sinh học chấn động! Đường kính lá này phải đến 2 mét! Cấu trúc gân lá hình mạng nhện chịu lực cực tốt! Tớ muốn đo! Tớ cần thước dây!"

"Đo đạc cái chi cho mệt!" Sả cười khúc khích, mắt sáng rực lên vẻ tinh nghịch "Nhìn cái lá ni, tau chỉ muốn... nhảy lên ngồi thử coi nó có chìm không thôi!"

"Không được!" Bách hét lên, dang tay cản lại "Theo định luật vật lý, khối lượng cơ thể cậu cộng với gia tốc trọng trường sẽ làm rách mô lá ngay lập tức! Cậu sẽ chìm nghỉm! Đây là thực vật, không phải bê tông cốt thép!"

"Sợ chi!" Sả bĩu môi, xắn quần lên "Rô! Mi nói lá ni chịu được mấy ký?"

"Hồi đó tao thấy con chó Mực nhà tao nhảy lên nằm ngủ ngon lành, nó không chìm." Rô gãi đầu "Mà mày nặng hơn con Mực chút xíu, chắc... hên xui!"

"Hên xui cái đầu mi!" Sả lườm Rô một cái sắc lẹm, rồi hít một hơi thật sâu. Con bé lấy đà, nhún người một cái thật nhẹ nhàng, nhảy phốc từ chiếc bè chuối sang chiếc lá khổng lồ gần nhất.

"Á á á! Sả ơi là Sả!" Bách che mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng thảm khốc sắp xảy ra.

Nhưng không có tiếng "tõm" nào cả. Chiếc lá khổng lồ chỉ chòng chành nhẹ một cái, lún xuống mặt nước một chút, rồi lại nổi phềnh lên, vững chãi như một chiếc thuyền thúng màu xanh ngọc bích. Sả đứng hiên ngang giữa tâm chiếc lá, cười toe toét, hai tay giang rộng giữ thăng bằng.

"Ha ha ha! Bách ơi mở mắt ra mà coi nì! Tau đang đi trên mặt nước tề! Giống phim kiếm hiệp chưa! Đã quá bây ơi! Êm ru bà rù luôn!"

Bách hé một mắt ra, rồi cả hai mắt mở to hết cỡ. Cậu chàng không tin vào mắt mình. Sả đang đứng đó, lọt thỏm giữa chiếc lá sen vua, xung quanh là mặt nước đen thẫm, trông như một cô tiên tí hon lạc vào xứ sở người khổng lồ.

"Thật là phi thường!" Bách lầm bẩm, máu tò mò khoa học nổi lên đánh bay nỗi sợ "Lực đẩy Archimedes kết hợp với cấu trúc gân lá chịu lực phân tán đều trọng lượng... Đây là kiệt tác của kỹ thuật tự nhiên! Rô! Tớ... tớ qua được không?"

"Qua đi!" Rô cười, đẩy nhẹ vai Bách "Cơ hội ngàn năm có một đó giáo sư. Mày không qua là uổng cả đời người, sau này về già hối hận ráng chịu nha!"

Bách nuốt nước bọt cái ực. Cậu nhìn dòng nước đen ngòm bên dưới, rồi nhìn vẻ mặt hớn hở của Sả. "Liều ăn nhiều! Vì khoa học!" Bách lẩm bẩm câu thần chú, rồi nhắm mắt nhảy đại qua.

"Bộp!"

Bách đáp xuống chiếc lá bên cạnh Sả. Chiếc lá chao đảo mạnh làm cậu chàng mất thăng bằng, ngã lăn quay ra, nằm sóng soài trên mặt lá mát lạnh. Nhưng kỳ diệu thay, chiếc lá không rách, cũng không chìm. Nó nâng đỡ cậu bồng bềnh, êm ái như nằm trên nệm nước. Bách nằm ngửa mặt nhìn lên bầu trời đầy sương, cảm giác như mình đang trôi giữa vũ trụ.

"Tuyệt vời! Tuyệt vời ông mặt trời!" Bách reo lên, quơ tay sờ vào mặt lá nhẵn thín "Cảm giác ma sát này! Độ đàn hồi này! Tớ sẽ viết một bài luận văn về ứng dụng cấu trúc lá súng nia trong xây dựng cầu phao quân sự!"

Rô "Nhảy" cũng nhảy qua một chiếc lá khác, nằm gác chân chữ ngũ, hay tay gối đầu, thong dong như đang nghỉ mát ở resort 5 sao: "Thấy chưa, tao nói mà không tin. Ở đây cái gì cũng có thể xảy ra hết. Lá sen làm thuyền, muỗi làm máy bay, khỉ làm bạn. Quan trọng là tụi bây có dám tin hay không thôi."

Ba đứa trẻ nằm trên ba chiếc lá khổng lồ, trôi lững lờ giữa đầm lầy sương mù. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng tim đập thình thịch vì sung sướng. Bỗng nhiên, từ dưới mặt nước xung quanh những chiếc lá, hàng loạt đốm sáng nhỏ li ti bắt đầu nổi lên.

"Lại là đom đóm nữa hả Rô?" Sả hỏi, thò đầu ra mép lá nhìn xuống.

"Không..." Rô hạ giọng, vẻ bí hiểm "Nhìn kỹ đi. Nó ở dưới nước trồi lên mà."

Những đốm sáng ấy không bay lên trời, mà lơ lửng ngay trên mặt nước, bám vào thành những chiếc lá súng nia. Chúng tỏa ra ánh sáng màu xanh lam nhạt, ma mị và lạnh lẽo.

"Nấm ma!" Bách thì thầm, giọng đầy vẻ kính nể "Đây là loài nấm phát quang Mycena chlorophos! Chúng chỉ mọc trên những thân cây gỗ mục hoặc rễ cây ngập nước lâu năm. Tớ chỉ mới thấy trong sách đỏ thôi! Không ngờ ở đây lại có cả một rừng nấm thế này!"

Dưới ánh sáng xanh lét của ngàn vạn cây nấm tí hon, khung cảnh đầm lầy hiện ra vừa rùng rợn vừa tráng lệ. Những rễ cây bần gù khúc khuỷu trông như những con trăn khổng lồ đang uốn lượn, còn những chiếc lá súng nia lại giống như những đĩa bay của người ngoài hành tinh đáp xuống mặt nước.

"Đẹp quá mà cũng... ớn quá ha" Sả rùng mình nhẹ, xích lại gần tâm chiếc lá "Nhìn mấy cái rễ cây cứ như tay chân của quỷ rứa."

"Đừng sợ!" Rô trấn an "Nấm ma chỉ soi đường thôi. Tụi nó là đèn đường của Ông Ba Ba đó. Nhìn kìa, tụi nó đang xếp hàng dẫn lối về phía kia kìa."

Cả bọn nhìn theo hướng những cây nấm phát sáng mọc dày đặc nhất. Ở phía xa xa, xuyên qua màn sương mù và ánh sáng xanh ma mị, thấp thoáng bóng dáng của một căn chòi lá nhỏ xíu, xiêu vẹo nằm chênh vênh trên một gò đất nổi giữa đầm lầy. Từ trong căn chòi ấy, một ánh đèn dầu vàng vọt, ấm áp tỏa ra, leo lét như một con mắt đang thức canh giữa đêm thâu.

"Nhà của Ông Ba Ba!" Rô thì thầm, giọng đầy vẻ nghiêm trọng "Người giữ cửa Đảo Dừa Khô. Tới nơi rồi tụi bây ơi."

"Ông ấy... ông ấy có dữ không?" Bách nuốt nước bọt, chỉnh lại cái sọ dừa trên đầu cho ngay ngắn "Tớ có nên chuẩn bị bài diễn văn chào hỏi ngoại giao không? Hay là chúng ta nên quay đầu là bờ?"

"Quay đầu cái chi nữa mà quay!" Sả đứng dậy trên chiếc lá, phủi phủi quần "Đã tới đây rồi thì vô xin miếng nước uống luôn. Tau khát khô cổ rồi. Với lại, biết đâu ổng có bí kíp võ công hay bản đồ kho báu thiệt thì răng?"

"Nhớ lời tao dặn nha!" Rô nhắc nhở lần cuối, mặt nghiêm trọng "Vô đó thấy cái gì lạ cũng không được cười. Ổng kỵ tiếng cười lắm. Cười là ổng thả con trăn Bé Bỏng ra hun tụi bây đó."

"Tuân lệnh!" Bách và Sả đồng thanh, dù trong bụng đứa nào cũng đang đánh lô tô vì hồi hộp.

Rô nhảy trở lại bè chuối, kéo hai chiếc lá chở Bách và Sả lại gần, rồi cả ba cùng leo lên bè, chèo nhẹ nhàng về phía ánh đèn dầu leo lét ấy. Tiếng "ọt... ẹt..." của đầm lầy dường như to hơn, như tiếng trống dồn dập chào đón những vị khách tí hon gan dạ bước vào cửa ải cuối cùng trước khi chạm tay vào huyền thoại. Một cảm giác tò mò xen lẫn hồi hộp len lỏi trong từng tế bào của ba đứa trẻ, mạnh mẽ hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào. Trước mắt chúng không còn là đầm lầy chết chóc nữa, mà là một trang sách cổ tích sống động đang từ từ mở ra những dòng chữ đầu tiên.