MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐảo Dừa Khô Chương 7: CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH BÊN BẾP LỬA MA TRƠI

Đảo Dừa Khô

Chương 7: CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH BÊN BẾP LỬA MA TRƠI

2,224 từ

"Cậu có ngửi thấy mùi gì không Rô? Hình như là mùi thuốc bắc? Hay là mùi nhang trầm? Không, khoan đã, theo phân tích khứu giác của tớ thì đây là mùi của lá tràm khô đốt cháy kết hợp với... khoai lang nướng?"

Bách "Biết Tuốt" chun mũi hít hít, cái sọ dừa trên đầu cậu hơi nghiêng sang một bên trông vừa ngố vừa thương. Chiếc bè chuối của Biệt đội Ba Miền lúc này đã nhẹ nhàng cập bến một gò đất nhỏ nổi lên giữa biển nước mênh mông sương khói. Căn chòi lá xiêu vẹo hiện ra trước mắt họ không giống bất kỳ ngôi nhà nào bọn trẻ từng thấy. Nó không được dựng bằng cột gỗ bình thường mà bằng những khúc xương trắng hếu to tướng, cong vòng như sườn của một con cá voi mắc cạn, mái lợp bằng những tàu lá dừa nước khô queo, bạc phếch màu thời gian. Trước cửa chòi, một đống lửa nhỏ đang cháy bập bùng, nhưng lạ thay, ngọn lửa không có màu đỏ cam mà lại phảng phất màu xanh lam kỳ dị, giống hệt màu của đám nấm ma họ vừa gặp.

Rô "Nhảy" nhanh nhẹn nhảy tót lên bờ, cột dây bè vào một cái rễ cây to tướng hình thù như bàn chân người khổng lồ.

"Đúng là mùi khoai lang nướng rồi! Ông nội tao nói Ông Ba Ba tuy là người giữ cửa thần bí nhưng ổng khoái ăn khoai lang mật lắm. Nghe đồn khoai ở đây trồng trên đất bùn ngàn năm, củ nào củ nấy to bằng bắp đùi, ăn vô ngọt tới xương tủy. Tụi bây lên lẹ đi, đừng có rề rà, con Bé Bỏng nó không thích khách không mời mà tới trễ đâu." Rô vẫy tay hối thúc.

Sả "Dư Lửa" nhảy phốc theo sau, tay vẫn lăm lăm hũ ớt bột đề phòng bất trắc.

"Bé Bỏng là con trăn đó hả Rô? Hắn to cỡ mô? Bằng cổ tay tau không?" Sả tò mò hỏi, mắt dáo dác nhìn quanh mấy bụi rậm.

"Cổ tay cái đầu mày!" Rô cười bí hiểm "Bằng cái cột nhà thì có! Mà nghe nói nó biết thôi miên đó. Nhìn vô mắt nó là mày tự động đi tới cho nó nuốt chửng luôn."

Bách nghe tới đó thì chân nam đá chân chiêu, suýt té xuống nước. Cậu lắp bắp, mặt xanh mét dưới ánh lửa xanh: "Thôi miên? Hypnosis? Đó là cơ chế phòng vệ của loài bò sát cấp cao! Tớ... tớ ở lại trông bè được không? Tớ bị dị ứng với vảy nến động vật!"

"Lên đây mau ông tướng! Ở dưới đó ma da nó kéo chân bây giờ!" Sả quay lại túm cổ áo Bách lôi xềnh xệch lên bờ.

Ba đứa trẻ rón rén bước tới gần đống lửa. Không gian yên ắng đến rợn người, chỉ có tiếng củi nổ lách tách và tiếng gió rít qua kẽ xương... à nhầm, kẽ cột nhà. Bỗng nhiên, từ trong bóng tối mịt mùng của căn chòi, một giọng nói vang lên. Giọng nói ấy trầm đục, khàn khàn như tiếng gió thổi qua hang động sâu thẳm, và đặc biệt là nó... kéo dài lê thê một cách kỳ lạ.

"Ai... ai... ai... đó... đó... đó...?"

Bách giật bắn mình, nấp sau lưng Sả. Rô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước lên phía trước, chắp tay vái chào: "Dạ thưa ông! Tụi con là Biệt đội Ba Miền! Con là Rô, cháu nội ông Ba Phỉ xóm dưới. Tụi con đi lạc... à không, đi thám hiểm. Xin ông cho tụi con tá túc một đêm và xin miếng nước uống ạ!"

Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Rồi từ trong bóng tối, một bóng người từ từ bước ra. Đó là một ông lão già khú đế, già đến mức da dẻ ông nhăn nheo như vỏ cây tràm cổ thụ, râu tóc bạc phơ dài chấm đất, bay lòa xòa trong gió. Ông mặc một chiếc áo bà ba rách tươm, tay chống một cây gậy làm bằng... xương sống cá mập (hoặc cá gì đó rất to).

Ông lão nheo mắt nhìn ba đứa trẻ, rồi lại cất giọng, chậm rãi từng chữ một, mỗi chữ cách nhau cả một quãng nghỉ dài như để lấy hơi: "Con... con... cháu... lão... Ba... Ba... Phỉ... hả... hả...?"

"Dạ đúng rồi ông!" Rô nhanh nhảu đáp "Ông biết nội con hả?"

Ông lão gật đầu một cái chậm rãi, rồi bỗng nhiên cười khà khà. Tiếng cười của ông nghe như tiếng đá sỏi va vào nhau: "Biết... biết... chớ... chớ... Hồi... hồi... đó... ổng... hay... qua... đây... ăn... trộm... dừa... của... tao... tao... tao..."

"Ăn trộm dừa?" Sả bụm miệng cười khúc khích "Rô ơi, nội mi cũng ghê gớm hấy!"

"Suỵt! Đừng cười!" Rô nhéo tay Sả "Ổng đang kể chuyện ngày xưa đó. Ổng nói một câu mất ba phút, mày cười là ổng quên ổng nói tới đâu là ổng giận đó."

Ông lão vẫy tay ra hiệu cho bọn trẻ lại gần bếp lửa. Ông chỉ tay vào đống khoai lang đang nướng thơm lừng: "Ăn... ăn... đi... đi... Khoai... ngon... lắm... lắm..."

Bách rụt rè tiến lại, bụng đói cồn cào chiến thắng nỗi sợ hãi. Cậu cầm củ khoai nóng hổi, thổi phù phù rồi cắn một miếng. Vị ngọt lịm lan tỏa trong miệng làm cậu tỉnh cả người.

"Ngon tuyệt! Hàm lượng đường Glucose và tinh bột rất cao! Củ khoai này chắc chắn được trồng ở vùng đất giàu khoáng chất!" Bách thốt lên thán phục.

"Khoai... của... đất... thánh... mà... lị..." Ông lão chậm rãi nói, mắt nhìn xa xăm vào màn đêm "Đất... này... là... thịt... của... Rồng... đó... con..."

"Thịt của Rồng?" Sả tròn mắt, vừa ăn vừa hỏi "Ông ơi, Rồng chi mà nằm đây? Cháu tưởng Rồng bay trên trời chớ?"

Ông Ba Ba (đúng là tên ông ấy, hoặc do ông nói lắp ba lần nên chết tên) nhìn Sả, ánh mắt ông bỗng trở nên sáng rực lạ thường, như thể có ngọn lửa đang cháy bên trong. Ông bắt đầu kể, giọng nói bỗng trở nên liền mạch hơn, trầm bổng như tiếng hát của rừng già, cuốn hút bọn trẻ vào một thế giới huyền thoại.

"Tụi bây nhìn cái đầm lầy này coi. Thấy nó rộng không? Hồi xửa hồi xưa, chỗ này không có nước, chỉ là một cái thung lũng khô cằn. Có một con Rồng Đất khổng lồ, to bằng cả dải núi Trường Sơn, vì ham chơi nên ngủ quên ở đây. Nó ngủ say quá, nước dãi chảy ra tạo thành sông ngòi, hơi thở tạo thành sương mù, còn cái lưng đầy vảy của nó biến thành những gò đất nổi này đây. Cái chòi của ta đang dựng trên... cái móng chân cái của nó đó."

"Móng chân cái?" Bách suýt nghẹn củ khoai "Ông đùa à? Theo kiến tạo địa chất thì vùng Đồng bằng sông Cửu Long được bồi đắp bởi phù sa sông Mekong qua hàng triệu năm chứ làm gì có con rồng nào?"

"Suỵt! Trật tự đi giáo sư!" Rô bịt miệng Bách lại "Để ông kể tiếp! Vậy còn Đảo Dừa Khô thì sao ông? Có phải là kho báu không?"

Ông lão cười bí hiểm, vuốt chòm râu bạc: "Đảo... Dừa... Khô... thực... ra... là... cái... trứng... trứng... trứng..."

"Cái trứng?" Ba đứa trẻ đồng thanh hét lên.

"Phải... Con Rồng Đất trước khi ngủ... đã đẻ một cái trứng duy nhất. Cái trứng đó nằm giữa đầm lầy, được bảo vệ bởi một lời nguyền. Ai muốn tới đó... phải... trả lời... được... ba... câu... hỏi... của... thần... giữ... của..."

"Thần giữ của?" Sả nuốt nước bọt "Là ông hả ông?"

Ông lão lắc đầu quầy quậy, chỉ tay lên mái nhà: "Không... không... phải... ta... Là... nó... nó... nó..."

Cả ba đứa trẻ nhìn theo ngón tay ông chỉ. Từ trên xà nhà tối om, một cái đầu khổng lồ từ từ thòng xuống. Đó là một cái đầu rắn, à không, đầu trăn, to bằng cái lu nước, với đôi mắt màu vàng hổ phách sáng quắc và cái lưỡi chẻ đôi thò ra thụt vào "xì... xì...". Thân hình nó cuộn tròn trên mái nhà như một con rồng thu nhỏ, vảy lấp lánh màu gấm hoa tuyệt đẹp.

"Á á á! Anaconda! Trăn Nam Mỹ khổng lồ!" Bách hét lên, đánh rơi củ khoai, nhảy phốc ra sau lưng Rô, tay chân run lẩy bẩy như cầy sấy "Nó sẽ nuốt chửng chúng ta! Nó sẽ siết chặt đến khi chúng ta ngạt thở! Theo cơ chế săn mồi của loài Pythonidae thì..."

"Im ngay!" Sả quát, nhưng mắt con bé lại sáng rực lên vẻ thích thú "Trời ơi! Đẹp quá! Rô ơi, mi nhìn da nó kìa! Lấp lánh như kim tuyến! Nó nhìn hiền khô à! Bé Bỏng đây hả ông?"

"Ừ... ừ... Bé... Bỏng... đó..." Ông lão mỉm cười hiền từ, giơ tay lên vỗ vỗ vào cái đầu to tướng của con trăn "Nó... ăn... chay... trường... đó... con... Đừng... sợ..."

Con trăn khổng lồ từ từ hạ thấp đầu xuống, ghé sát mặt vào Sả. Bách nhắm tịt mắt lại chờ đợi một cú đớp tử thần. Nhưng không, con trăn chỉ khẽ cọ cái mũi mát lạnh vào má Sả, rồi thè cái lưỡi dài ra... liếm nhẹ lên tay con bé, phát ra tiếng "gừ... gừ..." trong cổ họng nghe y hệt tiếng mèo kêu khi được gãi cằm.

"Dễ thương quá đi!" Sả cười khanh khách, vòng tay ôm lấy cái cổ to bự của con trăn "Nó ngoan y chang con Mực nhà mi rứa Rô! Da nó mát lạnh luôn tề!"

Rô cũng mon men lại gần, vuốt thử lên lớp vảy trăn: "Chà! Mát thiệt! Ông nội tao nói đúng, con này chắc tu luyện ngàn năm rồi nên mới hiền vầy. Bách ơi, mở mắt ra đi, nó không ăn thịt mày đâu, nó ăn chay mà! Chắc nó ăn khoai lang giống ông đó."

Bách he hé một mắt, thấy cảnh tượng Sả đang ôm cổ con trăn khổng lồ chơi đùa thì không tin vào mắt mình: "Phi... phi logic! Loài bò sát máu lạnh không có cảm xúc! Sao nó lại hành xử như thú cưng vậy? Đây là hiện tượng thuần hóa dị thường! Tớ cần lấy mẫu gen!"

"Thôi bớt đi ông tướng!" Rô cười "Vậy là qua được ải Bé Bỏng rồi ha ông? Tụi con có được đi tiếp tới Đảo Dừa Khô không ông?"

Ông Ba Ba nhìn ba đứa trẻ, ánh mắt ông trở nên nghiêm nghị lạ thường. Ông chống gậy đứng dậy, cái bóng của ông in dài trên vách lá trông như một vị thần cổ đại.

"Được... nhưng... tụi... bây... phải... nhớ... kỹ... điều... này..." Giọng ông trầm xuống, vang vọng như tiếng sấm rền từ xa "Đảo... Dừa... Khô... không... phải... nơi... chứa... vàng... bạc... Kho... báu... thực... sự... nằm... ở... tiếng... cười... Nếu... tâm... hồn... tụi... bây... trong... sáng... dừa... sẽ... mở... mắt... cười... Nếu... tham... lam... dừa... sẽ... biến... thành... đá... đè... bẹp... tụi... bây..."

"Dừa mở mắt cười?" Bách lẩm bẩm, ghi nhớ từng từ "Tớ chưa thấy tài liệu thực vật học nào nói về dừa có mắt và biết cười cả. Nhưng... tớ bắt đầu tin là ở cái xứ sở quái đản này, chuyện gì cũng có thể xảy ra."

"Dạ tụi con nhớ rồi ông!" Sả dõng dạc đáp "Tụi con chỉ muốn đi thám hiểm thôi, không tham vàng đâu! Mà nếu có vàng thì con xin một ít về mua kẹo cho tụi nhỏ trong xóm thôi!"

Ông lão mỉm cười, nụ cười móm mém nhưng ấm áp lạ thường. Ông lấy từ trong túi áo ra ba cái... vảy trăn khô, to bằng cái đĩa, đưa cho ba đứa trẻ: "Cầm... lấy... cái... này... Đem... theo... làm... bùa... hộ... mệnh... Gặp... cua... kẹp... sắt... thì... giơ... ra... tụi... nó... sẽ... tránh... đường..."

"Cảm ơn ông!" Rô nhận lấy cái vảy trăn, cảm thấy nó cứng như thép và nhẹ như xốp "Bách, cầm lấy! Cái này quý hơn vàng đó! Mày đem về thành phố bán đấu giá là giàu to!"

"Tớ sẽ giữ nó làm mẫu vật!" Bách nâng niu cái vảy trăn "Cấu trúc Keratin hoàn hảo! Tớ sẽ soi dưới kính hiển vi điện tử!"

Trời đã về khuya, sương mù càng lúc càng dày đặc. Ông Ba Ba phẩy tay ra hiệu cho bọn trẻ đi ngủ. Ba đứa nằm co cụm bên đống lửa xanh, gối đầu lên ba lô, bên cạnh là con trăn Bé Bỏng đang cuộn tròn nằm ngủ canh gác. Trong giấc ngủ chập chờn, Bách mơ thấy mình đang cưỡi trên lưng con Rồng Đất bay lên trời, Sả mơ thấy mình đang múa võ với bầy cua khổng lồ, còn Rô thì mơ thấy kho báu chất đầy xuồng, toàn là... khoai lang nướng.

Huyền thoại và thực tại cứ thế đan xen vào nhau trong giấc ngủ của tuổi thơ, dưới sự bảo vệ của người giữ cửa già nua và con trăn khổng lồ ăn chay, chuẩn bị cho chặng đường cuối cùng đầy cam go vào sáng mai: Đặt chân lên "Cái Trứng Rồng" – Đảo Dừa Khô.