MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐảo Dừa Khô Chương 8: CÁNH CỔNG VÔ HÌNH DẪN VÀO BỤNG RỒNG

Đảo Dừa Khô

Chương 8: CÁNH CỔNG VÔ HÌNH DẪN VÀO BỤNG RỒNG

2,213 từ

"Cậu có chắc là chúng ta không đi lạc vào phim Công viên Kỷ Jura không Rô? Tớ thề là tớ vừa thấy một con chuồn chuồn sải cánh dài tới nửa mét bay ngang qua! Theo dữ liệu sinh học thì loài chuồn chuồn khổng lồ Meganeura đã tuyệt chủng từ kỷ Than đá cách đây 300 triệu năm rồi cơ mà! Tại sao nó lại bay vo ve ở cái xứ khỉ ho cò gáy này?"

Tiếng thốt lên đầy kinh ngạc pha lẫn sợ hãi của Bách "Biết Tuốt" vang lên giữa không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Sương mù đã tan bớt, để lộ ra một vùng nước mênh mông màu xanh ngọc bích lạ lùng, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ không một gợn sóng. Chiếc bè chuối của Biệt đội Ba Miền đang trôi lững lờ trên mặt nước ấy, bỏ lại sau lưng căn chòi xương cá của Ông Ba Ba và con trăn Bé Bỏng (người bạn mới mà Bách vẫn chưa dám xin số điện thoại làm quen).

Rô "Nhảy" đang ngồi vắt vẻo ở mũi bè, tay cầm cái mái chèo gõ nhịp nhịp xuống nước, cười khà khà: "Kỷ Than đá cái gì! Đó là chuồn chuồn bà đó cha nội! Ông nội tao kể hồi xưa chuồn chuồn ở đây chuyên dùng để... đưa thư. Người ta viết thư cột vô chân nó, nó bay vèo một cái từ xóm trên xuống xóm dưới nhanh hơn cả tin nhắn Zalo bây giờ. Con nít ở đây đứa nào hư là bị chuồn chuồn bà cắn rốn cho chừa thói đái dầm đó!"

"Lại nổ!" Bách bĩu môi, chỉnh lại cái sọ dừa trên đầu (cậu vẫn đội nó như báu vật) "Cắn rốn để biết bơi là phản khoa học! Đó là mê tín dị đoan! Tớ không tin!"

"Tin hay không tùy mi!" Sả "Dư Lửa" đang nằm dài trên bè ngắm trời mây, bỗng bật dậy chỉ tay về phía trước "Ê tụi bây! Nhìn nước sông kìa! Răng hắn đổi màu rứa? Nãy còn đen thui như nước cống, chừ xanh lè như nước siro bạc hà rứa nì? Có độc không Rô?"

Bách vội vàng cúi xuống, vục một vốc nước lên soi xét. Nước trong vắt, xanh ngăn ngắt một màu lục bảo, mát lạnh thấu xương.

"Tuyệt đẹp! Đây là hiện tượng tán xạ ánh sáng Rayleigh hay là do tảo lam nở hoa?" Bách lẩm bẩm, nếm thử một chút "Chát! Không mặn, không ngọt, mà chát xít! Đây là loại nước gì thế này?"

Rô hạ giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng đầy bí ẩn, y hệt cái điệu bộ của Ông Ba Phỉ mỗi khi kể chuyện ma: "Tụi bây biết tại sao nước ở đây xanh lè không? Đây là Vùng Nước Mắt Rồng. Ông Ba Ba kể, con Rồng Đất nằm ngủ ở đây, lâu lâu nó nhớ nhà, nó khóc, nước mắt nó chảy ra thành cái hồ này nè. Mà nước mắt rồng thì linh thiêng lắm, tôm cá bơi vô đây con nào con nấy thành tinh hết, vảy cứng như sắt, răng nhọn như dao."

"Thôi đi ông tướng!" Sả cười khúc khích "Rồng chi mà khóc nhè? Chắc bị má đánh đòn hả?"

"Không phải!" Rô lắc đầu quầy quậy "Nó khóc vì nó chờ cái trứng nở mà mãi không nở đó. Cái trứng chính là Đảo Dừa Khô đó. Tụi bây nhìn kìa! Thấy cái gì lù lù đằng kia không?"

Cả ba đứa nheo mắt nhìn về phía chân trời. Giữa mặt nước xanh ngắt, một khối đen thẫm khổng lồ hiện ra, sừng sững như một tòa lâu đài cổ kính bị bỏ hoang. Không, nhìn kỹ lại thì nó giống một... cái mai rùa khổng lồ hơn, trên đó mọc đầy những cây dừa cao vút, nhưng lạ thay, lá dừa không xanh mà vàng rực như dát vàng, rũ xuống mặt nước.

"Đó là Đảo Dừa Khô hả?" Bách nuốt nước bọt "Sao... sao nhìn nó không giống hòn đảo bình thường? Tớ cảm giác như nó đang... trôi nổi bồng bềnh chứ không dính vào đáy sông? Theo nguyên tắc địa chất học thì đảo phải có chân đế chứ!"

"Đã bảo là cái trứng mà lị!" Rô phấn khích reo lên "Tới nơi rồi! Kho báu của Lão Cá Trê! Dừa vuông! Cua hát cải lương! Tới rồi tụi bây ơi!"

Rô ra sức chèo mạnh. Chiếc bè lướt băng băng. Nhưng khi chỉ còn cách hòn đảo chừng vài trăm mét, bỗng nhiên mặt nước xung quanh bè sủi bọt ùng ục như nước sôi. Những tiếng lách cách... lách cách... vang lên rợn người, giống như tiếng kim loại va vào nhau.

"Tiếng gì thế? Có tàu ngầm quân sự à?" Bách hoảng hốt ôm chặt ba lô "Sóng siêu âm à? Tớ nghe nhức cả tai!"

"Không!" Sả hét lên, tay rút hũ ớt bột ra "Nhìn xuống nước đi! Đá! Đá đang nổi lên!"

Từ dưới lòng nước xanh thẳm, hàng chục tảng đá đen sì, to bằng cái thúng, từ từ trồi lên mặt nước, vây quanh chiếc bè chuối mỏng manh. Nhưng khi nhìn kỹ lại, đó không phải là đá.

Đó là những con cua. Những con cua đồng khổng lồ, mai đen bóng láng như thép nguội, hai cái càng to tướng giơ lên trời như hai cái kìm cộng lực, lởm chởm gai nhọn. Chúng xếp thành hàng ngang, chặn đứng lối vào đảo, mắt lồi ra trừng trừng nhìn ba đứa trẻ đầy đe dọa.

"Quái vật không gian!" Bách hét lên, suýt ngất "Đây là loài Cua Nhện Nhật Bản đột biến gen! Kích thước này là phi lý! Lớp vỏ kitin này phải dày tới 5 centimet! Nó kẹp một phát là gãy xương đùi!"

"Bình tĩnh!" Rô dang tay chắn trước mặt hai bạn, dù chân nó cũng đang run lẩy bẩy "Đây là Đội Quân Cua Kẹp Sắt! Lính gác cổng của Rồng đó! Ông nội tao nói tụi nó canh giữ kho báu, ai mà không có 'giấy thông hành' là nó kẹp nát bè cho cá rỉa luôn!"

"Giấy thông hành chi?" Sả la lớn "Tau làm chi có hộ chiếu? Tau chỉ có... giấy khen học sinh giỏi thôi! Đưa cho hắn coi được không?"

"Giấy khen cái đầu mày!" Rô quát "Cái vảy! Cái vảy trăn ông Ba Ba cho hồi tối đâu? Lấy ra mau!"

Bách luống cuống lục tung cái túi quần, tay run như cầy sấy: "Đâu rồi? Đâu rồi? Tớ để túi bên trái... à không túi bên phải... chết cha! Rớt đâu rồi? Hay là tớ làm rơi lúc đi vệ sinh hồi sáng?"

"Trời ơi là trời! Mi hại chết cả nút rồi Bách ơi!" Sả gào lên "Nó tới kìa! Nó kẹp kìa!"

Một con cua to nhất, có lẽ là Cua Đại Tướng, tiến lại gần bè, giơ cái càng to bằng cái bắp đùi người lớn lên, nhấp nhấp hai cái "cách... cách..." nghe lạnh sống lưng. Nó định kẹp nát một góc bè chuối để dằn mặt.

"Dừng lại! Dừng lại ngay! Tớ... tớ có quà!" Bách nhắm mắt nhắm mũi hét lên, quăng đại một thứ gì đó trong túi ra về phía con cua.

Đó không phải cái vảy trăn. Đó là... cái máy tính bỏ túi Casio cũ mèm của Bách.

Con Cua Đại Tướng chụp lấy cái máy tính bằng cái càng khổng lồ. Nó đưa lên mắt nhìn, xoay qua xoay lại, rồi... lấy càng gõ gõ vào mấy phím số.

"Cạch... cạch..."

"Nó... nó đang làm toán à?" Sả há hốc mồm, quên cả sợ "Con cua ni biết tính tiền hả Rô?"

"Chắc nó đang tính coi thịt tụi mình bao nhiêu một ký đó!" Rô toát mồ hôi hột "Nhanh lên Bách! Tìm cái vảy đi!"

Bách lục lọi trong cái sọ dừa đang đội trên đầu. "A! Đây rồi! Tớ giấu trong nón bảo hiểm cho an toàn!"

Bách rút cái vảy trăn to bằng cái đĩa ra, giơ cao lên trời như lệnh bài của vua: "Đây! Giấy thông hành đây! Ta là sứ giả của Ông Ba Ba! Yêu cầu mở cổng biên giới!"

Cái vảy trăn lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, phản chiếu một thứ ánh sáng ngũ sắc kỳ ảo. Ngay lập tức, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra khiến cả ba đứa trẻ mắt tròn mắt dẹt.

Con Cua Đại Tướng nhìn thấy cái vảy trăn, bỗng nhiên hạ thấp hai cái càng xuống nước, cả thân hình to lớn của nó rạp xuống như đang quỳ lạy. Nó phát ra tiếng "ọt... ẹt..." trong miệng (nghe như tiếng xin lỗi), rồi từ từ lùi lại, gõ càng vào nhau ra hiệu.

Lập tức, cả đoàn quân cua khổng lồ đồng loạt rẽ sang hai bên, tạo thành một con đường nước rộng thênh thang dẫn thẳng vào hòn đảo.

"Thành công rồi!" Rô reo lên "Thấy chưa! Ông nội tao không bao giờ nói dóc! Cái vảy này uy tín hơn cả thẻ VIP ngân hàng!"

"Tuyệt vời!" Bách thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trán "Hiện tượng tập tính học này thật đáng kinh ngạc! Có lẽ loài cua này có ký ức gen di truyền sợ hãi loài trăn khổng lồ, nên khi thấy vảy trăn là chúng kích hoạt cơ chế phục tùng! Tớ phải ghi chép lại!"

"Phục tùng cái chi!" Sả bĩu môi "Tau nghĩ là tụi hắn thấy mi đội cái sọ dừa, tưởng mi là... trái dừa khô trôi sông nên tha mạng đó! Nhìn mi bây chừ y chang trái dừa mọc chân!"

Chiếc bè chuối hiên ngang lướt qua hàng quân danh dự của loài giáp xác, tiến vào vùng nước sát bờ đảo. Càng lại gần, vẻ đẹp của Đảo Dừa Khô càng hiện ra rõ rệt và kỳ quái hơn.

Không có bãi cát trắng mịn như Nha Trang hay Phú Quốc. Bờ biển của hòn đảo này toàn là... vỏ dừa. Hàng tỉ tỉ cái vỏ dừa khô xám xịt, nằm chồng chất lên nhau tạo thành một bức tường thành vững chắc. Và tiếng gió thổi qua những rặng dừa trên đảo không nghe xào xạc, mà nghe như tiếng sáo diều vi vu, trầm bổng một khúc nhạc du dương.

"Nghe thấy gì không?" Rô thì thầm "Đó là tiếng hát của dừa đó. Ông nội tao nói, mỗi cây dừa ở đây đều có một linh hồn. Ban ngày tụi nó ngủ, ban đêm tụi nó mới thức dậy nhảy múa. Bây giờ là ban ngày nên tụi nó đang ngáy đó."

"Ngáy mà nghe hay rứa hả?" Sả ngẩn ngơ "Ở quê tau dừa chỉ biết rụng cái bộp thôi. Dừa ở đây lãng mạn ghê."

"Và quan sát kỹ đi!" Bách chỉ tay lên những ngọn dừa cao vút "Thân cây dừa không thẳng đứng! Chúng xoắn lại như lò xo! Cấu trúc xoắn ốc này giúp chúng chịu được bão tố và... tạo ra lực đàn hồi để bắn trái dừa đi xa hơn! Đây là sự tiến hóa vượt bậc của thực vật!"

Chiếc bè chạm vào bờ "đất" (thực ra là bờ vỏ dừa). Rô nhảy xuống trước, chân lún sâu vào lớp vỏ dừa xốp xốp.

"Tới rồi! Đặt chân lên lãnh địa của Lão Cá Trê rồi!" Rô dang tay hít một hơi thật sâu "Mùi gì thơm vậy tụi bây?"

Cả ba cùng hít hà. Không phải mùi bùn, không phải mùi biển, mà là một mùi thơm ngọt ngào, béo ngậy như mùi... kẹo dừa mới ra lò.

"Thơm quá!" Sả liếm môi "Ngửi mùi là muốn no rồi. Chắc ở đây không khí làm bằng nước cốt dừa hả?"

"Có thể lắm!" Bách phân tích "Nồng độ tinh dầu dừa trong không khí quá cao! Hít vào nhiều coi chừng bị say đó!"

"Đi thôi!" Rô hối thúc "Vô tìm kho báu! Nhớ lời ông Ba Ba dặn nghe chưa: Không được tham lam, và quan trọng nhất là... thấy cái gì lạ cũng không được cười! Cười là dừa nó đè bẹp dí đó!"

"Biết rồi khổ lắm nói mãi!" Sả xốc lại ba lô "Tau nhịn cười giỏi lắm. Hồi xưa cô giáo kể chuyện hài cả lớp cười lăn lộn, mình tau mặt lạnh như tiền. Đi!"

Ba đứa trẻ, một đứa đội sọ dừa, một đứa cầm hũ ớt, một đứa cầm cái vảy trăn, rón rén bước vào khu rừng dừa kỳ bí. Dưới chân chúng, những chiếc vỏ dừa khô phát ra tiếng lạo xạo như đang thì thầm với nhau: "Có khách... có khách... khách lạ... khách lạ...".

Và ngay trước mặt chúng, một tấm biển gỗ mục nát, xiêu vẹo cắm bên đường mòn, trên đó nguệch ngoạc mấy dòng chữ đỏ chót như máu (hoặc như nhựa cây): "Cấm cười! Cấm khóc! Cấm... tè bậy! Vi phạm sẽ bị cù lét tới chết!"

"Luật lệ ở đây gắt gao thật!" Bách nuốt nước bọt "Hình phạt cù lét tới chết vi phạm công ước nhân quyền Geneva! Tớ bắt đầu thấy lo cho cái mạng sườn của tớ rồi!"

"Sợ chi! Tau cù lại nó!" Sả nháy mắt, bước thẳng vào rừng, nơi những bóng cây dừa xoắn ốc đang đổ dài ma quái, che giấu những bí mật ngàn năm chưa ai khám phá.