Gió ở Trấn Hồn Quan không mang theo hơi ấm của dương gian, cũng chẳng có cái lạnh lẽo thấu xương của âm phủ. Nó là một loại gió xám xịt, mang theo mùi vị của thời gian đã thối rữa và những lời thì thầm đứt quãng của hàng tỷ linh hồn chưa kịp tan biến.
Giữa đỉnh núi vắng lặng, một ngôi miếu cổ đứng sừng sững, rêu phong phủ kín những bức tượng thần không mặt. Ninh Khuyết ngồi đó, trên một phiến đá nhẵn thín, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn đã ngồi như vậy bao lâu? Một năm? Mười năm? Hay là một kỷ nguyên?
Trước mặt hắn là một chiếc đèn dầu bằng đồng cũ kỹ, ngọn lửa bên trong không có màu vàng ấm áp mà là một sắc xanh lục u uẩn, lay lắt nhưng không bao giờ tắt. Đó là Trấn Hồn Đăng. Mỗi khi ngọn lửa lay động mạnh, nghĩa là ở đâu đó ngoài kia, có một linh hồn đang cố tình trốn thoát khỏi sự triệu hồi của cõi chết.
"Ngươi lại dao động rồi." Một giọng nói khàn đục vang lên từ phía sau đống lá khô.
Lão nhân quét rác, với chiếc chổi tre mòn vẹt, chậm rãi bước tới. Lão không nhìn Ninh Khuyết, chỉ nhìn về phía chân trời nơi ranh giới giữa ánh sáng trắng của Linh giới và màn đêm của Âm khuyết đang va chạm vào nhau.
Ninh Khuyết mở mắt, con ngươi của hắn phẳng lặng như mặt hồ mùa thu, không một gợn sóng: "Lão già, hôm nay là ngày gì?"
"Hôm nay..." Lão nhân khựng lại, đôi bàn tay run rẩy tính toán, "Hôm nay là ngày đại thọ một ngàn tuổi của Thanh Vân lão tổ. Cả Linh giới đang hướng về phía Thanh Vân Sơn, nghe nói hắn đã tìm được 'Trường Sinh Đan', muốn nghịch thiên cải mệnh, sống thêm một đời."
Ninh Khuyết đứng dậy, tà áo đen dài quét trên mặt đất khô khốc. Hắn cầm lấy chiếc đèn dầu, giọng nói trầm thấp như vang lên từ dưới vực sâu:
"Trường sinh? Thế gian này làm gì có trường sinh. Chỉ có những kẻ hèn nhát không dám đối mặt với sự kết thúc mà thôi. Sổ Sinh Tử đã hiện tên hắn từ ba năm trước. Hắn nợ Luân Hồi ba năm, hôm nay... phải trả cả gốc lẫn lãi."
Lão nhân quét rác thở dài: "Ngươi định đi? Thanh Vân Tông có mười vạn đệ tử, có hộ tông đại trận, có vô số cao thủ. Ngươi chỉ có một mình, một đèn."
Ninh Khuyết không quay đầu lại, bước chân của hắn dẫm lên hư không, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân bằng lửa xanh nhàn nhạt:
"Ta không đi một mình. Ta đi cùng với Thiên Đạo."
Ninh Khuyết bước ra khỏi hiên ngôi miếu cổ. Mỗi bước chân của hắn không hề chạm đất, mà dẫm lên những tàn tro li ti đang bay lơ lửng trong không trung. Đó là tro cốt của những ký ức bị lãng quên, là bụi trần của những linh hồn đã tan biến hoàn toàn vào hư vô.
Lão nhân quét rác nhìn theo bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm gãy của Ninh Khuyết, đôi mắt già nua đục ngầu chợt lóe lên một tia sáng phức tạp. Lão lên tiếng, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau:
"Ninh Khuyết, ngươi nên nhớ, ngươi là 'Thiên Sai' (Kẻ sai phái của trời), không phải 'Thiên Phán' (Kẻ phán xét của trời). Chức trách của ngươi là đưa tiễn, không phải là sát phạt. Đạo tâm của ngươi nếu nhuốm quá nhiều sát khí, Trấn Hồn Đăng sẽ thiêu rụi chính linh hồn ngươi trước khi ngươi kịp chạm vào luân hồi."
Ninh Khuyết khựng lại, tà áo đen khẽ lay động trong cơn gió xám. Hắn không ngoái đầu, chỉ nhìn vào ngọn lửa xanh lục đang nhảy múa trong lồng đèn đồng.
"Sát và Độ, vốn dĩ chỉ cách nhau một sợi chỉ mảnh." Ninh Khuyết trầm mặc đáp, "Nếu hắn chịu đi, đó là Độ. Nếu hắn chống cự, đó là Sát. Thiên đạo bất nhân, coi vạn vật như chó rơm. Ta giữ cửa cho Thiên đạo, cũng chính là đang làm một con chó rơm trung thành nhất."
Ninh Khuyết phất tay, một dải sương mù đen kịt từ dưới vực sâu Âm Khuyết cuộn trào lên, bao bọc lấy thân hình hắn. Trong nháy mắt, không gian xung quanh Trấn Hồn Quan vặn vẹo, hình bóng hắn tan biến vào cõi hư không, chỉ còn lại tiếng chuông đồng vang lên trầm đục: Boong... Boong... Boong...
Tiếng chuông ấy, người sống không nghe thấy, nhưng những kẻ "sống quá lâu" sẽ cảm thấy linh hồn mình run rẩy.
Thanh Vân Sơn - Đại Lễ Mừng Thọ
Cách Trấn Hồn Quan mười vạn dặm về phía Đông, là thánh địa của Thanh Vân Tông.
Trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến rợn người của cõi Luân Hồi, nơi này đang là một biển người và ánh sáng. Mây lành cuộn sóng, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành những cơn mưa nhỏ lất phất, thấm vào da thịt khiến người ta cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Hôm nay là ngày đại thọ một ngàn tuổi của Thanh Vân lão tổ — một vị đại năng hiếm hoi đã chạm tới cảnh giới Động Hư, chỉ còn một bước nữa là có thể phá vỡ hư không, phi thăng Linh giới thượng tầng.
Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng Bạch Ngọc Thạch, hàng vạn tu sĩ từ khắp các tông môn lớn nhỏ đều tề tựu. Họ mang đến những lễ vật quý hiếm nhất: từ Long Huyết Thảo vạn năm cho đến yêu đan của Thâm Hải Giao Long.
"Thanh Vân lão tổ đức cao trọng vọng, thọ dữ thiên tề!" "Chúc lão tổ sớm ngày đột phá, trường sinh bất tử!"
Tiếng tung hô vang động cả tầng mây. Ở vị trí cao nhất, trên chiếc ghế rồng chạm khắc tinh xảo, một lão giả tóc trắng xóa, râu dài tận ngực, sắc mặt hồng hào như trẻ nhỏ đang mỉm cười. Đó chính là nhân vật chính của ngày hôm nay — Thanh Vân lão tổ.
Nhưng, ẩn sâu sau đôi mắt thông tuệ ấy là một sự sợ hãi tột cùng.
Lão biết, thọ nguyên của mình đã cạn. Mỗi một hơi thở của lão bây giờ đều phải trả giá bằng hàng vạn linh thạch để duy trì sự sống. Chiếc "Trường Sinh Đan" mà lão vừa nuốt vào sáng nay, thực chất không phải là thần dược gì cả. Nó được luyện từ tinh huyết của chín trăm chín mươi chín đứa trẻ có linh căn, nhằm mục đích đánh lừa cảm giác của tử thần, kéo dài hơi tàn thêm vài năm ngắn ngủi.
Lão sợ cái chết. Càng đứng ở đỉnh cao, lão càng sợ phải rơi xuống bóng tối u minh kia.
"Hàn nhi, mọi việc chuẩn bị thế nào rồi?" Lão tổ khẽ truyền âm cho vị tông chủ đương nhiệm đứng cạnh.
"Khởi bẩm Sư tôn, 'Thiên Địa Nghịch Chuyển Trận' đã bố trí xong. Chỉ cần giờ Ngọ đến, chúng ta sẽ rút cạn linh mạch của chín ngọn núi xung quanh để đổ dồn vào cơ thể Người. Lúc đó, thiên kiếp sẽ bị đánh lừa, Người sẽ có thêm một giáp tử thọ mệnh."
Thanh Vân lão tổ gật đầu, trong lòng hơi an tâm. Lão không tin vào nhân quả, lão chỉ tin vào sức mạnh.
Đúng lúc này, bầu trời đang trong xanh bỗng nhiên khựng lại.
Không phải mây đen kéo đến, cũng không phải sấm chớp nổ vang. Mà là màu sắc. Tất cả màu sắc rực rỡ của Thanh Vân Sơn — màu xanh của lá, màu trắng của ngọc, màu đỏ của lụa — bỗng chốc trở nên xám xịt, giống như một bức tranh tuyệt mỹ bị nhúng vào nước thải.
Một sự im lặng kỳ quái bao trùm. Tiếng trống, tiếng đàn, tiếng tung hô... tất cả như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Từ phía cổng chính của tông môn, nơi không một ai canh giữ, một bóng người mặc áo bào đen tuyền, tay cầm một chiếc lồng đèn xanh lục, chậm rãi bước vào.
Mỗi bước chân của hắn chạm xuống nền Bạch Ngọc, nơi đó liền nứt toác ra, nhựa sống của cỏ cây xung quanh khô héo ngay lập tức.
Hắn đi rất chậm, nhưng không ai có thể ngăn cản. Các vị trưởng lão của Thanh Vân Tông định lao ra quát tháo, nhưng khi vừa nhìn vào ngọn lửa xanh trong chiếc lồng đèn kia, thần hồn của họ bỗng chốc tê liệt, đạo tâm lung lay dữ dội như thuyền nhỏ gặp bão.
Ninh Khuyết dừng lại ở giữa quảng trường, ngước nhìn vị lão tổ đang ngồi trên cao. Hắn lấy ra một cuộn giấy da dê cũ nát từ trong ống tay áo, giọng nói không vang dội nhưng lọt vào tai mỗi người như tiếng búa gõ vào quan tài:
"Thanh Vân lão tổ, tên thật là Lý Hữu Đức. Sinh vào năm Thiên Bảo thứ nhất, tu hành chín trăm chín mươi bảy năm, ba tháng, mười hai ngày."
Ninh Khuyết dừng lại một chút, ngọn lửa xanh trong lồng đèn bùng lên dữ dội.
"Ngươi đã dùng thuật đoạt tinh, nghịch chuyển âm dương, trốn tránh luân hồi ba năm. Nhân quả tích tụ đã hóa thành nghiệp hỏa. Hôm nay, giờ Ngọ ba khắc, là lúc ngươi phải trả nợ."
Toàn trường kinh hãi. Một kẻ vô danh tiểu tốt, dám ở đại lễ mừng thọ của một vị đại năng Động Hư mà nói chuyện sống chết? Đây không phải là cuồng vọng, mà là điên rồ!
"Câm mồm! Kẻ nào dám tới đây đại ngôn không tàm quý?" Một vị trưởng lão nóng tính hét lên, tay vung ra một đạo kiếm khí sắc lẹm trị giá hàng trăm năm tu vi hướng về phía Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết không tránh, cũng không đỡ.
Đạo kiếm khí kia khi bay đến cách hắn ba thước, bỗng nhiên yếu dần, rồi tan biến thành một làn khói trắng, như thể nó chưa từng tồn tại.
Ninh Khuyết vẫn bình thản, đôi mắt nhìn thẳng vào Thanh Vân lão tổ, người lúc này đã đứng bật dậy, gương mặt tái mét:
"Ta không phải tới đây để gây chiến. Ta chỉ tới để đưa tiễn tiền bối. Sổ Sinh Tử đã ghi tên, mời tiền bối... lên đường."