Tiếng gió rít qua những khe đá trên đỉnh Thanh Vân Sơn bỗng chốc mang theo âm hưởng của tiếng khóc than. Hàng vạn tu sĩ trên quảng trường Bạch Ngọc lúc này vẫn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng. Kẻ vừa ra tay là Tam trưởng lão của Thanh Vân Tông, tu vi Hóa Thần kỳ đỉnh phong, một chiêu "Thanh Vân Kiếm Khí" đủ sức chẻ đôi một ngọn núi nhỏ, vậy mà lại tan biến vô thanh vô tức trước mặt thanh niên áo đen kia.
Thanh Vân lão tổ đứng trên cao, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt vào thành ghế rồng, làm bằng vàng ròng nhưng giờ đây lạnh lẽo như băng. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc lồng đèn xanh lục, một ký ức xa xăm từ thời lão còn là một tiểu tu sĩ hiện về.
"Trấn Hồn Đăng... Thiên Sai..." Lão lẩm bẩm, giọng nói run rẩy không giấu được sự kinh hãi, "Chẳng phải tổ chức đó đã diệt vong từ thời Thượng Cổ sao? Tại sao... tại sao vẫn còn truyền nhân?"
Ninh Khuyết không đáp lời. Hắn chậm rãi tiến thêm một bước. Mỗi bước đi, không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo, âm thanh của trần gian lùi xa, chỉ còn lại tiếng lật giấy sột soạt từ cuộn giấy da dê trên tay hắn.
"Lý Hữu Đức." Ninh Khuyết cất lời, giọng nói không lớn nhưng lại vang dội trong sâu thẳm linh hồn của mỗi người có mặt, "Ngươi dùng mười vạn linh thạch mua chuộc Diêm Quân giả, dùng tinh huyết hài đồng luyện đan kéo dài thọ mệnh. Ngươi tưởng rằng che giấu được Thiên cơ, nhưng ngươi không biết rằng, mỗi hơi thở ngươi vay mượn của thế gian, đều đã được ghi chép lại bằng máu."
"Càn rỡ!" Tông chủ Thanh Vân Tông — Lý Hàn, con trai của lão tổ — gầm lên. Hắn không thể để buổi đại lễ này biến thành trò cười, càng không thể để phụ thân mình bị mang đi. "Dù ngươi là thần hay quỷ, dám đến Thanh Vân Sơn gây rối vào ngày này, chỉ có con đường chết! Hộ tông đại trận, mở!"
Uỳnh!
Chín ngọn núi xung quanh Thanh Vân Sơn rung chuyển dữ dội. Những luồng linh khí khổng lồ màu xanh biếc từ lòng đất vọt lên, đan xen vào nhau tạo thành một cái bát khổng lồ úp ngược, bao phủ toàn bộ tông môn. Đây là "Cửu Thiên Thanh Vân Trận", được truyền thừa vạn năm, có thể vây khốn cả đại năng Động Hư kỳ.
Trong trận pháp, áp lực tăng lên gấp trăm lần. Những tu sĩ yếu hơn đã phải quỳ rạp xuống đất, lồng ngực phập phồng khó thở. Nhưng Ninh Khuyết vẫn đứng đó, tà áo đen không một nếp nhăn. Chiếc lồng đèn xanh lục tỏa ra một vòng tròn ánh sáng đường kính ba thước, bảo vệ hắn khỏi mọi áp lực của trận pháp.
"Trận pháp của người sống, không nhốt được người dẫn đường cho kẻ chết."
Ninh Khuyết bình thản nói, đoạn hắn đưa tay lên hư không, một cây bút lông đen kịt, ngòi bút đỏ rực như máu hiện ra. Đó là Bút Phán Tội.
Hắn bắt đầu đọc, không phải là lời tuyên chiến, mà là một bài điếu văn cổ xưa:
"Nhân sinh như sương mai, đến từ hư vô, về với tĩnh lặng. Kẻ tham luyến hồng trần, nghịch chuyển luân hồi, linh hồn sẽ bị mài mòn bởi thời gian. Lý Hữu Đức, thọ tận thì đi, chấp niệm làm chi? Thân xác là lồng giam, cái chết mới là sự giải thoát cuối cùng..."
Mỗi câu chữ Ninh Khuyết đọc ra hóa thành những ký tự cổ màu đen bay lơ lửng trong không trung, rồi bám vào màng chắn của hộ tông đại trận. Xèo xèo... Những ký tự ấy như axit, ăn mòn lớp linh khí cường đại của trận pháp.
"Ngăn hắn lại! Mau ngăn hắn lại!" Lý Hàn điên cuồng ra lệnh.
Hàng trăm đệ tử tinh anh của Thanh Vân Tông đồng loạt rút kiếm, vạn kiếm tề phát, hóa thành một cơn mưa ánh sáng đổ ập xuống vị trí của Ninh Khuyết. Tiếng nổ vang trời, khói bụi mịt mù che khuất tầm nhìn.
"Hừ, dù là Thiên Sai thì sao? Dưới vạn kiếm quy tông, cũng phải hóa thành tro bụi." Một vị trưởng lão lạnh lùng cười nhạt.
Nhưng khi khói bụi tan đi, nụ cười trên môi lão cứng đờ.
Ninh Khuyết vẫn đứng đó. Nhưng xung quanh hắn không còn là quảng trường Bạch Ngọc. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra: Những linh hồn nhợt nhạt, mang gương mặt của những đứa trẻ, đang vây quanh hắn. Chúng không có mắt, chỉ có những hốc đen sâu hoắm đang chảy ra những dòng lệ máu.
Đó là chín trăm chín mươi chín hài đồng đã bị Thanh Vân lão tổ luyện đan. Chúng đang gào thét, không phải hướng về Ninh Khuyết, mà hướng về phía lão già trên ghế rồng.
"Trả mạng cho ta..." "Lão tổ... tại sao lại giết con..."
Tiếng khóc oan hồn xuyên thấu màng nhĩ, khiến những tu sĩ có đạo tâm không vững bắt đầu nôn mửa, linh lực trong người rối loạn.
Ninh Khuyết nhìn Thanh Vân lão tổ, ánh mắt lần đầu tiên hiện lên một chút thương hại: "Ngươi thấy không? Đây là nhân quả ngươi đã trồng. Ngươi không chịu vào luân hồi, chúng cũng không thể đầu thai. Chúng đợi ngươi ở đây đã ba năm rồi."
Thanh Vân lão tổ mặt cắt không còn giọt máu. Lão nhìn thấy những bóng ma nhỏ bé kia đang bò trườn trên mặt đất, hướng về phía lão. Mỗi bước bò của chúng đều để lại những vệt máu đen sì.
"Không! Cút đi! Ta là Động Hư đại năng! Ta là chủ nhân của Thanh Vân Sơn! Ta không thể chết!"
Lão tổ phát điên, vung tay phóng ra một ngọn lửa màu vàng kim — Thái Dương Chân Hỏa — thiêu rụi những bóng ma. Nhưng những linh hồn kia là ảo ảnh của tội lỗi, chân hỏa dù mạnh đến đâu cũng chỉ xuyên qua chúng như xuyên qua không khí.
Ninh Khuyết giơ cao Trấn Hồn Đăng. Ngọn lửa xanh lục bỗng dưng bùng lên cao tới vài trượng, nhuộm xám cả bầu trời.
"Thời khắc đã điểm. Lý Hữu Đức, mời lên đường!"
Bút Phán Tội trong tay Ninh Khuyết hạ xuống, gạch một đường ngang đậm nét trên cuộn giấy da dê.
Rắc!
Một tiếng động khô khốc vang lên từ trong cơ thể Thanh Vân lão tổ. Sợi dây linh hồn mỏng manh duy trì sự sống của lão đã chính thức đứt đoạn.
"Phụ thân!" Lý Hàn lao tới, định dùng linh lực bản thân để nối lại sinh mệnh cho cha mình, nhưng vừa chạm vào người lão tổ, tay hắn đã bị một luồng khí lạnh thấu xương đóng băng.
Thanh Vân lão tổ trợn ngược mắt, da thịt trên mặt lão bắt đầu héo rũ với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong vài nhịp thở, từ một lão giả hồng hào, lão đã biến thành một bộ xương khô bọc da, đen kịt và bốc mùi hôi thối.
Linh hồn của lão — một khối sáng mờ nhạt mang hình dáng lão lúc trẻ — bị một lực hút vô hình từ chiếc lồng đèn của Ninh Khuyết kéo ra ngoài.
"Cứu ta! Hàn nhi cứu ta!" Linh hồn lão gào thét thảm thiết.
Ninh Khuyết lạnh lùng nhìn linh hồn đang vùng vẫy kia: "Ở Trấn Hồn Quan, không ai có thể nghe thấy lời kêu cứu của kẻ trốn nợ."
Ngay khi linh hồn của Thanh Vân lão tổ sắp bị hút vào trong đèn, một sự biến đổi bất ngờ xảy ra.
Bầu trời phía trên Thanh Vân Sơn bỗng nhiên nứt ra một khe hở dài vạn trượng. Một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi hào quang vàng kim rực rỡ, mang theo uy áp vượt xa cả Động Hư kỳ, từ trong khe hở vươn xuống, chộp lấy linh hồn của lão tổ.
"Thiên Sai? Một quân cờ cũ kỹ của thời đại trước mà cũng dám chạm vào người của Thiên Cơ Các sao?"
Một giọng nói uy nghiêm, mang theo sự khinh miệt vô hạn vang lên từ chín tầng trời.
Ninh Khuyết nheo mắt lại, nắm chặt cán đèn đồng. Hắn cảm nhận được một luồng pháp tắc mạnh mẽ đang cố tình phá hoại trật tự luân hồi. Đây không phải là tu sĩ phàm trần, đây là... lực lượng của thượng giới.
"Kẻ nào dám cướp người của luân hồi?" Ninh Khuyết gằn giọng, đạo tâm của hắn rung động, ngọn lửa xanh trong đèn chuyển sang màu tím sẫm.
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.