Bàn tay khổng lồ từ vết nứt hư không mang theo một thứ uy áp không thuộc về nhân gian. Nó không phải là linh khí, mà là Tiên khí tinh thuần, thứ sức mạnh có thể nghiền nát quy tắc của phàm giới. Những tu sĩ trên quảng trường Thanh Vân Sơn lúc này không chỉ quỳ rạp, mà nhiều kẻ đã ngất lịm đi vì linh hồn không chịu nổi áp lực từ đẳng cấp sinh mệnh quá chênh lệch.
Linh hồn của Thanh Vân lão tổ như vớ được cọc chèo, gào thét thảm thiết: "Sứ giả đại nhân cứu mạng! Chỉ cần cứu ta, ta nguyện đem bí mật về 'Linh Căn Nguyên Thủy' dâng lên Thiên Cơ Các!"
Ninh Khuyết đứng dưới bóng râm của bàn tay khổng lồ, trông hắn nhỏ bé như một hạt cát trước cơn đại hồng thủy. Thế nhưng, đôi mắt hắn không hề có lấy một tia dao động. Hắn chậm rãi buông cuộn giấy da dê ra, để nó lơ lửng giữa không trung, rồi hai tay bắt đầu kết ấn.
"Trấn Hồn Quan có luật: Kẻ đã ghi tên vào sổ, trời không thể cứu, đất không thể dung."
Giọng nói của Ninh Khuyết lúc này biến đổi, nó không còn là giọng của một thanh niên, mà là sự chồng chập của hàng ngàn lớp âm thanh già nua, trẻ thơ, nam, nữ... như thể vạn linh hồn đang cùng lúc lên tiếng qua miệng hắn.
"Càn rỡ! Một Thiên Sai tàn dư lại dám ngăn cản Thiên Cơ hành đạo?"
Bàn tay vàng kim kia hạ xuống, tốc độ tưởng như chậm chạp nhưng thực chất đã khóa chặt mười phương tám hướng, khiến không gian xung quanh Ninh Khuyết đông cứng lại như hổ phách.
"Nghịch!"
Ninh Khuyết khẽ thốt ra một chữ. Ngay lập tức, ngọn lửa xanh tím trong Trấn Hồn Đăng vọt lên, biến hóa thành một cái lồng lớn, bao trọn lấy Ninh Khuyết và linh hồn của Thanh Vân lão tổ. Bàn tay vàng kim vỗ mạnh vào cái lồng ánh sáng, tạo ra một tiếng nổ chấn động cả nghìn dặm. Dư chấn của nó khiến chín ngọn núi của Thanh Vân Tông sụp đổ một nửa, hộ tông đại trận nát vụn như thủy tinh chạm đá.
Ninh Khuyết hự lên một tiếng, một dòng máu đen chảy ra từ khóe miệng. Tu vi của hắn hiện tại chưa thể đối đầu trực diện với lực lượng vượt cấp này, nhưng hắn không dùng linh lực, hắn dùng Căn cơ của Luân hồi.
"Đạo hữu, giúp ta một tay!" Ninh Khuyết bỗng nhiên hét lớn về phía sau.
Lúc này, từ trong hư không phía sau lưng Ninh Khuyết, bóng dáng của Lão nhân quét rác ở Trấn Hồn Quan mờ ảo hiện ra. Lão không bước ra khỏi cõi âm, mà chỉ đưa tay vỗ nhẹ vào vai Ninh Khuyết. Một luồng khí xám xịt, cổ xưa đến mức đáng sợ tràn vào cơ thể hắn.
Đôi mắt Ninh Khuyết hoàn toàn hóa thành màu đen tuyền, không còn lòng trắng. Hắn giơ Bút Phán Tội lên, không viết vào giấy, mà viết thẳng vào hư không.
"Đoạn! Thế! Gian! Duyên!" (Cắt đứt duyên nợ thế gian)
Bốn chữ hiện ra rực lửa đen. Ngay lập tức, bàn tay vàng kim kia khựng lại giữa chừng. Những sợi chỉ vàng nối kết giữa bàn tay đó và linh hồn Thanh Vân lão tổ bị những chữ đen này cắt đứt sạch sành sanh.
"Cái gì?!" Tiếng nói từ vết nứt hư không đầy vẻ kinh ngạc. "Ngươi dám dùng đến Luân Hồi Cấm Thuật? Ngươi không sợ bị nghiệp lực cắn trả, vĩnh viễn không thể siêu sinh sao?"
Ninh Khuyết cười nhạt, máu trên môi càng lúc càng nhiều: "Siêu sinh? Từ ngày bước vào Trấn Hồn Quan, ta đã không còn ở trong lục đạo. Ta chính là Luân hồi, Luân hồi chính là ta!"
Hắn phất mạnh tay, chiếc Trấn Hồn Đăng xoay tròn, tạo ra một vòi rồng lửa xanh cuốn lấy linh hồn Thanh Vân lão tổ. Tiếng gào thét của lão lịm dần, rồi hoàn toàn biến mất vào bên trong đèn.
Mất đi mục tiêu, bàn tay khổng lồ run rẩy vì giận dữ. Vết nứt trên bầu trời mở rộng thêm, một bóng người lờ mờ khoác trường bào trắng, tay cầm quạt giấy đang muốn bước ra từ cõi thượng giới.
Thế nhưng, Thiên đạo của phàm giới bỗng nhiên phản ứng. Những tia sét màu tím (Tử Tiêu Thần Lôi) dày đặc đánh xuống vết nứt, như muốn ngăn cản kẻ quá mạnh xâm nhập vào vị diện này.
Bóng người kia khựng lại, nhìn xuống Ninh Khuyết bằng ánh mắt lạnh lẽo tột cùng: "Tốt... rất tốt. Thiên Sai cuối cùng, ta đã nhớ kỹ hơi thở của ngươi. Khi đại kế của Thiên Cơ Các hoàn tất, Trấn Hồn Quan sẽ là nơi đầu tiên ta san phẳng."
"Ta đợi ngươi." Ninh Khuyết lạnh lùng đáp trả.
Vết nứt khép lại. Bầu trời Thanh Vân Sơn trở lại màu xám xịt của tro tàn. Bàn tay vàng kim tan biến, chỉ để lại một đống đổ nát và hàng vạn tu sĩ đang run rẩy vì sợ hãi.
Ninh Khuyết quỵ một gối xuống nền đá vỡ. Chiếc đèn đồng trong tay hắn lu mờ đi rõ rệt. Việc cưỡng chế bắt giữ linh hồn dưới sự can thiệp của thượng giới đã khiến thần hồn hắn tổn thương nghiêm trọng.
"Phụ thân... Sư tổ..." Lý Hàn — tông chủ Thanh Vân Tông — lờ mờ tỉnh dậy giữa đống gạch vụn. Hắn nhìn thấy Ninh Khuyết đang suy yếu, lòng căm thù bốc lên ngùn ngụt. "Ngươi giết cha ta, phá tông môn ta... Ta phải băm vằn ngươi ra!"
Lý Hàn gầm lên, rút ra thanh tiên kiếm trấn tông, dồn hết tu vi còn sót lại đâm về phía lưng Ninh Khuyết.
Xoẹt!
Kiếm chưa tới nơi, một dải lụa trắng muốt như ánh trăng đã quấn chặt lấy cổ tay Lý Hàn.
Từ giữa đám đông đang hỗn loạn, một thiếu nữ bước ra. Nàng mặc bộ y phục đơn giản của đệ tử ngoại môn, nhưng khí chất lại thanh cao thoát tục, đôi mắt nhìn thấu hồng trần. Đó là Tô Thanh Nguyệt.
"Lý tông chủ, dừng tay thôi." Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng mang theo một loại sức mạnh khiến người ta phải phục tùng. "Thanh Vân lão tổ đã tận số, cưỡng cầu chỉ rước họa diệt môn. Vị công tử này đang thi hành luật trời, người phạm là các người, không phải hắn."
"Ngươi... ngươi là kẻ nào?" Lý Hàn kinh ngạc nhìn nữ đệ tử mà hắn chưa từng chú ý tới.
Tô Thanh Nguyệt không đáp, nàng bước đến bên cạnh Ninh Khuyết, cúi xuống nhìn vết máu đen trên ngực áo hắn. Nàng khẽ thở dài, đưa tay định đỡ hắn dậy, nhưng Ninh Khuyết đã lạnh lùng gạt tay ra.
Hắn tự đứng dậy bằng cán đèn lồng, đôi mắt đen tuyền dần thu lại vẻ bình thường, nhưng sự xa cách thì vẫn còn đó. Hắn nhìn Tô Thanh Nguyệt, trong lòng dấy lên một tia cảnh giác. Trên người thiếu nữ này có một mùi hương... mùi hương của những quân cờ trên bàn cờ vận mệnh mà lão già quét rác từng nhắc tới.
"Ta không cần sự thương hại của kẻ thuộc Thiên Cơ Các." Ninh Khuyết trầm giọng nói.
Tô Thanh Nguyệt hơi khựng lại, rồi mỉm cười cay đắng: "Thiên Cơ Các rộng lớn, không phải ai cũng muốn nghịch thiên. Có những người... chỉ muốn nhìn thấy thế gian này vận hành đúng cách của nó."
Ninh Khuyết không nói gì thêm. Hắn quay lưng, bước đi về phía cổng núi đã đổ nát. Bóng dáng hắn cô độc hòa vào làn sương xám đang dần tan biến.
Hôm nay, một đại năng ngã xuống. Một tông môn lụn bại. Nhưng đối với Ninh Khuyết, đây mới chỉ là trang đầu tiên trong cuốn sổ nợ của vạn năm qua.