Bóng dáng Ninh Khuyết khuất dần sau những rặng tùng đổ nát của Thanh Vân Sơn. Hắn không dùng đến thần thông di hình hoán ảnh, mà lầm lũi bước đi như một người phàm trần vừa trải qua một trận trọng bệnh. Mỗi bước chân của hắn nặng nề, dẫm lên những cánh hoa tàn và tro bụi của cuộc đại chiến vừa qua.
Tô Thanh Nguyệt đứng nhìn theo bóng lưng ấy, đôi mắt nàng phản chiếu ánh chiều tà đang dần tắt lịm. Nàng không đuổi theo ngay, vì nàng biết, một con thú bị thương sẽ luôn cảnh giác và nguy hiểm nhất. Nàng cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ của Trấn Hồn Đăng vừa rơi ra lúc va chạm với bàn tay vàng kim. Mảnh đồng lạnh ngắt, nhưng ẩn chứa một thứ đạo vận khiến linh hồn người ta phải run rẩy.
"Thiên Sai... kẻ gác cổng bị nguyền rủa." Nàng khẽ lẩm bẩm, rồi quay người biến mất vào làn sương muối.
Ninh Khuyết đi đến một con suối nhỏ dưới chân núi. Hắn ngồi xuống, đặt chiếc đèn đồng sang một bên. Lúc này, hắn mới để cho cơn đau bộc phát. Một ngụm máu đen ngòm lại trào ra, nhuốm đỏ cả dòng nước trong vắt.
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho của hắn phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Việc dùng đến Luân Hồi Cấm Thuật để cắt đứt duyên nợ của một kẻ được thượng giới che chở đã khiến thần hồn của hắn xuất hiện một vết nứt nhỏ. Trong thế giới của người tu hành, tổn thương nhục thân dễ trị, nhưng vết nứt đạo tâm và thần hồn là con đường dẫn đến vạn kiếp bất phục.
"Ngươi quá liều lĩnh rồi."
Một luồng khói xám từ chiếc đèn lồng bay ra, hóa thành hình ảnh hư ảo của Lão nhân quét rác. Lão nhìn Ninh Khuyết với ánh mắt không rõ là trách móc hay thương cảm.
"Lão già, ta không còn lựa chọn." Ninh Khuyết lau vết máu trên môi, giọng nói khàn đặc. "Nếu hôm nay ta để Thiên Cơ Các mang linh hồn Lý Hữu Đức đi, thì uy nghiêm của Trấn Hồn Quan sẽ tan biến. Một khi quy tắc sống chết bị phá vỡ, thế gian này sẽ trở thành một bãi rác của những linh hồn không chịu thối rữa."
Lão nhân quét rác ngồi xuống tảng đá đối diện, chiếc chổi tre hư ảo đặt ngang gối: "Nhưng cái giá ngươi phải trả là gì? Vết nứt thần hồn này sẽ thu hút những kẻ đoạt xá và những tà ma từ sâu trong Âm Khuyết. Ngươi bây giờ, trong mắt chúng, là một miếng mồi thơm ngon nhất."
Ninh Khuyết cười nhạt, ánh mắt nhìn xoáy vào dòng nước: "Ta là kẻ gác cổng. Nếu miếng mồi này có thể dụ chúng ra khỏi bóng tối, thì cũng đáng."
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển Tịch Diệt Tâm Pháp. Một luồng khí xám bao phủ lấy cơ thể hắn, bắt đầu vá lại những tổn thương. Trong bóng tối của tâm thức, hắn nhìn thấy chiếc lồng đèn đồng của mình đang chứa đựng linh hồn của Thanh Vân lão tổ. Lão ta không còn gào thét, mà đang co rúm lại, bị những sợi xích nhân quả quấn chặt.
Nhưng điều khiến Ninh Khuyết bận tâm không phải là lão tổ, mà là thứ mà lão đã thốt ra trước khi bị bắt: "Linh Căn Nguyên Thủy".
Tại sao Thiên Cơ Các — một thế lực đứng đầu thượng giới, coi thường chúng sinh như cỏ rác — lại thèm khát linh hồn của một vị đại năng phàm giới đến vậy? Có vẻ như, việc Thanh Vân lão tổ dùng máu hài đồng luyện đan chỉ là bề nổi. Lão ta chắc chắn đã tìm thấy một thứ gì đó "cổ xưa" hơn, thứ có thể khiến những kẻ bất tử ở trên cao cũng phải động lòng tham.
"Lão già, ông có nghe về Linh Căn Nguyên Thủy không?" Ninh Khuyết hỏi mà không mở mắt.
Lão nhân quét rác im lặng hồi lâu. Tiếng suối chảy róc rách dường như cũng trở nên ngột ngạt hơn.
"Đó là một điều cấm kỵ." Lão chậm rãi nói. "Truyền thuyết kể rằng, khi trời đất mới hình thành, có một loại linh căn không thuộc về ngũ hành, không thuộc về âm dương. Nó là hạt giống của thế giới. Kẻ nào sở hữu nó, có thể tự tạo ra một quy tắc luân hồi mới, không cần dựa vào Thiên Đạo."
Ninh Khuyết mở bừng mắt. Một tia sáng lạnh lẽo xé toạc màn đêm đang buông xuống.
"Tự tạo luân hồi mới? Nghĩa là bọn chúng muốn thay thế vị trí của Trấn Hồn Quan?"
"Không chỉ là thay thế." Lão nhân lắc đầu. "Bọn chúng muốn biến sự sống và cái chết thành một vòng lặp vĩnh cửu dưới sự kiểm soát của mình. Ai được sống, ai phải chết, ai được đầu thai vào nơi giàu sang, ai phải chịu kiếp nô lệ... tất cả sẽ nằm trong tay kẻ nắm giữ Linh Căn."
Ninh Khuyết nắm chặt cán đèn đồng. Đạo tâm của hắn vốn đã lạnh lẽo như băng, nay lại càng thêm kiên định. Hắn hiểu rằng, mình không chỉ đang đi bắt một vài linh hồn trốn nợ, mà là đang đứng ở tiền tuyến của một cuộc chiến nhằm bảo vệ sự công bằng cuối cùng của vạn vật.
Cái chết, vốn dĩ là sự công bằng nhất. Dù ngươi là hoàng đế hay ăn mày, là đại năng hay phàm nhân, cuối cùng đều phải bước qua cửa quan của hắn. Nếu sự công bằng này bị tước đoạt, thế gian sẽ chỉ còn là một vở kịch rỗng tuếch.
"Công tử, đêm khuya rừng thẳm, vết thương chưa lành, không nên suy nghĩ quá nhiều."
Một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên từ phía sau gốc cây cổ thụ.
Ninh Khuyết không quay đầu, tay hắn đã âm thầm đặt lên Bút Phán Tội.
Tô Thanh Nguyệt bước ra từ bóng tối, trên tay nàng cầm một chiếc bình sứ nhỏ tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của bách thảo. Nàng điềm tĩnh tiến lại gần, đặt chiếc bình lên tảng đá bên cạnh Ninh Khuyết.
"Đây là 'U Hồn Đan', do chính tay ta luyện chế. Nó không thể chữa lành vết nứt thần hồn của ngươi ngay lập tức, nhưng có thể giúp ngươi ngăn chặn sự dòm ngó của những tà ma trong đêm nay."
Ninh Khuyết nhìn chiếc bình sứ, rồi nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng: "Ngươi đi theo ta bao lâu rồi?"
"Từ khi ngươi rời khỏi Thanh Vân Sơn." Tô Thanh Nguyệt thành thật đáp, nàng ngồi xuống thảm cỏ, cách hắn một khoảng vừa đủ để không gây cảm giác đe dọa. "Ta biết ngươi không tin ta. Nhưng Thiên Cơ Các không phải là một khối thống nhất. Có những người muốn thống trị, và có những người... muốn bảo vệ trật tự cũ."
"Và ngươi thuộc phe bảo vệ?" Ninh Khuyết mỉa mai.
"Ta thuộc về chính mình." Tô Thanh Nguyệt nhìn lên vầng trăng khuyết vừa nhô lên khỏi đỉnh núi. "Ta đã tiên đoán về sự xuất hiện của ngươi từ mười năm trước. Một kẻ mang theo ngọn đèn của cõi chết sẽ đến để thanh lọc thế gian. Nhưng trong quẻ tượng của ta, kẻ đó... sẽ chết trong cô độc."
Ninh Khuyết cầm lấy chiếc bình sứ, khẽ lắc nhẹ. Hắn không uống, nhưng cũng không ném đi.
"Cái chết không đáng sợ. Đáng sợ là chết mà không hoàn thành chức trách." Ninh Khuyết đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo bào đen đầy bụi bặm. "Thuốc của ngươi, ta nhận. Nhưng nhân quả này, ta sẽ trả sau. Đừng theo ta nữa, con đường tiếp theo... không dành cho người sống."
Ninh Khuyết cầm lấy Trấn Hồn Đăng, bước vào màn đêm đặc quánh. Hướng hắn đi không phải là về Trấn Hồn Quan, mà là hướng về phía Tây — nơi có Linh Giang, dòng sông nối liền giữa nhân gian và phế tích của một vương quốc cổ đại đã bị xóa sổ khỏi bản đồ.
Nơi đó, có một linh hồn đang chờ hắn. Một kẻ đã chết từ vạn năm trước, nhưng vừa mới "tỉnh dậy".
Tô Thanh Nguyệt nhìn bóng người dần tan vào bóng tối, nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo vẻ buồn bã: "Đạo tâm vĩnh hằng... Ninh Khuyết, để xem ngươi có thể giữ được bao lâu trước sự cám dỗ của linh căn."