MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân HồiChương 5: HUYẾT NHUỘM THỌ Y, LINH HỒN KHÔNG CHỊU NGỦ YÊN

Đạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân Hồi

Chương 5: HUYẾT NHUỘM THỌ Y, LINH HỒN KHÔNG CHỊU NGỦ YÊN

1,651 từ · ~9 phút đọc

Bóng đêm bao trùm lấy con đường mòn dẫn về phía Tây. Sương mù bắt đầu dâng lên từ lòng đất, đặc quánh và mang theo mùi tanh nồng của bùn loãng. Ninh Khuyết bước đi trong màn sương, chiếc Trấn Hồn Đăng tỏa ra ánh sáng xanh lục nhạt nhòa, chỉ đủ để soi rõ ba thước đất trước mặt.

Càng tiến gần về phía Linh Giang, không khí càng trở nên âm hàn. Đây không phải là cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh từ sự thiếu vắng sinh mệnh.

"Cứu... cứu ta..."

Một tiếng thì thầm đứt quãng vang lên từ phía lùm cây rậm rạp. Ninh Khuyết dừng bước, hắn khẽ nâng cao ngọn đèn đồng. Ánh sáng xanh lục lướt qua, để lộ một cảnh tượng khiến người thường phải kinh hãi: Một nam tử trung niên, mặc bộ y phục của một thương nhân, đang bò lết trên mặt đất. Điều đáng sợ là nửa thân dưới của hắn đã hoàn toàn biến mất, nhưng không có máu chảy ra, chỉ có những sợi khói đen lởn vởn.

Ninh Khuyết nhìn lướt qua, giọng nói phẳng lặng: "Ngươi đã chết từ ba ngày trước. Tại sao không chịu tan biến?"

Nam tử kia ngước khuôn mặt trắng bệch lên, đôi mắt chỉ còn lòng trắng: "Ta... ta chưa muốn chết... Tiền bạc của ta, thê thiếp của ta... Ta không cam tâm!"

"Không cam tâm không phải là lý do để ngươi ở lại." Ninh Khuyết lạnh lùng đưa tay về phía trước, "Nhìn vào đèn."

Khi gã thương nhân nhìn vào ngọn lửa xanh, sự tham lam và sợ hãi trong mắt gã dần bị thay thế bằng sự trống rỗng. Linh hồn gã thu nhỏ lại thành một đốm sáng mờ nhạt rồi bị hút vào trong đèn. Đây chỉ là một "cô hồn dã quỷ" tầm thường, nhưng điều khiến Ninh Khuyết cau mày là dấu vết trên linh hồn gã.

Trên cổ linh hồn gã thương nhân có một vết cắn — một vết cắn nham nhở như bị loài thú dữ nào đó xé toạc.

"Ăn hồn sao?" Ninh Khuyết lẩm bẩm, đôi mắt đen tuyền nheo lại.

Người chết thường sẽ theo bản năng tìm về Luân hồi. Nếu ở lại dương gian quá lâu mà không có tu vi, linh hồn sẽ tự tan rã. Nhưng có một loại tà thuật bị cấm đoán: Linh hồn ăn linh hồn để duy trì sự tồn tại. Kẻ thực hiện điều này sẽ mất đi tính người, dần biến thành một loại sinh vật dị dạng gọi là Hồn Ma.

Đi thêm mười dặm, Ninh Khuyết nhìn thấy một ngôi làng nhỏ nằm bên bờ Linh Giang. Ngôi làng tĩnh lặng một cách bất thường. Không có tiếng chó sủa, không có ánh đèn dầu, chỉ có hơi thở của tử khí nồng nặc.

Trên cổng làng, một chiếc thọ y màu đỏ rực treo lơ lửng, bay phất phơ trong gió như một xác chết bị treo cổ. Màu đỏ ấy dưới ánh trăng trông như được nhuộm bằng máu tươi, rợn người và đầy oán khí.

"Huyết Thọ Y." Ninh Khuyết dừng lại dưới cổng làng. "Kẻ gác cổng chưa tới, ai dám định ngày chết cho người khác?"

Hắn bước vào làng. Trên đường làng, những xác người nằm ngổn ngang. Họ không chết vì đao kiếm, mà chết vì "kiệt sức" — toàn bộ tinh khí và thần hồn đã bị rút cạn, chỉ còn lại lớp da bọc xương khô khốc.

Lạch cạch... Lạch cạch...

Tiếng động phát ra từ ngôi nhà lớn nhất ở cuối làng. Ninh Khuyết tiến lại gần, đẩy cửa bước vào.

Bên trong sảnh chính, một cảnh tượng quái đản hiện ra. Một bà lão tóc trắng xóa, mặc bộ thọ y màu đỏ rực y hệt chiếc treo ngoài cổng, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ, tay cầm kim chỉ khâu vá một cái gì đó. Dưới chân bà ta là thi thể của một thanh niên trẻ tuổi, ngực bị mổ banh, nhưng bà ta không lấy nội tạng, mà đang dùng kim chỉ để "khâu" linh hồn của thanh niên đó vào tà áo đỏ của mình.

"Khâu thêm một cái, sống thêm một năm. Khâu thêm mười cái, trường sinh vĩnh hằng..." Bà lão vừa khâu vừa lẩm bẩm, giọng nói nghe như tiếng lá khô bị giẫm nát.

Ninh Khuyết đứng ở cửa, ngọn đèn lồng tỏa ra ánh sáng uy nghiêm: "Ngươi là ai? Ai dạy ngươi thuật Khâu Hồn này?"

Bà lão khựng lại, đôi mắt đục ngầu ngước lên nhìn Ninh Khuyết. Khi nhìn thấy chiếc lồng đèn đồng, bà ta bỗng nhiên cười lên điên cuồng, những nếp nhăn trên mặt co rúm lại như những con giun đất:

"Thiên Sai? Ha ha ha! Ngươi đến muộn rồi! Thiên Cơ sứ giả đã nói, Luân hồi sắp diệt, Trấn Hồn Quan sắp đổ. Chúng ta không cần phải chết nữa! Chỉ cần mặc lên bộ Huyết Thọ Y này, chúng ta sẽ là thần, sẽ là chủ nhân của chính mình!"

"Ngôn ngữ của kẻ điên."

Ninh Khuyết không phí lời, hắn vung tay, chiếc Trấn Hồn Đăng bay lên không trung, xoay tròn và tỏa ra những vòng tròn pháp lực màu tím. Ánh sáng đi đến đâu, những tà khí đen đặc trong căn phòng bị đẩy lùi đến đó.

"Bắt lấy hắn! Đưa linh hồn của hắn cho ta! Linh hồn của Thiên Sai chắc chắn sẽ giúp ta sống đến vạn năm!" Bà lão gào lên.

Từ trong bóng tối sau lưng bà ta, hàng chục bóng người vụt ra. Đó là những dân làng đã chết, nhưng giờ đây họ bị điều khiển bởi những sợi chỉ đỏ nối liền với bộ thọ y của bà lão. Những "Hồn Ma" này gầm rít, móng tay hóa thành những vuốt sắc nhọn đen kịt, lao về phía Ninh Khuyết.

Ninh Khuyết không lùi bước, hắn cầm Bút Phán Tội vẽ một vòng tròn dưới chân.

"Luân Hồi Chỉ Định: Cấm Túc!"

Ầm!

Một vòng tròn ánh sáng đen bùng lên từ mặt đất, hóa thành những sợi xích vô hình trói chặt chân của những hồn ma kia. Chúng gào thét thảm thiết khi chạm vào quy tắc luân hồi, cơ thể bắt đầu bốc khói xám.

Ninh Khuyết bước qua đám hồn ma đang vùng vẫy, đi thẳng về phía bà lão.

"Ngươi... ngươi không sợ sao? Đây là pháp thuật của thượng giới!" Bà lão hoảng sợ, vội vàng rút ra một lá bùa màu vàng kim — thứ mà Ninh Khuyết đã thấy ở Thanh Vân Sơn.

Nhưng bà ta chưa kịp kích hoạt lá bùa, Ninh Khuyết đã đưa tay bóp chặt lấy cổ bà ta. Đôi mắt đen tuyền của hắn nhìn xoáy vào thần hồn thối nát bên trong cơ thể già nua kia.

"Thượng giới có thể cho ngươi thuật, nhưng họ không thể cho ngươi mạng." Ninh Khuyết lạnh lùng nói, "Ngươi giết người luyện y, phạm vào đại tội của nhân gian. Ta phán ngươi: Hồn bay phách tán, vĩnh viễn không được vào luân hồi."

Hắn bóp mạnh. Ngọn lửa xanh từ tay hắn tràn vào cơ thể bà lão.

"Aaaaa!"

Tiếng thét xé lòng vang lên. Bộ Huyết Thọ Y đỏ rực bùng cháy trong lửa xanh, những linh hồn bị khâu trên đó được giải thoát, hóa thành những đốm sáng bay đi. Còn linh hồn của bà lão, dưới tác động của lời phán, bắt đầu tan rã thành từng mảnh nhỏ như tro bụi, rồi biến mất hoàn toàn vào hư không.

Ninh Khuyết buông tay, cơ thể bà lão đổ sụp xuống như một đống giẻ rách.

Hắn nhìn xuống lá bùa vàng kim rơi trên đất. Trên đó có ấn ký của Thiên Cơ Các, nhưng là một loại ấn ký biến dị, mang theo vị đắng của sự mục nát.

"Bọn chúng đang thí nghiệm..." Ninh Khuyết thầm nghĩ, lòng nặng trĩu. "Thiên Cơ Các đang gieo rắc những tà thuật đoản mệnh này vào nhân gian để thu thập oán khí... hoặc để tìm kiếm những mảnh vỡ của Linh Căn Nguyên Thủy trong sự hỗn loạn."

Hắn bước ra khỏi ngôi nhà, trời đã gần sáng. Màn sương dần tan đi, lộ ra ngôi làng điêu tàn.

Lúc này, từ trên nóc nhà đối diện, một bóng người thanh mảnh đang ngồi bó gối, tay cầm một nhành hoa dại, lẳng lặng quan sát hắn.

"Ra tay tàn nhẫn thật đấy, Ninh công tử." Tô Thanh Nguyệt nhảy xuống, tà váy trắng nhẹ nhàng như cánh bướm. "Bà ta chỉ là một quân cờ nhỏ bé bị lòng tham che mắt, sao không đưa bà ta về Trấn Hồn Quan thẩm vấn?"

Ninh Khuyết không thèm nhìn nàng, hắn tiếp tục bước đi về hướng Linh Giang: "Kẻ gác cổng không thẩm vấn kẻ ác. Ta chỉ tiễn đưa. Nếu kẻ đó đã thối rữa đến tận linh hồn, thì xóa sổ là cách tiễn đưa tốt nhất."

Tô Thanh Nguyệt đi bên cạnh hắn, vẻ mặt hơi nghiêm trọng lại: "Ngươi có biết ngôi làng này nằm trên một cái 'Hồn Mạch' của Linh Giang không? Việc bà lão này luyện thọ y không phải ngẫu nhiên. Có kẻ đang muốn chặn dòng chảy của linh hồn đổ về phía Tây."

Ninh Khuyết khựng lại, hắn nhìn về phía dòng sông đang cuộn sóng dữ dội ở phía xa.

"Phía Tây... phế tích của U Minh Vương Quốc?"

"Đúng vậy." Tô Thanh Nguyệt gật đầu. "Nơi đó vừa có một biến động lớn. Một vị cổ thần từng trấn thủ nơi đó vừa bị đánh thức. Và dường như... hắn đang rất đói linh hồn."

Ninh Khuyết nắm chặt cán đèn đồng, vết nứt trên thần hồn hắn lại nhói lên.

Hành trình này, dường như không chỉ là đi đòi nợ nữa, mà là đi ngăn chặn một thảm họa có thể quét sạch toàn bộ sinh linh của vùng đất này.