Gió trên mặt sông Linh Giang không mang theo vị mát mẻ của nước, mà chỉ có mùi mục rữa của những xác chết trôi dạt từ vạn năm trước. Dưới ánh trăng mờ đục, dòng nước đen kịt cuộn xoáy, tạo thành những hố đen thăm thẳm như những con mắt của tử thần đang nhìn trừng trừng lên bầu trời.
Ninh Khuyết đứng trên một mỏm đá nhô ra mặt sông. Chiếc Trấn Hồn Đăng trong tay hắn lúc này không còn tỏa sáng dịu nhẹ, mà ngọn lửa xanh bập bùng dữ dội, phát ra những tiếng "tách, tách" như tiếng xương người bị bẻ gãy.
"Dưới đáy sông này, có thứ gì đó đang nuốt chửng linh hồn." Ninh Khuyết trầm giọng nói, đôi mắt đen tuyền quan sát những luồng khí xám đang bị hút mạnh xuống tâm dòng sông.
Tô Thanh Nguyệt đứng cách hắn ba bước, tay nàng khẽ bấm quyết, một lá bùa hộ mệnh tỏa ánh sáng nhạt bao quanh: "Đó là Huyết Thực Cổ Thần. Hắn vốn là một vị tướng quân thời cổ đại, vì không cam tâm cái chết nên đã tự chôn mình dưới hồn mạch Linh Giang, mượn oán khí vạn năm để tu luyện. Việc Thiên Cơ Các gieo rắc Huyết Thọ Y ở thượng nguồn chính là để 'vỗ béo' cho hắn tỉnh giấc."
Ầm!
Mặt sông bỗng nhiên nổ tung. Một cột nước đen cao hàng chục trượng dựng đứng lên. Từ trong lòng sông, một bóng ma khổng lồ từ từ trồi lên. Hắn cao tới ba trượng, mình mặc bộ giáp trụ rỉ sét, lỗ chỗ những vết thủng, nhưng đáng sợ nhất là khuôn mặt. Hắn không có da thịt, chỉ là một khối sương mù đen đặc với hai đốm lửa đỏ rực cháy sáng trong hốc mắt.
Mỗi hơi thở của hắn đều khiến nước sông sôi sùng sục, hàng ngàn linh hồn gào thét bên trong cơ thể hắn như muốn thoát ra ngoài.
"Kẻ sống... và một kẻ... mang hơi thở của cái chết..." Giọng nói của Cổ Thần vang lên như tiếng đá tảng va vào nhau, chấn động đến mức khiến Tô Thanh Nguyệt phải lùi lại một bước, máu trong người nhộn nhạo.
Hắn nhìn chằm chằm vào Ninh Khuyết, hay đúng hơn là nhìn vào chiếc đèn lồng: "Thiên Sai? Vạn năm rồi... ta vẫn còn nhớ mùi vị của những kẻ giữ cửa. Ngươi đến để đưa ta đi sao? Đáng tiếc, ta đã thoát khỏi sổ sinh tử!"
Ninh Khuyết không hề sợ hãi, hắn chậm rãi nâng Trấn Hồn Đăng lên ngang tầm mắt: "Trốn nợ vạn năm, lãi suất chính là thần hồn của ngươi. Ngươi không thoát khỏi sổ sinh tử, ngươi chỉ là đang nấp trong một cái cống rãnh quá sâu mà thôi."
"Lá gan không nhỏ!" Cổ Thần gầm lên, cánh tay khổng lồ quơ mạnh, nước sông hóa thành hàng vạn mũi tên đen kịt bắn về phía mỏm đá.
Ninh Khuyết không tránh né. Hắn đặt Bút Phán Tội lên lòng bàn tay, rạch một đường ngắn. Một giọt máu đen chảy ra, thấm vào ngòi bút.
"Luân Hồi Pháp Tắc: Cưỡng Chế Trục Xuất!"
Hắn không vẽ bùa, mà vẽ một chữ "QUY" (Trở về) khổng lồ vào không trung.
Hưu!
Chữ "QUY" tỏa ra ánh sáng tím sậm, va chạm với cơn mưa tên nước. Một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra: Những mũi tên đen mang theo oán khí ngút trời khi chạm vào ánh sáng tím liền lập tức hóa thành nước bình thường, rơi lả tả xuống đất. Pháp tắc của Ninh Khuyết không phải là công kích, mà là "đưa vạn vật về đúng bản chất của nó".
Cổ Thần chết thì phải là xác chết, nước sông mang oán khí phải trở về thanh tịnh.
"Ngươi... ngươi dám cưỡng chế pháp tắc của ta?!" Cổ Thần kinh ngạc, hắn cảm thấy quyền kiểm soát dòng sông của mình đang bị lung lay.
Ninh Khuyết bước đi trên mặt nước sông đang cuộn sóng. Mỗi bước chân hắn hạ xuống, mặt nước nơi đó liền phẳng lặng như gương.
"Ngươi núp dưới này quá lâu, đã quên mất cảm giác của ánh sáng luân hồi rồi."
Ninh Khuyết xoay nhẹ cán đèn. Ngọn lửa xanh bên trong đột nhiên bắn ra một sợi xích lửa, khóa chặt lấy cổ của Cổ Thần.
"Ra khỏi nhục thân thối rữa của ngươi đi!"
Ninh Khuyết hét lớn, dồn toàn bộ sức mạnh thần hồn vào sợi xích. Đây chính là Trục Xuất. Hắn không giết thực thể vật chất, hắn cưỡng ép linh hồn phải tách rời khỏi vật chứa trái phép.
Cổ Thần gào thét thảm thiết, bộ giáp trụ rỉ sét bắt đầu nứt vỡ. Một khối linh hồn đỏ ngầu, đầy những gai nhọn và khuôn mặt đau đớn bị sợi xích kéo dần ra khỏi khối sương mù đen.
"Thiên Cơ sứ giả! Cứu ta! Ngươi đã hứa sẽ cho ta Linh Căn!" Cổ Thần tuyệt vọng gào lên về phía bầu trời.
Trên tầng mây, một luồng ánh sáng vàng kim khẽ loé lên nhưng rồi vụt tắt. Dường như kẻ đứng sau đã quyết định bỏ rơi quân cờ này khi thấy sự hiện diện của Thiên Sai quá mạnh mẽ.
Tô Thanh Nguyệt ở trên bờ thấy vậy, liền ném ra một chuỗi hạt bồ đề, hóa thành một trận pháp trấn áp xung quanh để ngăn cản tà khí phát tán: "Ninh Khuyết! Mau lên! Hắn đang định tự bạo linh hồn để kéo theo cả vùng này xuống địa ngục!"
Ánh mắt Ninh Khuyết lạnh lùng. Hắn áp sát Cổ Thần, Bút Phán Tội đâm thẳng vào ngực khối linh hồn đỏ rực kia.
"Ta nói ngươi đi, ngươi không được ở lại."
Uỳnh!
Một luồng kình lực vô hình bùng phát. Linh hồn vạn năm của Cổ Thần bị chẻ làm đôi. Một nửa tan biến thành linh khí thuần khiết trả lại cho đất trời, nửa còn lại — phần chứa đựng ký ức và tội lỗi — bị hút gọn vào trong Trấn Hồn Đăng.
Mặt sông Linh Giang dần bình lặng lại. Xác chết khổng lồ của Cổ Thần tan rã thành cát bụi, chìm xuống đáy sâu.
Ninh Khuyết đứng giữa dòng sông, lồng ngực phập phồng. Vết nứt trên thần hồn hắn lại rộng thêm một chút, ánh sáng tím trong mắt nhạt đi, để lộ vẻ mệt mỏi cùng cực. Việc cưỡng chế một linh hồn vạn năm rời khỏi cơ thể là một sự tiêu hao kinh khủng đối với một Thiên Sai chưa hoàn toàn khôi phục thực lực.
Hắn lảo đảo bước về phía bờ, Tô Thanh Nguyệt vội lao tới đỡ lấy hắn. Lần này, hắn không đẩy nàng ra, đơn giản vì hắn không còn sức.
"Ngươi điên rồi." Nàng xót xa nhìn hắn, "Dùng bản mạng thần hồn để thi triển cưỡng chế trục xuất... ngươi muốn chết thật sao?"
Ninh Khuyết nhìn vào chiếc đèn lồng, bên trong giờ đây có thêm một vệt sáng đỏ sậm đang vùng vẫy: "Hắn... hắn nắm giữ một mảnh bản đồ dẫn đến phế tích U Minh... Khụ... Ta cần nó."
Tô Thanh Nguyệt khựng lại. Nàng nhìn vào sâu trong mắt hắn, thấy một sự kiên định đến đáng sợ. Nàng chợt nhận ra, Ninh Khuyết không chỉ đi đòi nợ, hắn đang cố ý gom góp tất cả những kẻ nắm giữ bí mật về Thiên Cơ Các vào trong chiếc đèn của mình.
Hắn đang biến chiếc đèn thành một thư viện của những linh hồn tội lỗi để tìm ra sự thật cuối cùng.
"Được rồi, kẻ gác cổng đại nhân." Nàng thở dài, dìu hắn ngồi xuống gốc cây già. "Ngươi thắng rồi. Nhưng nhìn xem, Linh Giang đã yên tĩnh, nhưng 'mùi' của Thiên Cơ Các vẫn còn vất vưởng khắp nơi. Bọn chúng sẽ không để ngươi yên đâu."
Ninh Khuyết tựa đầu vào thân cây, nhìn vầng trăng đang lặn dần: "Thiên Đạo có kẽ hở, Thiên Cơ muốn lấp đầy nó bằng dục vọng. Ta... sẽ dùng cái chết để vá lại nó."
Trong bóng tối của đêm tàn, tiếng chuông đồng từ Trấn Hồn Quan xa xôi bỗng vọng về, u buồn và trang trọng, như một lời chào mừng một kẻ tội đồ vạn năm vừa được "về nhà".