MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân HồiChương 7: THIÊN CƠ LỘ DIỆN, VẬN MỆNH GIAO THOA

Đạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân Hồi

Chương 7: THIÊN CƠ LỘ DIỆN, VẬN MỆNH GIAO THOA

1,304 từ · ~7 phút đọc

Ánh bình minh đầu tiên trên dòng Linh Giang không mang màu vàng rực rỡ, mà là một sắc tím nhạt u uất bị lọc qua lớp sương mù dày đặc. Ninh Khuyết ngồi tựa gốc cây già, hơi thở đã bình ổn hơn nhưng gương mặt vẫn tái nhợt như tờ giấy trắng.

Hắn mở lòng bàn tay, chiếc Trấn Hồn Đăng xoay nhẹ. Bên trong lớp kính đồng, linh hồn đỏ sậm của Huyết Thực Cổ Thần đang bị ngọn lửa xanh lam thiêu đốt, gột rửa đi lớp oán khí vạn năm. Mỗi khi một tia oán khí bị triệt tiêu, một mảnh ký ức lại hiện ra, trôi lơ lửng trong hư không như những mảnh vỡ của một tấm gương cũ.

Tô Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, nàng nhìn chăm chú vào những mảnh vỡ ký ức đó. Đôi mắt nàng bỗng nhiên hóa thành màu bạc lạ lẫm, các vòng tròn pháp trận nhỏ li ti xoay chuyển trong con ngươi – đó là Thiên Cơ Nhãn, thần thông trấn phái của Thiên Cơ Các.

"Dừng lại!" Ninh Khuyết khẽ quát, tay hắn phất một dải khí xám che khuất tầm mắt nàng. "Ký ức của người chết là thứ ô uế nhất đối với người sống. Ngươi muốn bị nhân quả của hắn quấn thân sao?"

Tô Thanh Nguyệt thu lại thần thông, sắc bạc trong mắt tan biến, nàng khẽ cười khổ: "Ninh công tử, ta không còn lựa chọn. Thiên Cơ Các đã phát lệnh truy sát cấp cao nhất đối với ngươi. Nếu ta không tìm ra manh mối về phế tích U Minh trước bọn họ, cả ta và ngươi đều không có đường sống."

Ninh Khuyết im lặng. Hắn đưa tay chạm vào một mảnh ký ức vừa hiện ra. Trong mảnh vỡ ấy, hắn nhìn thấy một tòa thành trì lơ lửng giữa hư không, xung quanh là chín con rồng đen bằng đá kéo những sợi xích khổng lồ.

"U Minh Vương Thành..." Ninh Khuyết thầm thì.

"Không chỉ vậy." Tô Thanh Nguyệt chỉ tay vào một góc mảnh ký ức, nơi có một bóng người mờ ảo mặc trường bào in hình bát quái. "Kẻ đó là Minh Toán Tử – một trong tam đại trưởng lão của Thiên Cơ Các. Hắn đã xuất hiện trong ký ức của Cổ Thần từ một trăm năm trước. Điều này nghĩa là Thiên Cơ Các đã bí mật chuẩn bị cho việc 'ăn mòn' Luân hồi từ rất lâu rồi."

Đúng lúc này, không gian xung quanh bỗng nhiên trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ. Tiếng chim hót, tiếng gió thổi qua kẽ lá, tiếng nước sông chảy... tất cả biến mất.

Ninh Khuyết nhíu mày, hắn cảm nhận được một luồng sát khí cực kỳ sắc bén, lạnh lẽo như băng đá vạn năm, đang khóa chặt lấy gáy mình.

"Thiên Cơ hiển lộ, kẻ nghịch lại phải chết."

Một giọng nói vô cảm vang lên từ phía trên tầng mây.

Từ trong hư không, ba bóng người mặc trường bào xám, trên mặt đeo mặt nạ bạc không có ngũ quan, từ từ hạ xuống. Trên tay họ đều cầm một thanh đoản kiếm mảnh như lá lúa, tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhức mắt.

"Thiên Cơ Các – Tam Sát Giả." Tô Thanh Nguyệt biến sắc, nàng nhanh chóng đứng chắn trước mặt Ninh Khuyết, tay rút ra một dải lụa dài tỏa ánh trăng. "Bọn chúng là những cỗ máy giết chóc không có linh hồn, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh của quẻ bói."

Ninh Khuyết chậm rãi đứng dậy, hắn không nhìn ba kẻ sát thủ, mà nhìn vào chiếc đèn lồng đang lu mờ: "Lão già quét rác nói đúng, khi gác cổng, ta sẽ là kẻ thù của cả thế giới này."

Ba tên sát thủ không phí lời, họ phối hợp cực kỳ nhịp nhàng. Kẻ bên trái vung kiếm tạo ra một vùng không gian giam cầm, kẻ bên phải tung ra hàng vạn sợi chỉ bạc nhằm khóa chặt thần hồn, còn kẻ ở giữa đâm một kiếm chí mạng thẳng vào tim Ninh Khuyết.

"Phá!"

Ninh Khuyết không lùi mà tiến. Hắn dùng Bút Phán Tội vẽ một chữ "TỬ" (Cái chết) thật lớn trước ngực.

Keng!

Thanh đoản kiếm của tên sát thủ chạm vào chữ "TỬ", bỗng nhiên rỉ sét với tốc độ mắt thường có thể thấy được, rồi gãy vụn. Tên sát thủ khựng lại, hắn không có cảm xúc, nhưng bản năng chiến đấu khiến hắn định lùi lại.

Nhưng Ninh Khuyết nhanh hơn. Hắn tiến một bước ngắn, bàn tay lạnh lẽo như đá từ cõi âm chộp lấy mặt nạ của tên sát thủ.

"Ngươi nói ngươi không có linh hồn?" Ninh Khuyết gằn giọng, đôi mắt hoàn toàn đen tuyền. "Vậy thì để ta xem, thứ gì đang điều khiển cái xác này."

Hắn dùng sức bóp mạnh. Chiếc mặt nạ bạc vỡ tan, để lộ bên dưới không phải là khuôn mặt người, mà là một con mắt quỷ màu vàng đang điên cuồng xoay chuyển, gắn chặt vào hốc mắt của một cái xác khô.

"Ký sinh linh hồn!" Tô Thanh Nguyệt ở bên cạnh vừa đánh lui hai tên sát thủ còn lại, vừa kinh hãi thốt lên. "Thiên Cơ Các đã dùng tà thuật để biến đệ tử thành những con rối cho tà ma thượng giới ký sinh!"

Ninh Khuyết không chút do dự, hắn dí ngọn lửa xanh của Trấn Hồn Đăng thẳng vào con mắt quỷ đó.

"Aaaaa!" Một tiếng thét chói tai, không phải phát ra từ miệng cái xác, mà là từ trong không gian xung quanh. Con mắt quỷ bị thiêu rụi thành tro, cái xác khô ngã sụp xuống, nhanh chóng thối rữa thành một vũng nước đen.

Hai tên sát thủ còn lại thấy đồng bạn bị giết, không những không sợ hãi mà còn kích hoạt bí thuật tự bạo. Cơ thể chúng phình to, ánh sáng trắng bên trong bộc phát, muốn kéo theo Ninh Khuyết cùng chết.

"Luân Hồi Pháp Tắc: Định!"

Ninh Khuyết dồn chút sức lực cuối cùng, cắm cán đèn xuống đất. Một vòng tròn pháp luật màu tím lan tỏa, đóng băng toàn bộ hành động tự bạo của hai tên sát thủ. Nhưng cái giá phải trả là vết nứt trên thần hồn hắn lại nổ ra một tiếng "rắc" khô khốc.

Ninh Khuyết quỵ xuống, máu từ tai, mắt, mũi hắn chảy ra đồng thời. Hắn đã quá tải.

Tô Thanh Nguyệt nhanh chóng ném ra hai lá bùa trấn hồn, kết liễu hai tên sát thủ đang bị đóng băng. Nàng lao đến bên cạnh Ninh Khuyết, gương mặt đầy vẻ lo lắng: "Ninh Khuyết! Ngươi đừng dùng đến pháp tắc nữa! Thần hồn của ngươi sắp sụp đổ rồi!"

Ninh Khuyết nhìn nàng, tầm nhìn của hắn bắt đầu nhòe đi: "Tô Thanh Nguyệt... ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao... lại giúp một kẻ mang đến cái chết?"

Tô Thanh Nguyệt khựng lại, nàng cúi đầu, mái tóc dài che khuất gương mặt: "Vì ta là kẻ duy nhất trên thế giới này... biết được cảm giác khi bị Thiên Đạo xóa tên khỏi sổ sinh tử mà vẫn phải sống. Ta không phải giúp ngươi, ta đang giúp chính mình tìm đường về nhà."

Ninh Khuyết chưa kịp hiểu câu nói đó, hắn đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Trong cơn hôn mê, hắn thấy mình đứng trước Trấn Hồn Quan. Lão già quét rác đứng đó, nhưng không phải cầm chổi, mà cầm một thanh kiếm gãy rỉ sét, nhìn về phía xa xăm nơi những vì sao đang rụng xuống.

"Ninh Khuyết, nhân quả đã bắt đầu xoay chuyển. Kẻ mang đèn đi trong đêm, cuối cùng sẽ bị ngọn đèn thiêu cháy, hoặc trở thành chính ngọn đèn để soi đường cho kẻ khác..."