MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân HồiChương 8: BÍ MẬT TRONG QUAN TÀI TRỐNG

Đạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân Hồi

Chương 8: BÍ MẬT TRONG QUAN TÀI TRỐNG

1,335 từ · ~7 phút đọc

Ninh Khuyết tỉnh lại trong tiếng gõ mõ đều đặn, khô khốc.

Mùi nhang trầm cũ kỹ lấp đầy lồng ngực đang đau nhức của hắn. Hắn mở mắt, thấy mình đang nằm trên một tấm chiếu cỏ rách nát bên trong một ngôi chùa hoang phế. Mái chùa đã sụp đổ một nửa, để lộ bầu trời đêm đầy sao nhưng lại vắng bóng trăng.

"Ngươi tỉnh rồi?"

Tô Thanh Nguyệt ngồi bên một đống lửa nhỏ, nàng đang dùng một cành cây khô khơi thông ngọn lửa. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của nàng một vẻ trầm mặc lạ lùng. Cách đó không xa, chiếc Trấn Hồn Đăng vẫn đang tỏa ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, đóng vai trò như một ngọn đèn canh gác.

Ninh Khuyết định ngồi dậy, nhưng một cơn đau buốt từ sâu trong linh hồn khiến hắn hự lên một tiếng, đổ gục lại xuống chiếu.

"Đừng cử động." Tô Thanh Nguyệt không quay đầu lại, giọng nàng bình thản nhưng chứa đựng sự cảnh cáo. "Ngươi đã cưỡng ép thi triển pháp tắc khi thần hồn đang bị nứt. Nếu không có 'U Hồn Đan' của ta và địa khí của ngôi chùa này trấn giữ, lúc này ngươi đã là một cái xác không hồn rồi."

Ninh Khuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa hơi thở: "Đây là đâu?"

"Cấm địa của phế tích Thanh Vân Tông cũ — Vô Danh Tự." Tô Thanh Nguyệt đứng dậy, nàng đi về phía sau bức tượng Phật đã mất đầu. "Nơi này nằm trên một đoạn đứt gãy của linh mạch, Thiên Cơ Các không thể bói toán ra vị trí của chúng ta trong vòng ba ngày."

Ninh Khuyết nheo mắt nhìn quanh. Ngôi chùa này không giống những ngôi chùa bình thường. Trên những cột trụ mục nát không phải là những hình chạm khắc bồ tát hay hoa sen, mà là những hình vẽ về các tầng địa ngục, về những người dẫn đường mặc áo bào đen cầm đèn.

Hắn cố gắng gượng dậy, bước đi loạng choạng về phía sau bức tượng Phật theo chân Tô Thanh Nguyệt. Ở đó, có một hầm ngầm vừa được mở ra, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

Dưới hầm ngầm là một căn phòng đá nhỏ hẹp. Chính giữa phòng đặt một chiếc quan tài bằng gỗ đen, không hề có nắp.

Điều kỳ lạ là chiếc quan tài này không hề có mùi tử khí. Ngược lại, nó tỏa ra một mùi hương thanh khiết, giống như mùi của những bông hoa tuyết vừa rụng xuống mặt đất. Ninh Khuyết tiến lại gần, nhìn vào bên trong.

Quan tài trống rỗng.

Nhưng ở đáy quan tài, có khắc một dòng chữ bằng máu đã khô đen, nét chữ rồng bay phượng múa, mang theo một loại hào khí kinh người:

"Thiên đạo hữu lậu, Luân hồi bất túc. Ngã dĩ thử thân, tàng thiên vạn tái." (Thiên đạo có kẽ hở, Luân hồi không đủ. Ta dùng thân này, ẩn giấu muôn đời.)

Ninh Khuyết sững sờ. Khi nhìn thấy dòng chữ này, vết nứt trên thần hồn hắn bỗng dưng rung động dữ dội. Một mảnh ký ức vụn vỡ hiện về: Một đứa trẻ đứng giữa biển máu, tay cầm một thanh kiếm gãy, nhìn lên bầu trời đang sụp đổ. Đứa trẻ đó... có đôi mắt giống hệt hắn hiện tại.

"Ngươi có thấy gì không?" Tô Thanh Nguyệt quan sát biểu cảm của hắn, giọng nàng thấp xuống. "Chiếc quan tài này được làm từ gỗ của cây Minh Giới Thần Mộc. Nó vốn không dùng để an táng người chết, mà để... nuôi dưỡng người sống."

Ninh Khuyết đưa tay chạm vào những dòng chữ trên đáy quan tài. Một luồng điện xẹt qua, khiến hắn rùng mình.

"Đây là chỗ của ta." Ninh Khuyết thì thầm, giọng nói chứa đựng sự bàng hoàng không thể tin nổi.

"Cái gì?" Tô Thanh Nguyệt sững sờ.

"Vạn năm trước... trước khi trở thành Thiên Sai của Trấn Hồn Quan." Ninh Khuyết nhìn sâu vào chiếc quan tài trống rỗng. "Ta đã từng là một thực thể khác. Chiếc quan tài này chính là nơi ta được 'luyện' ra. Ta không phải là sinh linh bình thường đầu thai, ta là một phần của quy tắc luân hồi bị tách rời ra và nhào nặn thành hình người."

Hắn chợt hiểu tại sao lão nhân quét rác luôn nói hắn không ở trong lục đạo. Hắn vốn dĩ không có cha mẹ, không có luân hồi trước đó. Hắn là một "Vật chứa quy tắc".

"Nếu ngươi là vật chứa quy tắc..." Tô Thanh Nguyệt lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên sự sợ hãi. "Vậy thì thứ mà Thiên Cơ Các đang tìm kiếm — Linh Căn Nguyên Thủy — có lẽ chính là thứ đang nằm trong lõi linh hồn của ngươi."

Không gian trong hầm ngầm bỗng chốc đông đặc lại.

Ninh Khuyết hiểu ra tất cả. Tại sao hắn lại mạnh mẽ một cách vô lý trước những linh hồn cổ đại. Tại sao hắn có thể cưỡng chế trục xuất pháp tắc của kẻ khác. Vì hắn chính là hiện thân của quy tắc. Và đó cũng là lý do vì sao thượng giới muốn săn đuổi hắn. Họ không muốn bắt linh hồn trốn nợ, họ muốn mổ xẻ hắn để lấy ra "hạt giống" có thể tạo nên một Thiên đạo mới.

Rắc!

Một tiếng động lạ vang lên từ phía cửa hầm.

Ninh Khuyết phản ứng cực nhanh, hắn chộp lấy Trấn Hồn Đăng, ngọn lửa xanh bùng lên bảo vệ cả hai.

Từ bóng tối, một con mèo đen với đôi mắt màu huyết dụ lững thững bước ra. Nó không nhìn họ, mà nhảy thẳng lên thành chiếc quan tài trống, cất tiếng kêu đầy thảm thiết: "Maooo... maooo..."

"Linh Miêu dẫn hồn?" Ninh Khuyết nheo mắt. Đây là loài sinh vật chỉ xuất hiện khi có một đại năng sắp đoạt xá hoặc một linh hồn cực mạnh đang tới gần.

"Có kẻ đang ở trên kia." Tô Thanh Nguyệt rút ra dải lụa trắng, sẵn sàng chiến đấu. "Không phải sát thủ của Thiên Cơ Các... mùi vị này... là của người quen."

Ninh Khuyết bước lên bậc thang, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Dù thần hồn đang tổn thương, nhưng khi đứng trước bí mật về thân phận của mình, một luồng uy áp đáng sợ bắt đầu lan tỏa từ người hắn.

Hắn đẩy cửa hầm bước ra ngoài ngôi chùa hoang.

Dưới ánh sao đêm, một lão giả mặc rách rưới, tay cầm chiếc chổi tre mòn vẹt, đang thản nhiên quét những chiếc lá khô trên sân chùa.

"Lão già quét rác?" Ninh Khuyết khựng lại.

Lão già không ngước lên, tiếng chổi kêu loẹt xoẹt đều đặn trên nền đá: "Ninh Khuyết, ta đã bảo ngươi đừng rời Trấn Hồn Quan quá sớm. Ký ức là một loại độc dược, một khi ngươi uống vào, ngươi sẽ không còn là kẻ gác cổng vô tình nữa. Ngươi sẽ bắt đầu có 'tâm', mà có tâm... thì sẽ biết đau."

Ninh Khuyết nắm chặt cán đèn: "Ông đã biết chiếc quan tài này ở đây? Ông đã biết ta là ai?"

Lão già quét rác dừng chổi, lão nhìn lên bầu trời đen thẳm: "Ta chỉ là kẻ trông coi quan tài. Còn ngươi, là kẻ nằm trong đó. Vạn năm trước, chúng ta đã thua một lần. Vạn năm sau, nếu ngươi vẫn chọn con đường 'Nhân đạo', ngươi sẽ lại thua lần nữa."

Lão già chỉ tay về phía chân trời, nơi một luồng khí đen đang cuồn cuộn kéo đến:

"Hồn đạo đại kiếp đã khởi động. Kẻ trốn trong quan tài trống đã lộ diện. Ninh Khuyết, chuẩn bị tiếp khách đi. Lần này, là kẻ đã giết ngươi vạn năm trước."

Ninh Khuyết cảm thấy máu trong người sôi lên. Vết nứt trên thần hồn không còn đau nữa, mà đang rực cháy một ngọn lửa đen kịt.