MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân HồiChương 9: NHÂN QUẢ CỦA KẺ GÁC CỔNG

Đạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân Hồi

Chương 9: NHÂN QUẢ CỦA KẺ GÁC CỔNG

1,390 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chổi của lão già quét rác dừng hẳn. Không gian xung quanh ngôi chùa hoang phế đột ngột bị bóp nghẹt bởi một loại áp lực vô hình, khiến ngay cả những hạt bụi đang lơ lửng cũng bị ép xuống mặt đất.

Trên bầu trời, những đám mây đen cuồn cuộn không phải do bão tố, mà là do sự tập hợp của hàng vạn sợi tơ vận mệnh đang bị một bàn tay khổng lồ thao túng. Từ giữa màn đêm, một bóng người từ từ hiện ra. Hắn không có cơ thể thực sự, chỉ là một luồng hư ảnh khoác trường bào bát quái, tay cầm một bàn tính bằng ngọc trắng.

Mỗi khi một hạt bàn tính chạm vào nhau, một tiếng tách vang lên đều đặn, như nhịp tim của tử thần.

"Minh Toán Tử..." Ninh Khuyết gằn giọng, đôi mắt đen tuyền của hắn rực lên ánh lửa tím sẫm từ Trấn Hồn Đăng.

"Vạn năm không gặp, vật chứa của ta." Minh Toán Tử lên tiếng, giọng nói của hắn vang vọng từ bốn phương tám hướng, không có chút cảm xúc của con người. "Ngươi vẫn cô độc như vậy, vẫn ôm khư khư cái đèn nát đó mà canh giữ một cánh cửa đã sớm mục nát."

Ninh Khuyết bước lên phía trước, chắn cho Tô Thanh Nguyệt ở phía sau. Cán đèn lồng trong tay hắn rung lên bần bật, phản ứng với kẻ đã từng nhào nặn ra số phận bi thảm của hắn.

"Cánh cửa có thể mục nát, nhưng trật tự thì không." Ninh Khuyết lạnh lùng đáp. "Ngươi đến đây bằng phân thân thần hồn, là muốn nếm thử mùi vị của lửa luân hồi lần nữa sao?"

Minh Toán Tử cười nhạt, tay gảy nhẹ một hạt bàn tính: "Ta đến để lấy lại thứ vốn thuộc về mình. Linh Căn Nguyên Thủy không nên nằm trong tay một kẻ gác cổng tầm thường. Nó cần được 'toán' ra một tương lai mới cho thượng giới."

Dứt lời, Minh Toán Tử vung tay. Hàng vạn hạt bàn tính bằng ánh sáng trắng từ hư không bắn ra, mỗi hạt đều mang theo một quẻ tượng biến hóa khôn lường. Đây không phải là công kích vật lý, mà là "Vận Mệnh Công Kích". Nếu bị chạm vào, vận khí và thọ mệnh của người đó sẽ bị tước đoạt ngay lập tức.

"Ninh Khuyết, cẩn thận! Đừng để quẻ tượng khóa chặt!" Tô Thanh Nguyệt hét lên, nàng vung dải lụa trắng, tạo thành một vòng xoáy linh lực để đánh lệch các hạt sáng.

Ninh Khuyết không lùi bước. Hắn hiểu rằng, đối diện với một kẻ nắm giữ vận mệnh, sự phòng ngự là vô ích. Cách duy nhất là dùng cái chết để đối chọi với sự sống.

Hắn giơ Bút Phán Tội lên, đâm thẳng vào ngực trái của mình, nơi vết nứt thần hồn đang rò rỉ khí xám.

"Lấy máu làm mực, lấy hồn làm giấy. Luân Hồi Pháp Tắc: Tuyệt Diệt Vận Mệnh!"

Ninh Khuyết vẽ một chữ "KHÔNG" (Hư không) khổng lồ.

Uỳnh!

Chữ "KHÔNG" bùng phát một luồng hắc khí lạnh lẽo, nuốt chửng toàn bộ những hạt bàn tính ánh sáng. Mọi quẻ tượng, mọi sự tính toán của Minh Toán Tử khi chạm vào chữ này đều trở nên vô nghĩa. Cái chết là nơi mọi vận mệnh kết thúc, là điểm "Không" của mọi phép toán trên thế gian.

Minh Toán Tử hơi biến sắc: "Ngươi dám dùng bản mạng tinh huyết để thi triển Tuyệt Diệt? Ngươi muốn cùng ta đồng quy vu tận?"

"Ngươi chỉ là một phân thân, còn ta... ta không còn gì để mất." Ninh Khuyết gầm lên, hắn lao về phía hư ảnh của Minh Toán Tử.

Trấn Hồn Đăng trong tay hắn bùng nổ, ngọn lửa xanh lam hóa thành một con hắc long quấn chặt lấy Minh Toán Tử. Tiếng gào thét của vạn linh hồn bị giam cầm trong đèn cùng lúc vang lên, tạo thành một loại sóng âm chấn động linh hồn kinh khủng.

Trong khoảnh khắc áp sát, Ninh Khuyết nhìn thấy trong mắt Minh Toán Tử một tia kinh ngạc, và cả một sự thỏa mãn kỳ quái.

"Ngươi vào tròng rồi, Ninh Khuyết." Minh Toán Tử thầm thì.

Bất ngờ, từ bên trong hư ảnh của Minh Toán Tử, một sợi xích màu vàng kim đột ngột bắn ra, đâm xuyên qua vai của Ninh Khuyết, khóa chặt lấy lõi linh hồn của hắn.

"Aaaaa!" Ninh Khuyết đau đớn gầm lên.

Đây chính là "Thiên Cơ Tỏa". Minh Toán Tử không định giết hắn ở đây, mà định dùng phân thân này làm mồi nhử để cắm một ấn ký theo dõi vào sâu trong Linh Căn của Ninh Khuyết.

"Lão già quét rác, ông còn đợi đến bao giờ?" Tô Thanh Nguyệt thấy Ninh Khuyết gặp nguy, vội vàng nhìn về phía lão già đang đứng ở góc sân.

Lão già quét rác thở dài, lão chậm rãi giơ chiếc chổi tre lên.

"Nhân quả của hắn, hắn phải tự giải. Nhưng kẻ ở trên cao mà thò tay xuống quá sâu, thì phải bị chặt."

Lão già quét một chổi vào hư không. Một luồng khí kình giản đơn nhưng mang theo ý chí của đại địa vạn năm lao vút đi. Luồng khí đó không chạm vào Minh Toán Tử, mà chém đứt sợi xích vàng kim và xóa sổ toàn bộ vết nứt hư không mà Minh Toán Tử đang mượn để hiện hình.

Xoẹt!

Hư ảnh của Minh Toán Tử tan rã như khói bị gió thổi.

"Ninh Khuyết... đây mới chỉ là khởi đầu. Ngươi càng dùng sức mạnh Luân hồi, Linh Căn sẽ càng thức tỉnh nhanh hơn. Đến lúc đó, chính ngươi sẽ tự tay mở cửa cho chúng ta bước vào..."

Giọng nói của Minh Toán Tử nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Ninh Khuyết quỵ xuống sân chùa, vai trái của hắn vẫn còn bốc khói vàng từ vết thương của Thiên Cơ Tỏa. Hắn thở hổn hển, mồ hôi trộn lẫn máu nhỏ xuống nền đá.

Lão già quét rác đi tới, đưa chiếc chổi tre cho hắn tựa vào: "Ngươi thấy chưa? Hắn không muốn giết ngươi. Hắn muốn ngươi 'chín'. Ngươi giống như một quả đào tiên, càng đấu tranh, hương vị càng đậm đà."

Ninh Khuyết ngước nhìn lão già, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi và căm hận: "Ông biết tất cả, nhưng ông vẫn để hắn ra tay?"

"Ta chỉ là kẻ quét rác." Lão già bình thản đáp. "Rác nhiều thì phải quét, nhưng nếu rác còn đang cháy, ta không thể đưa tay vào. Ninh Khuyết, Thiên Cơ Tỏa đã nằm trong hồn ngươi, từ nay về sau, mỗi bước ngươi đi, Minh Toán Tử đều biết. Ngươi... đã không còn đường lùi."

Ninh Khuyết nhìn xuống bàn tay mình, những sợi gân đen đang nổi lên. Hắn cười một cách thê lương: "Đường lùi? Từ vạn năm trước, ta đã bước vào bóng tối rồi. Nếu hắn muốn nhìn, ta sẽ cho hắn thấy... thế nào là một Luân hồi sụp đổ."

Tô Thanh Nguyệt bước tới, nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vết thương trên vai hắn. Lần này, nàng không dùng bùa chú, mà dùng một loại linh lực dịu nhẹ giúp xoa dịu cơn đau: "Chúng ta phải rời khỏi đây. Ngôi chùa này đã bị bại lộ. Phía trước là Thập Vạn Đại Sơn, nơi đó có những phế tích cổ xưa không thuộc quyền quản lý của Thiên Cơ Các. Đó là cơ hội duy nhất của ngươi."

Ninh Khuyết đứng dậy, hắn thu hồi Trấn Hồn Đăng. Ngọn lửa bên trong lúc này đã ổn định lại, nhưng ẩn sâu trong đó, có một tia sáng vàng kim nhỏ xíu đang nhấp nháy – ấn ký của Thiên Cơ Tỏa.

"Đi đâu không quan trọng." Ninh Khuyết nhìn về phía dãy núi mờ mịt phía xa. "Quan trọng là, ta phải tìm ra kẻ đã đặt ta vào chiếc quan tài trống đó. Hắn là người tạo ra ta, chắc chắn hắn biết cách... tiêu diệt ta."

Dưới ánh bình minh nhợt nhạt, ba bóng người – một kẻ gác cổng mang thương tích, một thiếu nữ bí ẩn và một lão già quét rác – bắt đầu bước vào hành trình đi sâu vào vùng đất bị lãng quên của lịch sử.