Sau trận chiến tại Vô Danh Tự, Ninh Khuyết dành ba ngày để cưỡng ép trấn áp Thiên Cơ Tỏa trong hồn phách. Dù ấn ký vàng kim kia vẫn nhấp nháy như một con mắt rình rập, nhưng bằng hơi thở tịch diệt của Trấn Hồn Quan, hắn đã tạm thời phủ lên nó một lớp màn sương mù u minh.
Họ rời khỏi dãy núi Thanh Vân khi những tia nắng đầu tiên của mùa thu đổ xuống, nhưng không khí không hề mang lại cảm giác thanh bình.
Bước ra khỏi ranh giới địa phận tu chân, hiện ra trước mắt Ninh Khuyết là một tòa thành cổ của phàm nhân có tên là Lạc Diệp Thành. Đây vốn là cửa ngõ giao thương sầm uất, nhưng giờ đây, đập vào mắt hắn là một khung cảnh kỳ dị đến lạnh người.
"Thế gian này... từ bao giờ đã biến thành một linh đường khổng lồ thế này?" Tô Thanh Nguyệt thốt lên, đôi mắt nàng đầy vẻ bàng hoàng.
Trước cổng thành, hàng ngàn người dân không mặc y phục bình thường. Tất cả họ đều khoác trên mình những bộ áo trắng bằng giấy — loại áo vốn chỉ dành cho người chết. Trên trán mỗi người đều dán một lá bùa vàng kim rực rỡ, nhìn từ xa như những con mắt thứ ba đang chằm chằm nhìn vào hư không.
Ninh Khuyết chậm rãi bước đi trên con phố chính. Hai bên đường, những cửa hàng không còn bán lương thực hay lụa là. Thay vào đó, họ bán "Thọ Diên" — một loại nước lỏng màu xanh nhạt mà người dân tranh nhau mua để uống.
"Đó là gì?" Ninh Khuyết dừng lại trước một sạp hàng.
Lão già quét rác, người nãy giờ vẫn lầm lũi đi sau cùng với chiếc chổi tre, khẽ lên tiếng: "Đó là linh khí pha loãng với oán khí đã được lọc. Thiên Cơ Các ban phát thứ này cho phàm nhân, bảo rằng đó là thần thủy giúp kéo dài tuổi thọ, tránh khỏi bệnh tật."
Ninh Khuyết nheo mắt nhìn một người đàn ông vừa uống xong bát Thọ Diên. Hắn thấy rõ ràng, khi thứ nước đó đi vào cơ thể, sinh mệnh lực của người đàn ông bỗng chốc bùng phát mạnh mẽ, nhưng thần hồn bên trong lại bắt đầu bị "vôi hóa", trở nên cứng nhắc và mất đi màu sắc của sự sống.
"Bọn chúng không kéo dài thọ mệnh." Ninh Khuyết gằn giọng, "Bọn chúng đang 'ướp xác' người sống. Khi những người này chết đi, linh hồn của họ sẽ không tan biến mà kết tinh lại thành những viên linh thạch hồn phách hoàn hảo. Thiên Cơ Các đang chăn nuôi linh hồn như chăn nuôi gia súc."
Hắn cảm thấy Trấn Hồn Đăng trong tay mình rung động dữ dội. Đây là một sự sỉ nhục đối với Luân hồi. Cái chết vốn dĩ là để bắt đầu một vòng lặp mới, nhưng Thiên Cơ Các đã biến nó thành một quy trình sản xuất tài nguyên.
"Ninh Khuyết, nhìn kìa." Tô Thanh Nguyệt chỉ tay về phía quảng trường trung tâm thành phố.
Ở đó, một đài cao bằng đồng đen được dựng lên, trên đỉnh đài là một chiếc gương khổng lồ hướng về phía mặt trời. Mỗi khi có một người dân đi ngang qua, chiếc gương lại lóe lên một cái, ghi lại hơi thở của người đó.
"Đó là Vận Mệnh Kính." Lão già quét rác thở dài. "Nó ghi chép lại vận mệnh của từng người. Kẻ nào có vận khí tốt, sẽ bị 'thu hoạch' sớm hơn. Kẻ nào có vận khí xấu, sẽ bị bỏ mặc để gieo rắc tai ương, tạo ra thêm oán khí cho những người xung quanh."
Đúng lúc này, một toán quân lính mặc giáp trụ có in hình bát quái rầm rập đi tới. Họ không bắt tội phạm, mà đang lôi kéo một gia đình gồm ba người ra khỏi nhà.
"Chúc mừng gia đình nhà họ Trần! Con trai các ngươi đã được Thiên Cơ sứ giả chọn để làm 'Vật chứa thần linh'!" Tên thủ lĩnh hô lớn.
Người cha và người mẹ quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa cười, lạy lục như thể đó là ân huệ lớn nhất đời mình. Nhưng đứa trẻ khoảng bảy tuổi thì sợ hãi tột độ, nó nhìn thấy một thứ mà cha mẹ nó không thấy.
Ninh Khuyết thấy.
Sau lưng tên quân lính là một bóng ma nhợt nhạt đang há cái miệng rộng hoác, sẵn sàng nuốt chửng đứa trẻ ngay khi nó được đưa lên đài cao. Đó không phải là thần linh, đó là một tàn hồn đại năng đang cần đoạt xá để tái sinh.
Ninh Khuyết nắm chặt cán đèn. Cơn giận dữ bấy lâu nay bị đè nén bỗng chốc bùng phát. Hắn không phải là anh hùng, hắn là kẻ gác cổng. Mà kẻ gác cổng thì không cho phép những linh hồn không có giấy thông hành đi lung tung giữa dương thế.
"Dừng lại."
Giọng nói của Ninh Khuyết lạnh léo như băng, vang lên giữa quảng trường náo nhiệt.
Toán quân lính khựng lại. Tên thủ lĩnh quay đầu, nhìn thấy một thanh niên áo đen mang theo lồng đèn, hắn cười khẩy: "Kẻ nào dám can thiệp vào việc của Thiên Cơ Các? Muốn nếm mùi Vận Mệnh Kính sao?"
Ninh Khuyết không nói nhảm. Hắn giơ Trấn Hồn Đăng lên cao.
"Luân Hồi Pháp Tắc: Hiện Hình!"
Một luồng ánh sáng xanh lục quét qua toàn bộ quảng trường. Ngay lập tức, lớp màn ảo ảnh rực rỡ mà Thiên Cơ Các giăng ra bị xé toạc.
Đám đông người dân kinh hãi hét lên. Họ nhìn thấy thứ nước Thọ Diên trong tay mình thực chất là nước đen hôi thối đầy dòi bọ. Họ nhìn thấy bộ áo giấy trên người mình đang bắt đầu bốc cháy bằng ngọn lửa âm ty. Và đáng sợ nhất, họ nhìn thấy những "vị thần" đứng trên đài cao thực chất là những xác chết khô khốc, mắt đỏ ngầu đang thèm khát nhìn xuống họ.
"Yêu nhân! Ngươi đã làm gì?!" Tên thủ lĩnh quân lính hoảng sợ, rút kiếm lao về phía Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết chỉ đứng yên, hắn khẽ thổi nhẹ vào ngọn lửa trong đèn.
Một luồng hơi lạnh tột độ lan tỏa. Toàn bộ toán quân lính, ngay khi chạm vào luồng khí này, nhục thân của họ vẫn còn đó nhưng linh hồn đã bị "trục xuất" khỏi cơ thể ngay lập tức, ngã gục xuống như những bao cát.
Quảng trường đại loạn. Những người dân vừa nhận ra sự thật kinh hoàng đang điên cuồng chạy trốn.
Ninh Khuyết đi tới trước mặt đứa trẻ đang khóc, hắn đặt bàn tay lạnh lẽo lên đầu nó. Đốm hắc khí đang bám sau lưng đứa trẻ lập tức bị ngọn lửa xanh thiêu rụi.
"Chạy đi." Ninh Khuyết trầm giọng nói. "Đừng bao giờ tin vào những kẻ hứa hẹn trường sinh."
Lúc này, từ trên đỉnh đài đồng, chiếc Vận Mệnh Kính khổng lồ bỗng nhiên xoay chuyển, nó hướng thẳng vào Ninh Khuyết. Một luồng ánh sáng vàng kim cực mạnh bắn ra, mang theo uy áp của cả một hoàng triều đã bị Thiên Cơ Các thao túng.
"Ninh Khuyết, đi thôi! Vệ binh thành phố sắp kéo đến, nơi này là trận pháp khổng lồ của bọn chúng!" Tô Thanh Nguyệt lao tới, nắm lấy tay hắn kéo đi.
Ninh Khuyết nhìn lại tòa thành một lần cuối. Hắn thấy những người dân dù đã biết sự thật nhưng vẫn có kẻ quay lại nhặt những bát Thọ Diên đã đổ, vì họ đã quá lệ thuộc vào nó.
"Thế gian này không phải đã đổi dời..." Ninh Khuyết thầm nghĩ khi biến mất vào màn đêm cùng Tô Thanh Nguyệt và Lão già quét rác. "Mà là nó đã chết từ lâu rồi, chỉ có điều cái xác này quá lớn, nên phải mất vạn năm mới bắt đầu bốc mùi thối rữa."
Họ rời khỏi thành phố, đi về hướng Thập Vạn Đại Sơn. Phía sau họ, tiếng chuông báo động của Lạc Diệp Thành vang vọng khắp không gian, báo hiệu cho một cuộc săn lùng quy mô lớn nhất lịch sử sắp bắt đầu.
Thiên Sai đã chính thức tuyên chiến với trật tự của thế gian hiện tại.