Thập Vạn Đại Sơn không giống như những dãy núi linh thiêng của các tông môn thường thấy. Nơi này quanh năm bao phủ bởi một loại sương mù màu tím thẫm, thứ sương được kết tinh từ chướng khí vạn năm và hơi thở của những sinh vật cổ đại đã tuyệt chủng.
Càng đi sâu vào đại ngàn, tiếng ồn ào của nhân gian càng lùi xa, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ. Cây cối ở đây cao chọc trời, lá của chúng không màu xanh mà mang sắc xám của chì, cành lá vặn vẹo như những cánh tay người đang cầu cứu.
"Ninh Khuyết, dừng lại."
Tô Thanh Nguyệt đột ngột lên tiếng. Nàng rút ra một lá bùa màu xanh biếc, đốt cháy nó để tạo ra một vòng tròn bảo vệ nhỏ xung quanh ba người.
"Sương mù phía trước có tính chất ăn mòn thần hồn. Đây là 'Mê Hồn Chướng' – một loại trận pháp tự nhiên bảo vệ ranh giới của các bộ lạc cổ."
Ninh Khuyết không dừng lại, hắn cứ thế bước vào màn sương. Trấn Hồn Đăng trên tay hắn phát ra những tiếng kêu xèo xèo, ngọn lửa xanh lục dâng cao, rẽ màn sương ra một lối đi hẹp. Với hắn, không có loại sương mù nào đáng sợ bằng bóng tối trong chính cõi Luân hồi.
"Phàm nhân khổ vì tham, tu sĩ khổ vì cầu." Ninh Khuyết nhìn những bộ xương thú khổng lồ nằm rải rác bên đường, giọng nói trầm mặc. "Nhưng ở nơi này, ta chỉ thấy một nỗi khổ duy nhất: Không thể chết."
Đi được khoảng nửa ngày đường, họ bắt đầu nghe thấy những tiếng gõ nhịp điệu kỳ lạ: Cộc... cộc... tùng! Cộc... cộc... tùng!
Dưới chân một vách đá dựng đứng, hiện ra một ngôi làng nhỏ được dựng hoàn toàn bằng đá đen. Người dân ở đây không mặc áo giấy như ở Lạc Diệp Thành. Họ mặc lớp da thú thô sơ, trên người xăm đầy những cổ tự ngoằn ngoèo. Điều đặc biệt là, xung quanh ngôi làng không hề có linh khí, nhưng lại tràn ngập "Minh Khí" – thứ năng lượng nguyên thủy của cõi âm.
Hàng trăm người dân đang quỳ lạy trước một cái hố sâu không thấy đáy ở giữa làng. Họ không cầu trường sinh, họ đang hát một bài ca cổ xưa bằng ngôn ngữ đã thất truyền.
"Hồn về đất, xác về tro. Luân hồi chuyển, kiếp này no. Kẻ gác cổng, xin hãy mở... Cho con đường, hết âu lo."
Ninh Khuyết khựng lại. Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy tên mình (Thiên Sai) được nhắc đến trong một bài dân ca với sự tôn kính thay vì sợ hãi.
"Bộ lạc Vong Linh Tộc." Lão già quét rác lên tiếng, ánh mắt lão nhìn về phía cái hố sâu với vẻ hoài niệm. "Họ là những người duy nhất còn nhớ rằng chết đi là một ân huệ. Cái hố kia chính là một 'Hồn Nhãn' – nơi ngày xưa linh hồn phàm nhân sẽ tụ về để từ đó đi xuống Trấn Hồn Quan."
Lúc này, một lão giả tóc bạc trắng, cầm quyền trượng bằng xương thú chậm rãi đi về phía họ. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc lồng đèn trong tay Ninh Khuyết, rồi đột ngột quỳ sụp xuống, trán chạm đất.
"Sứ giả đại nhân! Cuối cùng Ngài cũng đã trở lại!"
Tiếng hô của lão già khiến toàn bộ dân làng dừng lại, tất cả đồng loạt quỳ xuống hướng về phía Ninh Khuyết. Sự thành kính của họ thuần khiết đến mức khiến đạo tâm của Ninh Khuyết vốn băng giá bỗng có một thoáng rung động.
"Ta không phải vị sứ giả các người chờ đợi." Ninh Khuyết lạnh lùng nói. "Ta chỉ là một kẻ đi ngang qua."
"Không, chiếc đèn đó không thể nhầm được." Vị tộc trưởng ngước lên, đôi mắt mờ đục chảy dài hai hàng lệ. "Đã ba ngàn năm rồi, Hồn Nhãn của chúng tôi bị Thiên Cơ Các dùng 'Trấn Hồn Đinh' khóa chặt. Linh hồn những người già trong làng chết đi không thể xuống được Luân hồi, họ biến thành những oán linh vật vờ ngay trong chính căn nhà của mình. Cầu xin Sứ giả, hãy giải thoát cho họ!"
Ninh Khuyết nhìn quanh. Lúc này hắn mới nhận ra, bên trong những ngôi nhà bằng đá đen kia, có hàng ngàn bóng mờ nhợt nhạt đang ngồi bất động. Họ là những linh hồn của tổ tiên bộ lạc này, vì không thể đầu thai nên đã tồn tại hàng ngàn năm, thần trí đã sớm tiêu tán, chỉ còn lại sự tồn tại vô nghĩa và đau khổ.
Tô Thanh Nguyệt chạm tay vào vách đá, nàng cảm nhận được một luồng sức mạnh vàng kim sắc bén đang đâm sâu vào lòng đất: "Ninh Khuyết, lão tộc trưởng nói đúng. Dưới đáy Hồn Nhãn này có chín cây Trấn Hồn Đinh của Thiên Cơ Các. Chúng đang hút lấy minh khí để chuyển hóa thành linh khí cho thượng giới, đồng thời chặn đứng lối vào Luân hồi của vùng này."
"Thiên Cơ Các..." Ninh Khuyết nắm chặt cán đèn, những sợi gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Bọn chúng không chỉ chăn nuôi người sống, mà còn cầm tù cả người chết."
Hắn bước đến rìa của Hồn Nhãn. Bên dưới là một vực sâu đen ngòm, từ đó phát ra những tiếng gào thét u uất của vạn linh hồn bị giam cầm.
"Ninh Khuyết, đừng liều lĩnh." Lão già quét rác cảnh báo. "Nhổ Trấn Hồn Đinh sẽ đánh động đến hộ pháp của Thiên Cơ Các ở gần đây. Ngươi bây giờ thần hồn vẫn còn Thiên Cơ Tỏa, nếu bộc phát sức mạnh sẽ bị định vị ngay lập tức."
Ninh Khuyết không đáp. Hắn nhìn xuống những linh hồn đang đau đớn dưới vực sâu, rồi nhìn vào những gương mặt hy vọng của người dân bộ lạc.
Hắn nhớ lại lời của Minh Toán Tử: "Ngươi là vật chứa".
Nếu hắn đã là hiện thân của quy tắc, vậy thì tại sao hắn phải sợ những kẻ dùng tà thuật để bóp méo quy tắc?
"Kẻ giữ cửa không sợ bóng tối."
Ninh Khuyết buông lỏng Trấn Hồn Đăng, để nó lơ lửng giữa hư không. Hắn giơ Bút Phán Tội lên, ngòi bút lần này không viết chữ đen, mà bùng cháy một ngọn lửa màu tím đậm.
"Luân Hồi Pháp Tắc: Khai Môn!"
Hắn đâm mạnh cây bút xuống mặt đất ngay rìa vực thẳm.
Rắc! Rắc! Rắc!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ sâu dưới lòng đất, chín tiếng nổ lớn vang lên đồng thời. Chín chiếc đinh bằng đồng vàng kim dài tới ba trượng, bao phủ bởi những ký tự bát quái, bị một lực lượng vô hình đẩy bật ra khỏi lòng đất, bắn tung tóe lên không trung.
"Gào!!!"
Mất đi sự trấn áp, một luồng Minh khí khổng lồ từ dưới hố sâu phun trào lên như núi lửa, nhuộm đen cả một vùng trời Thập Vạn Đại Sơn. Hàng vạn linh hồn bị giam cầm bấy lâu nay như chim sổ lồng, lao vút lên cao rồi theo bản năng đổ về phía Trấn Hồn Đăng của Ninh Khuyết – ngọn hải đăng duy nhất trong đêm tối.
Ninh Khuyết đứng giữa luồng khí đen cuồn cuộn, tà áo đen bay lật phật. Hắn mở Sổ Sinh Tử, bắt đầu đọc tên những linh hồn tổ tiên của bộ lạc.
"Trần Đại, thọ tận ba ngàn năm, mời lên đường!" "Lý Hoa, thọ tận hai ngàn năm, mời lên đường!"
Mỗi linh hồn đi qua hắn đều cúi đầu hành lễ, rồi tan biến vào ánh sáng xanh của đèn để bắt đầu hành trình luân hồi thật sự.
Nhưng đúng lúc này, bầu trời phía trên bộ lạc bỗng nhiên bị xé rách.
Một chiếc thuyền rồng khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi hào quang vàng chói mắt, từ trong hư không lướt ra. Trên mũi thuyền, một nam tử mặc giáp trụ bạc, tay cầm trường thương tỏa ra hơi thở của Động Hư kỳ, lạnh lùng nhìn xuống:
"Kẻ nào dám phá hỏng công trình thu hoạch của Thiên Cơ Các? Chết!"
Trường thương phóng xuống, mang theo uy thế của một ngôi sao rụng, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Ninh Khuyết.