Cú phóng thương của vị tướng quân giáp bạc mang theo uy áp của Động Hư kỳ, xé toạc màn minh khí đen kịt đang bao phủ ngôi làng. Luồng kình lực ấy chưa chạm đất đã khiến những phiến đá đen dưới chân Ninh Khuyết nứt vỡ vụn vãnh.
"Cẩn thận!" Tô Thanh Nguyệt hét lớn, nàng vung dải lụa trắng hóa thành một trận đồ bát quái lơ lửng trên không để giảm bớt lực xuyên thấu của trường thương.
Oanh!
Một tiếng nổ chấn động màng nhĩ. Dải lụa của Tô Thanh Nguyệt bị xé rách trong nháy mắt, nhưng nó đã giúp Ninh Khuyết có đủ thời gian để nghiêng người né tránh. Trường thương cắm sâu vào lòng đất ngay sát rìa Hồn Nhãn, tạo ra một hố sâu vạn trượng, khiến những linh hồn chưa kịp đầu thai phải gào thét vì dư chấn.
Vị tướng quân giáp bạc từ trên thuyền rồng hạ xuống, lơ lửng giữa không trung. Hắn tên là Triệu Vô Cực, một trong Thập Đại Chiến Tướng của Thiên Cơ Các. Ánh mắt hắn nhìn Ninh Khuyết đầy vẻ khinh miệt:
"Hóa ra là một phế vật mang theo hơi thở của cõi chết. Ngươi nhổ Trấn Hồn Đinh, chính là tự tay đào mồ chôn mình."
Ninh Khuyết không đáp, hắn thu hồi Bút Phán Tội, tay nắm chặt cán đèn đồng. Vết nứt trên thần hồn hắn đang biểu tình dữ dội do việc cưỡng pháp nhổ đinh lúc nãy, nhưng hắn vẫn đứng vững như một ngọn núi cổ.
"Triệu Vô Cực, ngươi là tu sĩ Động Hư kỳ, lại đi làm chó săn cho những kẻ chăn nuôi linh hồn sao?" Tô Thanh Nguyệt lạnh lùng chất vấn.
Triệu Vô Cực cười dài, giọng nói vang vọng khắp đại ngàn: "Chăn nuôi? Không, đây là sự hiến tế vinh quang. Nhìn xem, những con sâu cái kiến này có thể đóng góp linh hồn cho sự trường tồn của thượng giới, đó là phúc phận của chúng."
Hắn đột ngột vung tay, một dải ánh sáng vàng từ lòng bàn tay bắn ra, nhưng không nhắm vào Ninh Khuyết mà nhắm vào những dân làng Vong Linh Tộc đang quỳ lạy xung quanh.
"Trở thành khiên thịt cho ta!"
Ngay lập tức, mười mấy thanh niên lực lưỡng trong làng bị ánh sáng vàng quấn chặt. Đôi mắt họ bỗng chốc mất đi thần sắc, thay vào đó là một màu vàng đục ngầu. Cơ thể họ phình to, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, và kinh tởm nhất là từ đỉnh đầu họ, một luồng thần niệm mạnh mẽ của các tu sĩ Thiên Cơ Các đang cưỡng chế hạ phàm, đoạt xá ngay tại chỗ.
Đây là "Đoạt Xá Chiến Thuật". Thay vì tự mình ra tay, Triệu Vô Cực biến những người dân vô tội thành những "vật chứa" để các tàn hồn chiến binh của Thiên Cơ Các trú ngụ.
"Aaaaa!"
Tiếng gào thét đau đớn của những người dân bị đoạt xá khiến không gian trở nên thê lương. Những "chiến binh xác sống" này lao về phía Ninh Khuyết. Họ không có tu vi, nhưng mỗi bước đi đều mang theo sức mạnh của tàn hồn tu sĩ, và quan trọng nhất, họ vẫn mang nhục thân của người sống.
"Ninh Khuyết! Đừng giết họ! Nếu ngươi giết họ, oán khí của người sống sẽ khóa chặt Trấn Hồn Đăng của ngươi!" Tô Thanh Nguyệt lo lắng nhắc nhở.
Ninh Khuyết nhìn những gương mặt quen thuộc của dân làng đang lao tới, trong đó có cả người thanh niên vừa lúc nãy còn thành kính quỳ lạy hắn. Đao của kẻ gác cổng chỉ chém người chết, không chém người sống. Nếu hắn ra tay, quy tắc của Thiên Sai sẽ bị vẩn đục.
"Hèn hạ."
Ninh Khuyết gằn giọng. Hắn không lùi lại, mà chủ động xông vào giữa đám người đang điên cuồng kia.
Triệu Vô Cực trên cao cười đắc ý: "Để xem cái gọi là công bằng của Luân hồi sẽ làm gì khi đối mặt với những mạng sống này. Ngươi giết một người, đạo tâm của ngươi sẽ nứt một phần!"
Một "chiến binh" vung nắm đấm mang theo kình phong xé gió nhắm vào ngực Ninh Khuyết. Ninh Khuyết không đỡ, hắn dùng vai chịu một đòn nặng nề khiến xương cốt kêu răng rắc, nhưng đồng thời, tay hắn cũng kịp thời điểm vào huyệt bách hội của người đó.
"Luân Hồi Pháp Tắc: Phân Tách!"
Ninh Khuyết không dùng sát chiêu. Hắn truyền vào cơ thể người dân một luồng minh khí thuần khiết nhất. Minh khí và tàn hồn đoạt xá vốn xung khắc như nước với lửa.
Xèo xèo!
Một luồng khói xám bốc lên từ đỉnh đầu người dân, tàn hồn của tu sĩ Thiên Cơ Các bị cưỡng ép đẩy ra ngoài, gào thét trong đau đớn vì không có vật chứa.
Nhưng hành động này tiêu hao thần hồn vô cùng kinh khủng. Mỗi lần cứu một người, mặt Ninh Khuyết lại tái đi một phần. Triệu Vô Cực thấy vậy, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn: "Muốn làm thánh nhân sao? Để ta xem ngươi cứu được bao nhiêu người!"
Hắn tiếp tục tung ra hàng trăm đạo ánh sáng vàng, định đoạt xá toàn bộ ngôi làng.
"Đủ rồi!"
Ninh Khuyết hét lớn. Đôi mắt hắn hoàn toàn hóa thành màu đen tím rực lửa. Hắn không cứu từng người nữa. Hắn ném Trấn Hồn Đăng lên không trung.
"Lão già quét rác, che chở cho họ!"
Lão già quét rác nãy giờ vẫn đứng yên, bỗng nhiên vung chiếc chổi tre. Một vòng tròn bụi bẩn nhưng kiên cố như vách sắt vạn năm bao phủ lấy toàn bộ dân làng còn lại.
Ninh Khuyết đứng dưới Trấn Hồn Đăng, hai tay kết ấn phức tạp.
"Vạn linh trong đèn, nghe ta hiệu triệu. Kẻ xâm nhập bất hợp pháp, trục xuất vĩnh viễn!"
Từ trong chiếc đèn lồng, hàng ngàn linh hồn cổ xưa mà Ninh Khuyết đã thu phục bấy lâu nay thoát ra ngoài. Họ không tấn công người dân, mà lao thẳng vào những tàn hồn đang lởn vởn xung quanh. Đây là một cuộc chiến giữa các linh hồn.
Lợi dụng lúc Ninh Khuyết đang tập trung điều khiển linh hồn, Triệu Vô Cực cầm trường thương lao xuống như một tia chớp: "Chết đi, đồ vật chứa rác rưởi!"
Trường thương đâm xuyên qua bả vai phải của Ninh Khuyết, máu tươi bắn ra tung tóe. Nhưng Ninh Khuyết không lùi, hắn dùng chính bả vai mình kẹp chặt lấy mũi thương, tay trái chộp lấy cổ họng của Triệu Vô Cực.
"Ngươi gọi chúng ta là rác rưởi?" Ninh Khuyết nhìn thẳng vào mắt Triệu Vô Cực, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lẽo, "Vậy hãy để rác rưởi đưa ngươi xuống địa ngục."
Một luồng hắc khí từ tay Ninh Khuyết tràn vào cơ thể Triệu Vô Cực. Vị tướng quân Động Hư kỳ bỗng nhiên cảm thấy linh hồn mình đang bị một lực hút khổng lồ kéo ra khỏi nhục thân. Hắn kinh hoàng nhận ra, Ninh Khuyết đang dùng chính vết thương của mình để tạo ra một "Cầu nối Luân hồi".
"Không! Buông ra! Ta có thần công hộ thể!" Triệu Vô Cực điên cuồng vùng vẫy.
"Ở trước mặt cái chết, mọi thần công đều là phù du."
Ninh Khuyết gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh vào cú bóp cổ.
Rắc!
Thần hồn của Triệu Vô Cực bị kéo mạnh ra ngoài, mang theo hình dạng một kẻ hèn nhát đang run rẩy. Nhục thân của một vị đại năng Động Hư kỳ mất đi linh hồn liền khô héo ngay lập tức dưới tác động của minh khí xung quanh.
Ninh Khuyết buông tay, cơ thể Triệu Vô Cực đổ sụp. Linh hồn hắn bị hút vào trong Trấn Hồn Đăng, trở thành một đốm sáng mới trong bộ sưu tập nợ nần của kẻ gác cổng.
Ninh Khuyết quỵ xuống, trường thương vẫn còn cắm trên vai. Hắn thở dốc, máu nhuộm đỏ một mảng áo đen. Việc cứu người dân và đồng thời trục xuất linh hồn một vị Động Hư kỳ đã đẩy hắn tới giới hạn cuối cùng.
"Ninh Khuyết!" Tô Thanh Nguyệt lao tới đỡ lấy hắn.
Dân làng Vong Linh Tộc lúc này đã thoát khỏi tình trạng đoạt xá, họ nhìn Ninh Khuyết với ánh mắt tôn sùng và xót xa vô hạn. Tộc trưởng quỳ xuống, dâng lên một viên ngọc đen nhánh: "Sứ giả đại nhân, đây là Minh Tâm Thạch, bảo vật của bộ lạc chúng tôi, xin hãy dùng nó để ổn định thần hồn."
Ninh Khuyết nhìn viên ngọc, rồi nhìn về phía chiếc thuyền rồng của Thiên Cơ Các đang bắt đầu tự bốc cháy trên bầu trời. Hắn biết, trận chiến này chỉ là một phần nhỏ trong cơn đại kiếp.
"Sự hồi sinh của các người là bẩn thỉu." Ninh Khuyết thì thầm nhìn về hướng thượng giới, "Nhưng cái chết của ta sẽ là sự thanh tẩy."