Rời khỏi vùng núi rừng u tịch, Ninh Khuyết cùng Tô Thanh Nguyệt và lão già quét rác xuôi dòng Linh Giang về phía hạ lưu. Vết thương do trường thương của Triệu Vô Cực để lại trên vai Ninh Khuyết vẫn chưa khép miệng; luồng khí vàng kim của Thiên Cơ Các như những con dòi đục khoét, ngăn cản sự hồi phục của nhục thân.
Họ dừng chân tại Vân Mộng Trấn, một thị trấn nổi tiếng với những hội thuyền và các lầu gác soi bóng xuống mặt nước. Khác với sự chết chóc lộ liễu ở Lạc Diệp Thành, nơi này tràn ngập mùi hương phấn son và tiếng cười nói, nhưng trong mắt Ninh Khuyết, cả thị trấn này được bao phủ bởi một lớp sương hồng nhạt đầy oán niệm.
"Nơi này... âm khí và dương khí hòa quyện một cách quái dị." Tô Thanh Nguyệt nhíu mày, nàng đỡ Ninh Khuyết ngồi xuống một quán trà ven sông.
"Đó là mùi của 'Hỷ Tang'." Lão già quét rác chống chổi nhìn về phía một tòa kiến trúc lộng lẫy nhất trấn có tên là Mộng Điệp Lầu. "Kẻ sắp chết thì cười vui, kẻ đã chết thì không chịu đi. Tiếng đàn ở đó có thể giữ chân cả tử thần."
Ninh Khuyết không nói gì, hắn đặt Trấn Hồn Đăng lên bàn. Ngọn lửa xanh trong đèn bỗng chốc chuyển sang màu tím sậm, xoay chuyển điên cuồng. Điều này chỉ xảy ra khi có một lượng lớn linh hồn bị cưỡng ép ở lại dương gian trong trạng thái mê muội.
"Khụ... Để ta vào xem." Ninh Khuyết cố nén cơn đau, đứng dậy.
"Ngươi như thế này mà muốn vào thanh lâu sao?" Tô Thanh Nguyệt định ngăn cản nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của hắn, nàng đành thở dài: "Được rồi, ta đi cùng ngươi."
Mộng Điệp Lầu về đêm đẹp đến mê hồn. Đèn lồng đỏ treo cao, phản chiếu xuống dòng sông như những giọt máu trôi dạt. Bên trong lầu, tiếng đàn cầm vang lên, thanh thoát nhưng lại mang theo một loại nhịp điệu khiến tim người nghe đập chậm lại, linh hồn như muốn thoát khỏi xác thịt để bay về phía tiếng đàn.
Chính giữa sảnh lớn, một nữ tử mặc y phục lụa mỏng màu hồng nhạt, khuôn mặt che lấp sau lớp khăn voan, đang gẩy đàn. Nàng chính là Uẩn Nhi, danh kỹ nổi tiếng nhất vùng Linh Giang.
Ninh Khuyết bước vào, chiếc áo bào đen đầy vết máu của hắn lạc lõng giữa đám công tử lụa là. Hắn nhìn thấy trên đầu mỗi vị khách đang say sưa nghe đàn, đều có một sợi tơ hồng mỏng manh nối liền với những phím đàn dưới tay Uẩn Nhi.
"Mỗi tiếng đàn là một lần rút thọ mệnh." Ninh Khuyết thì thầm.
Tô Thanh Nguyệt kinh hãi nhìn quanh: "Bọn họ không hề biết mình đang chết dần?"
"Không, bọn họ đang cảm thấy mình ở trên thiên đường."
Ninh Khuyết đi thẳng về phía sân khấu. Những gã bảo vệ to lớn định ngăn cản, nhưng chỉ cần một cái nhìn của hắn, linh hồn chúng liền run rẩy, chân tay bủn rủn ngã quỵ xuống sàn.
Tiếng đàn đột ngột dừng lại. Uẩn Nhi ngước mắt nhìn Ninh Khuyết. Đôi mắt nàng không có con ngươi, chỉ có một màu hồng nhạt mê hoặc.
"Thiên Sai đại nhân, Ngài mang theo thương tích đầy người đến đây, là muốn nghe thiếp đàn một bản 'An Hồn Khúc' sao?" Giọng nàng dịu dàng nhưng lạnh lẽo thấu xương.
Ninh Khuyết đứng cách nàng ba bước, ngọn đèn đồng trong tay tỏa ánh sáng xanh quét sạch lớp sương hồng xung quanh: "Uẩn Nhi? Hay ta nên gọi ngươi là Mộng Ma? Ngươi dùng tiếng đàn để giữ lại linh hồn những kẻ phong lưu này, biến họ thành những quân cờ không biết đau đớn, mục đích là gì?"
Uẩn Nhi cười khẩy, tà áo hồng bay phất phơ: "Mục đích? Thiên Cơ Các bảo ta rằng, nhân gian quá khổ, chi bằng để họ chết trong mộng đẹp. Ta đang làm việc thiện mà Trấn Hồn Quan các ngươi không bao giờ làm được."
"Việc thiện của ngươi là biến họ thành 'Dược Linh' để luyện đan cho thượng giới?" Ninh Khuyết gằn giọng. Hắn nhìn ra sau bức màn, nơi có hàng trăm chiếc bình sứ nhỏ đang thu thập những giọt lệ màu hồng chảy ra từ mắt các vị khách.
"Biết quá nhiều sẽ chết sớm đấy!"
Uẩn Nhi đột ngột vung tay, các dây đàn trên cây cầm bắn ra như những lưỡi dao sắc lẹm, mang theo tà khí của Mộng Đạo. Những sợi tơ hồng xung quanh các vị khách bỗng biến thành những sợi xích, điều khiển họ như những con rối lao về phía Ninh Khuyết.
"Ninh Khuyết, để ta!"
Tô Thanh Nguyệt phất tay, dải lụa trắng hóa thành một đóa hoa sen khổng lồ, che chắn trước mặt Ninh Khuyết, đánh bật các dây đàn. Nhưng Uẩn Nhi không tấn công vật lý, nàng bắt đầu gẩy một điệu đàn dồn dập.
Tùng! Tùng! Tùng!
Tiếng đàn đánh vào tâm trí. Ninh Khuyết cảm thấy vết thương trên vai mình bỗng nhiên bùng phát đau đớn gấp bội. Hình ảnh về chiếc quan tài trống, về biển máu vạn năm hiện ra, muốn kéo hắn vào cơn ác mộng vĩnh hằng.
"Luân hồi... vốn không có mộng."
Ninh Khuyết cắn đầu lưỡi cho tỉnh táo, hắn dùng máu trên vai vẽ một đạo phù ngay lên cán đèn lồng.
"Trấn Hồn: Phá Mộng!"
Hắn đập mạnh cán đèn xuống sàn gỗ. Một luồng sóng âm màu xanh tím lan tỏa, đối chọi trực diện với tiếng đàn của Uẩn Nhi.
Rắc!
Cây cổ cầm dưới tay Uẩn Nhi nứt đôi. Những vị khách xung quanh bỗng chốc tỉnh lại, họ nhìn thấy mình đang tàn tạ, già nua như những ông lão gần đất xa trời, liền gào thét kinh hoàng rồi tháo chạy.
Uẩn Nhi biến sắc, nàng định hóa thành làn khói hồng để chạy trốn, nhưng Ninh Khuyết đã nhanh hơn. Bút Phán Tội của hắn vạch một đường trong không trung, khóa chặt không gian xung quanh nàng.
"Ngươi không đi được." Ninh Khuyết bước tới, ánh mắt lạnh lùng nhìn thấu lớp khăn voan. "Ai là kẻ đứng sau dạy ngươi 'Mộng Đạo' này? Minh Toán Tử sao?"
Uẩn Nhi run rẩy, lớp vỏ bọc mỹ lệ của nàng tan biến, để lộ ra một linh hồn dị dạng, đầy những vết khâu vá. Nàng cười thê lương: "Minh Toán Tử? Hắn chỉ là một kẻ đánh cờ. Kẻ đứng sau... là người mà ngươi từng gọi là 'Sư phụ' ở Trấn Hồn Quan đấy!"
Ninh Khuyết khựng lại. Tim hắn như bị một bàn tay bóp nghẹt.
"Ngươi nói dối."
"Tin hay không tùy ngươi. Hắn đã phản bội Luân hồi từ lâu rồi. Tất cả chúng ta... đều chỉ là vật tế."
Chưa kịp để Ninh Khuyết hỏi thêm, linh hồn của Uẩn Nhi bỗng nhiên tự bốc cháy bằng ngọn lửa vàng kim — ấn ký diệt khẩu của Thiên Cơ Các. Trong tích tắc, nàng hóa thành tàn tro, chỉ để lại một mùi hương phấn son nồng nặc và một nỗi hoài nghi khủng khiếp trong lòng Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết đứng lặng giữa Mộng Điệp Lầu trống rỗng. Tô Thanh Nguyệt đi đến bên cạnh, lo lắng nhìn hắn: "Ninh Khuyết, đừng nghe lời tà ma. Sư phụ của ngươi..."
"Lão già quét rác." Ninh Khuyết đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía quán trà ven sông, nhưng bóng dáng lão già cùng chiếc chổi tre đã biến mất tự bao giờ.
Chỉ còn lại dòng sông Linh Giang vẫn lẳng lặng chảy, mang theo những linh hồn vất vưởng không nơi nương tựa.
Ninh Khuyết cảm thấy vết thương trên vai mình không còn đau nữa, nhưng một vết nứt khác, sâu hơn và đáng sợ hơn, vừa mới xuất hiện trong niềm tin của chính hắn.