MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân HồiChương 14: LÒNG NGƯỜI HIỂM ÁC, QUỶ QUYỆT HƠN LINH HỒN

Đạo Tâm Vĩnh Hằng - Trấn Thủ Luân Hồi

Chương 14: LÒNG NGƯỜI HIỂM ÁC, QUỶ QUYỆT HƠN LINH HỒN

1,286 từ · ~7 phút đọc

Màn đêm ở Vân Mộng Trấn sau vụ náo loạn tại Mộng Điệp Lầu trở nên đặc quánh. Gió sông Linh Giang thổi thốc vào những con hẻm nhỏ, mang theo hơi lạnh của nước và mùi của những âm mưu đang thành hình.

Ninh Khuyết đứng bên bờ sông, tay nắm chặt cán đèn lồng đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Lão già quét rác đã biến mất không một dấu vết, chỉ để lại một vài sợi chổi tre mục nát trên mặt đất.

"Đừng tìm nữa, ông ta chủ động rời đi, ngươi không tìm thấy đâu." Tô Thanh Nguyệt bước đến sau lưng hắn, giọng nàng mang theo sự lo âu thực sự. "Vết thương của ngươi đang rỉ máu đen, chúng ta cần tìm một nơi để điều dưỡng."

Ninh Khuyết không đáp, hắn cảm nhận được Thiên Cơ Tỏa trong hồn phách đang rung động. Không phải vì Minh Toán Tử, mà vì một luồng sát khí phàm trần nhưng cực kỳ âm hiểm đang bao vây lấy họ.

"Có khách đến." Ninh Khuyết lạnh lùng nói.

Từ trong bóng tối của những ngôi nhà ven sông, hàng chục bóng người mặc gia phục màu tím thẫm bước ra. Dẫn đầu là một lão giả có gương mặt quắt queo, tay cầm một cây gậy đầu rồng tỏa ra linh khí của Kim Đan kỳ đỉnh phong. Đây là người của Thẩm Gia – một gia tộc tu chân có tiếng tại vùng này, chuyên về thuật luyện khí và đúc binh khí.

"Vị công tử này, lão phu là Thẩm Hoài, tộc trưởng Thẩm gia." Lão giả hơi khom người, nụ cười giả tạo không giấu nổi sự tham lam trong mắt. "Nghe danh công tử có đại bản sự, lại mang theo chí bảo 'Trấn Hồn Đăng', Thẩm gia chúng ta muốn mời công tử về phủ trị thương, đồng thời đàm đạo về pháp tắc Luân hồi."

Ninh Khuyết nhìn lướt qua đám gia nhân đang âm thầm bao vây theo trận pháp, khóe miệng nhếch lên một tia mỉa mai: "Đàm đạo? Hay là muốn dùng máu của ta để tôi luyện binh khí?"

Thẩm Hoài khựng lại, nụ cười trên mặt tắt ngấm, thay vào đó là sự lạnh lẽo: "Nếu đã biết, thì cũng không cần giấu giếm. Thiên Cơ Các đã ban lệnh: Kẻ nào bắt được Thiên Sai, sẽ được ban cho một suất 'Trường Sinh Vị' ở thượng giới. Thẩm gia ta đã kẹt ở phàm giới quá lâu rồi."

"Trường sinh... lại là trường sinh."

Ninh Khuyết thở dài, một nỗi buồn chán dâng lên trong lòng. Hắn giơ Bút Phán Tội lên, nhưng cơn đau từ vết thương trên vai khiến tay hắn hơi run.

"Lên! Hắn đang bị trọng thương, đừng để hắn có cơ hội kết ấn!" Thẩm Hoài gào lên.

Đám gia nhân Thẩm gia lập tức lao tới. Họ không dùng linh lực thuần túy mà dùng những sợi xích bằng đồng đã được ngâm trong máu chó mực và nước tiểu của hài đồng — những thứ chuyên dụng để trấn áp tà vật và linh hồn. Đối với một kẻ gác cổng mang hơi thở của cõi âm như Ninh Khuyết, đây là những thứ cực kỳ khó chịu.

Xoảng! Xoảng!

Ninh Khuyết vung đèn, ngọn lửa xanh bùng lên đánh bạt những sợi xích, nhưng sức lực của hắn đang cạn kiệt. Tô Thanh Nguyệt định ra tay giúp đỡ, nhưng Thẩm Hoài đã nhanh hơn, lão tung ra một chiếc lưới bằng bạc, bao phủ lấy nàng.

"Yên tâm, Thẩm gia không muốn giết người của Thiên Cơ Các, chúng ta chỉ muốn lấy mạng kẻ gác cổng này thôi!"

Ninh Khuyết bị dồn vào góc tường. Một sợi xích quấn chặt lấy cánh tay bị thương của hắn. Cơn đau thấu xương khiến hắn quỵ xuống.

"Ha ha! Thiên Sai thì sao? Gác cổng Luân hồi thì sao? Cuối cùng cũng chỉ là một khối linh dược di động mà thôi!" Một tên gia nhân cười lớn, giơ thanh đao nhắm thẳng vào cổ Ninh Khuyết.

Trong khoảnh khắc đó, Ninh Khuyết nhìn vào mắt tên gia nhân. Hắn không thấy sự thù hận, chỉ thấy một sự tham lam đến điên cuồng. Con người, khi bị cám dỗ bởi sự trường thọ, còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ dưới chín tầng địa ngục.

"Ngươi muốn mạng của ta?"

Đôi mắt Ninh Khuyết đột ngột chuyển sang màu trắng dã. Luồng khí vàng kim của Thiên Cơ Tỏa trong hồn hắn bỗng nhiên bị một luồng khí đen kịt từ chiếc quan tài trống trong ký ức nuốt chửng.

"Vậy thì xuống đó mà lấy!"

Ninh Khuyết không dùng đèn, hắn dùng tay không chộp lấy lưỡi đao.

Rắc!

Thanh đao gãy vụn. Ninh Khuyết đứng dậy, xung quanh hắn không còn là sương mù, mà là một vùng "Tuyệt Đối Tịch Diệt". Những sợi xích đồng chạm vào người hắn liền mủn ra thành tro bụi.

Hắn bước một bước, mặt đất dưới chân héo úa. Hắn bước hai bước, những tên gia nhân gần đó bỗng nhiên ôm cổ, mắt trợn ngược, linh hồn của họ bị hút ra khỏi xác mà không cần bất kỳ pháp thuật nào. Đó là sự "tự nguyện phục tùng" của linh hồn trước chủ nhân thực sự của cái chết.

Thẩm Hoài kinh hoàng lùi lại: "Ngươi... ngươi không phải là người! Ngươi là tai ương!"

"Tai ương là do lòng người tạo ra."

Ninh Khuyết vung tay, Bút Phán Tội vạch một đường "TỬ" khổng lồ trên mặt đất.

Ầm!

Một hố đen sâu thẳm hiện ra ngay dưới chân người của Thẩm gia. Tiếng gào thét thảm thiết vang lên nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi bóng tối. Thẩm Hoài định dùng gậy đầu rồng để bay lên, nhưng Ninh Khuyết đã xuất hiện ngay sau lưng lão, bàn tay lạnh lẽo bóp chặt lấy đỉnh đầu lão giả.

"Ngươi muốn trường sinh? Ta ban cho ngươi sự trường sinh trong hầm chứa linh hồn của Trấn Hồn Quan."

Ninh Khuyết bóp mạnh, linh hồn của Thẩm Hoài bị nghiền nát thành những mảnh vụn và bị hút vào Trấn Hồn Đăng.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng như khi nó bắt đầu. Những cái xác của Thẩm gia nằm ngổn ngang, không có vết thương, nhưng gương mặt ai nấy đều vặn vẹo vì sự sợ hãi tột độ trước khi chết.

Ninh Khuyết đứng lặng giữa đống đổ nát, luồng hắc khí quanh người dần tan đi, để lại một cơ thể suy kiệt đến mức gần như trong suốt.

Tô Thanh Nguyệt thoát khỏi chiếc lưới bạc, nàng lao đến đỡ lấy hắn, giọng run rẩy: "Ninh Khuyết, đừng dùng đến sức mạnh đó nữa... nó đang nuốt chửng nhân tính của ngươi."

Ninh Khuyết nhìn vào bàn tay mình, những đường gân đen vẫn chưa lặn hết. Hắn cười nhạt, giọng nói khàn đặc: "Nhân tính? Ở cái thế giới mà người sống muốn làm quỷ, còn quỷ lại muốn làm người này... nhân tính có ích gì?"

Hắn nhìn về phía dinh thự của Thẩm gia ở đằng xa đang bốc cháy — có lẽ là do những kẻ thù khác của họ thừa cơ hành động. Lòng người hiểm ác, vòng lặp nhân quả này chưa bao giờ dừng lại.

"Đi thôi." Ninh Khuyết thì thầm. "Lão già quét rác nói đúng, khi ta có 'tâm', ta sẽ biết đau. Nhưng giờ đây, ta chỉ thấy lạnh."

Họ rời khỏi Vân Mộng Trấn khi trời gần sáng. Trên con đường phía trước, bóng dáng của một thiếu niên mặc đồ tang trắng, tay cầm một nhành liễu, đang lẳng lặng đứng đợi. Đó là một linh hồn, nhưng lại mang theo hơi thở của một người quen cũ.